1
“Đồ mồ côi thối tha, không ai thèm thương!”
“Hi hi hi, giả bộ thanh cao cái nỗi gì!”
Ánh nắng mùa hè, lớp học ồn ã, tôi một lần nữa trở lại những năm tháng trung học.
Đường Dao trút thẳng chai nước bẩn lên người Biên Yến.
Phía sau cô ta là mấy đứa đàn em đang hùa theo: “Eo ơi, thối chết đi được.”
Cả đám cười rộ lên đầy đắc ý.
Biên Yến đứng đó, tay chân luống cuống, cả người ướt sũng như một con vật nhỏ tội nghiệp.
Còn tôi, tôi chỉ lười biếng gục mặt xuống bàn, chẳng mảy may động đậy.
Tôi thực sự thấy tò mò, một con người bình thường tại sao lại có thể nảy sinh tình cảm với kẻ đã bắt nạt mình?
Thực ra, tôi và Biên Yến có thể coi là thanh mai trúc mã.
Cả hai đều không cha không mẹ, cùng lớn lên trong cô nhi viện, tiền học phí cũng là nhờ viện phúc lợi tài trợ.
Kiếp trước, vì bị bắt nạt liên tục, Biên Yến luôn chìm đắm trong nỗi chán ghét bản thân tột độ.
Chính tôi đã luôn ở bên cạnh, ra sức kéo cậu ta ra khỏi vũng bùn tăm tối đó.
Sau kỳ thi đại học, chúng tôi học cùng trường.
Năm ba, hai đứa bắt đầu khởi nghiệp.
Cậu ta phụ trách lên kế hoạch, tôi phụ trách ngoại giao.
Ròng rã bốn năm trời, từ tuyển nhân viên, lập công ty đến khi doanh thu cán mốc trăm triệu.
Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi đồng hành bên nhau như thế.
Thế nhưng Đường Dao đã quay lại.
Công ty của bố cô ta phá sản.
Trong một bữa tiệc, cô ta khóc lóc cầu xin Biên Yến: “Tôi lạy cậu, cậu bảo tôi làm gì cũng được, xin cậu hãy cứu bố tôi…”
Biên Yến lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô thì có gì để trao đổi với tôi?”
Nói thì nói vậy, nhưng cậu ta vẫn giữ Đường Dao bên cạnh.
Không chỉ đầu tư một khoản lớn vào công ty của cha cô ta, mà còn đáp ứng mọi yêu cầu vô lý của cô ta.
Cậu ta đối xử tốt với cô ta đến mức không tưởng nổi.
Tôi thậm chí đã xông vào văn phòng của Biên Yến để chất vấn: “Cậu có biết mình đang làm gì không? Công ty của bố cô ta là cái hố không đáy, nợ nần chồng chất, cậu đang đem mồ hôi nước mắt bao năm của chúng ta ra để mạo hiểm đấy!”
Cậu ta nhìn tôi, lắc đầu cười khổ: “Trì Hạ, cậu không hiểu tôi.”
Đúng, tôi thực sự không hiểu cậu ta.
Ngay từ giây phút cậu ta mặc kệ cho Đường Dao tát tôi một cú trời giáng, tôi đã quyết tâm rời bỏ Biên Yến.
Nhưng tiền bạc giữa hai đứa ràng buộc quá nhiều, nhất thời chưa thể phân định rõ ràng.
Đặc biệt là năm đó có một dự án cực lớn cần cả hai cùng tham gia.
Thế nhưng tôi không ngờ, trên đường đi thực hiện dự án đó, cậu ta lại đưa Đường Dao theo.
Lần đầu tiên tôi nổi trận lôi đình, đó là bản kế hoạch tôi đã chuẩn bị suốt một năm trời, cậu ta mang Đường Dao theo là có ý gì?
Vậy mà Đường Dao lại thản nhiên nói: “Biên Yến, nếu Hạ Hạ đã không thích tôi như vậy, cậu vứt cô ta lại đây đi.”
2
Sau khi bị dội nước bẩn, Biên Yến theo bản năng quay đầu lại nhìn tôi.
Cũng phải thôi, vì kiếp trước mỗi khi cậu ta bị nhục mạ, tôi luôn là người đầu tiên đứng ra che chắn, hung hăng đối đầu với Đường Dao.
Dù tôi biết rõ mình chẳng phải đối thủ của cô ta.
Cô ta là tiểu thư nhà giàu, xung quanh luôn có một đám tay sai, chẳng đứa nào là hạng vừa.
Tôi khẽ liếc mắt sang hướng khác, trực tiếp phớt lờ ánh mắt cầu cứu của cậu ta.
“Ô kìa, lần này đến cả Trì Hạ cũng chẳng buồn giúp mày nữa, buồn cười chết mất!”
“Làm sao bây giờ nhỉ? Định khóc nhè hay là quỳ xuống xin tha đây? Ha ha ha!”
Nghe những lời đó, lòng tôi không chút gợn sóng, thậm chí còn uể oải ngáp một cái.
Kiếp trước, cũng chính vì giúp đỡ Biên Yến mà tôi mới trở thành mục tiêu công kích của Đường Dao.
Nếu tôi không lo chuyện bao đồng, có lẽ tôi đã chẳng bao giờ phải dây dưa với đám người đó.
“Trì Hạ, mày bị làm sao thế? Sao lại ngồi im xem kịch vậy?”
Đường Dao thấy tôi khác lạ thì có vẻ không tin, cô ta khoanh tay tiến lại gần, gõ mạnh xuống bàn tôi.
Tôi cầm cuốn sách giáo khoa lên lật xem: “Tôi đâu phải mẹ cậu ta, không có nghĩa vụ phải quản lý.”
Nghe tôi nói vậy, Biên Yến đứng bên cạnh bỗng biến sắc.
Đôi mắt cậu ta đỏ hoe, bàn tay nắm chặt, khẽ gọi tên tôi: “Hạ Hạ.”
Tôi nhíu mày chán ghét, coi như không nghe thấy, tiếp tục lật trang sách.
Đường Dao che miệng cười rộ lên: “Thật hay đùa thế? Chẳng phải hai người là thanh mai trúc mã sao? Bạn học Trì Hạ này, nếu tôi muốn đổi chỗ với cậu, cậu có đồng ý không?”
Tôi thản nhiên ừ một tiếng: “Tùy, sao cũng được.”
Tôi và Biên Yến đã ngồi cùng bàn suốt ba năm cấp ba.
Thời đi học, Đường Dao luôn tìm mọi cách để đổi chỗ với tôi để được ngồi cạnh Biên Yến.
Nhưng tôi kiên quyết không đồng ý.
Thậm chí khi Đường Dao lôi cả giáo viên đến, tôi vẫn thẳng thừng bày tỏ rằng việc tùy tiện đổi chỗ sẽ ảnh hưởng đến việc học, và tôi không muốn bị làm phiền.
Thành tích của tôi luôn ổn định trong top 10 toàn khối, nên giáo viên cũng phải do dự.
Dù gia thế của Đường Dao rất đáng gờm, nhưng cô giáo lại càng không muốn mạo hiểm với điểm số của học sinh.
Thế nhưng lần này, tôi lại gật đầu một cách dứt khoát: “Nếu cậu muốn đổi, bây giờ có thể đổi luôn.”
Vừa nói, tôi vừa bắt đầu thu dọn đống sách bài tập trên bàn.
“Hạ Hạ, cậu sao thế!”
Là Biên Yến.
Cậu ta đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay tôi, nhìn tôi trân trân, đôi môi run rẩy, giọng nói còn mang theo chút ủy khuất: “Tôi đã làm gì khiến cậu giận sao?”
Tôi thở dài một tiếng.
Sau đó, tôi dứt khoát hất tay Biên Yến ra: “Sau này đừng gọi tôi là Hạ Hạ nữa.”
3
Tôi ôm cặp sách đi đến chỗ ngồi của Đường Dao.
Thực ra tôi có thể đoán được phần nào lý do cô ta muốn đổi chỗ.
Chắc chắn phần lớn nguyên nhân là vì người ngồi cùng bàn cũ của cô ta, Hạ Đình Chu.
Tôi khẽ liếc nhìn thiếu niên có vẻ ngoài u ám đang ngồi bên cạnh, không dám nói gì nhiều, lẳng lặng bắt đầu sắp xếp sách vở.
Kiếp trước, tôi và Hạ Đình Chu không có nhiều giao giao thiệp.
Nhưng tôi vẫn ấn tượng rất sâu sắc về cậu ta.
Gia cảnh của cậu ta cực kỳ tốt, bố là trùm bất động sản nổi tiếng, mẹ là nghệ sĩ.
Lẽ ra cuộc đời cậu ta phải vô cùng thuận buồm xuôi gió.
Thế nhưng năm tiểu học, cậu ta gặp phải một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, dẫn đến tàn tật ở chân, vĩnh viễn không thể đứng lên được nữa.
Kể từ đó, cậu ta chỉ có thể gắn liền với chiếc xe lăn.
Hạ Đình Chu ít nói, hiếm khi mở lời với những người xung quanh.
Dù Đường Dao là “đàn chị” trong lớp nhưng cũng không dám đắc tội với cậu ta.
Sự hiểu biết của tôi về cậu ta chủ yếu đến từ bảng xếp hạng sau mỗi kỳ thi.
Cái tên Hạ Đình Chu gần như luôn đứng ở vị trí dẫn đầu.
Tôi cứ ngỡ năng lực cộng với gia thế sẽ mang lại cho anh một tương lai rạng rỡ.
Nhưng không.
Mãi đến một buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp đại học, tôi mới biết cậu ta đã qua đời do cắt cổ tay tự sát.
Vì cậu ta ta không thể chịu đựng thêm được nữa thân phận của một người tàn phế.
“Trì Hạ, đứng dậy trả lời câu hỏi này!”
Tôi đang mải đắm chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên bị gọi tên.
Hóa ra từ lúc nào không hay, tiếng chuông vào lớp đã vang lên.
Tiết Vật lý.
Ông thầy Vật lý trung niên hói đầu đang đứng trên bục giảng, vẻ mặt âm trầm nhìn tôi chằm chằm.
Kiếp trước, tôi luôn cảm thấy thầy giáo này ghét mình một cách vô cớ.
Có lẽ là vì trong tất cả các môn, Vật lý là môn yếu nhất của tôi.
Nhìn dãy đề bài dài dằng dặc trên bảng đen, tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại kiến thức cấp ba, rồi ngập ngừng nói ra cách giải của mình.
“Chỉ thế thôi sao?”
Thầy Vật lý lấy miếng giẻ lau bảng gõ mạnh xuống bàn, “Em Trì Hạ, trình độ của em sa sút rồi đấy nhé!”
Tôi cứng họng không nói được lời nào.
Không phải trình độ của tôi sa sút, mà là bộ não này của tôi đã nhiều năm rồi không động đến bài tập.
Trong lúc đang vô cùng lúng túng, một mẩu giấy đột nhiên được đẩy sang.
Trên đó là những nét chữ thanh mảnh, sạch sẽ.
Một cách giải cực kỳ ngắn gọn, hiệu quả, kèm theo cả đáp án.
Mà người bạn cùng bàn Hạ Đình Chu của tôi vẫn không hề ngẩng đầu lên.
Những ngón tay thon dài của cậu ta nhẹ nhàng lật qua một trang sách giáo khoa.
Ngay trang đó, chính là trọng tâm kiến thức của tiết học này.
Cậu ta đang giải vây giúp tôi.
Tôi nhìn cậu ta với ánh mắt đầy biết ơn.
Trấn tĩnh lại, những kiến thức vật lý năm xưa cuối cùng cũng dần quay về, tôi đọc to đáp án.
Hạ Đình Chu đúng là “học thần”, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể nghĩ ra cách giải xuất sắc đến thế.
“Được rồi, ngồi xuống đi.”
Thầy giáo bĩu môi, phê bình qua loa vài câu: “Sau này chú ý nhé, đừng có làm việc riêng trong giờ. Suy nghĩ đề bài cho kỹ, đừng quên xét đến trường hợp thứ hai.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖