Góc Của Chan

TỈNH MỘNG ĐOẠN TUYỆT – CHƯƠNG 4

9.

Cũng may hôn sự này tổ chức không lớn, người của Quỷ Cốc vẫn chưa hay biết.

Nếu không ta chắc sẽ bị cười cho thối mũi mất.

Ngày hôm sau, ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tinh thần sảng khoái ra khỏi phủ.

Đi đến đâu cũng nghe thấy người ta thấp giọng mắng nhiếc Tiêu Dịch, đại loại là nói hắn chỉ có cái mã ngoài, hạng người vô trách nhiệm.

Bất ngờ thay, vừa ra khỏi phủ, ta lại nhận được một chiếc khăn tay.

Vẫn là mấy chữ rồng bay phượng múa: “Ta đến rồi.”

Ngước mắt lên, ta thấy Lục Khinh Y đang cưỡi trên lưng ngựa, áo tím rực rỡ, phong cốt trác tuyệt, đang rủ mắt nhìn ta: “Đừng nhìn khăn nữa, nhìn ta đây này, ta đến rồi.”

Hắn đến thật nhanh, thế mà lại đến cùng lúc với chiếc khăn hắn sai người gửi trước.

Ta bật cười, cảm thấy hắn đúng là một kẻ thật ngông cuồng.

Nghe nói hắn được gọi là Khinh Y Hầu là bởi vì tên hắn là Khinh Y.

Bệ hạ Tây Lăng yêu thương hắn, muốn phong hầu mà nghĩ bao nhiêu danh hiệu hắn đều không vừa ý, chỉ bảo: “Mấy cái đó tục lắm, cứ gọi Khinh Y đi.”

Ta lại nhớ đến cuốn sách kia, nhưng hình như trong đó chẳng nhắc gì đến hắn.

Chỉ nói hắn tiền bạc vô số, ham mê du ngoạn bốn phương.

Có lẽ vì hắn chẳng có dây dưa gì với Sở Lâm Lang chăng.

Lục Khinh Y xuất hiện một cách ngang nhiên, chẳng hề thấy việc mình là người Tây Lăng mà cứ nghênh ngang giữa kinh thành là có vấn đề gì.

Bệ hạ mắt nhắm mắt mở, Ngũ hoàng tử cũng coi như không thấy, mặc cho hắn tung hoành.

Ngày ngày hắn đều đến tìm ta, bảo ta dẫn hắn đi dạo phố.

Ta nói không có thời gian, hắn liền dùng bạc để mua.

Một canh giờ vạn lượng bạc.

Quả nhiên đúng như lời đồn, vung tiền như rác, hào phóng vô cùng.

Tiền này, chỉ có kẻ ngốc mới không kiếm.

Ta hỏi hắn: “Chúng ta cũng chẳng thân thiết, sao ngài lại gửi khăn cho ta?”

Hắn nhướng mày, có chút tùy ý: “Thấy cô vừa mắt.”

Ta bĩu môi không tin.

Có vừa mắt đến mấy cũng không đến mức bày ra bộ dạng nóng lòng muốn gặp ta như thế chứ.

Ta thích xem kịch, vừa cầm bạc của hắn, vừa bắt hắn tháp tùng ta làm những việc ta thích.

Trong phút chốc, hắn cứ như là kẻ được ta thuê về sai bảo vậy.

Hắn tựa lưng vào ghế gọi ta, giọng nói có chút lười biếng: “Kỷ Vân Ý, châm trà.”

Đã bao lâu rồi, hắn là người đầu tiên gọi ta như thế.

Những người khác chỉ gọi ta là A Ý.

Suốt một thời gian dài, ta đã quên mất mình còn có một cái tên êm tai đến vậy.

Ta tùy tiện đáp một tiếng, mắt vẫn dán vào đào hát trên sân khấu, chẳng buồn nhìn chén trà mà cứ thế rót đại.

Lục Khinh Y thở dài, giữ lấy tay ta: “Thôi được rồi, đại tiểu thư của ta, để ta tự làm.”

Nghe thấy xưng hô này, ta ngẩn người ra một lát rồi gật đầu: “Được.”

Xem kịch xong, lúc xuống lầu, vì mải nói chuyện với Lục Khinh Y nên ta không để ý mà đâm sầm vào một người.

Ta còn chưa kịp phản ứng đã bị Lục Khinh Y kéo giật lại sau lưng hắn: “Chậc, cô chậm lại chút đi, đâm hỏng người khác thì thôi, chứ để bản thân bị thương thì làm sao bây giờ?”

Ta định cãi lại hắn thì nghe thấy có người gọi mình: “A Ý.”

Giọng nói này quá đỗi quen thuộc.

Ta nhìn Tiêu Dịch ở đối diện, ánh mắt lập tức lạnh thấu xương.

Câu xin lỗi định thốt ra cũng nuốt ngược vào trong.

Sau hôm đó, thực ra chúng ta có gặp lại một lần.

Hắn đột nhập vào phòng ta giữa đêm, im lặng đứng trước mặt ta, dáng vẻ vô cùng suy sụp: “Muội thấy hết rồi.”

Ta bảo: “Phải, vẽ cũng đẹp lắm.”

Hắn hình như không nghe được câu trả lời mong muốn, cứ lì lợm đứng đó không chịu đi.

Ta hiểu ra, bèn bồi thêm một câu: “Thơ đề cũng không tệ.”

Hắn há miệng, muốn nói lại thôi.

Ta lạnh mặt hỏi: “Ngươi còn cần mặt mũi nữa không? Khen cũng khen đủ rồi, đừng ép ta phải tát ngươi nữa.”

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra.

Ta một khi đã tỉnh ngộ thì đối với hắn chẳng còn một chút tình sưa nghĩa cũ nào.

Thế là hắn rời đi.

Ta cũng không giúp Sở Lâm Lang chạy việc nữa, một lòng một dạ kiếm bạc từ Lục Khinh Y.

Chẳng ngờ hôm nay ra cửa lại đụng mặt.

Tiêu Dịch đi một mình.

Lần đầu tiên hắn nhìn ta bằng ánh mắt luống cuống như thế: “Ta… ta đến đây có chút việc.”

Ta “ừ” một tiếng, kéo tay áo Lục Khinh Y: “Đi thôi.”

Tiêu Dịch đột nhiên thốt lên: “A Ý, muội đợi chút, gần đây có tiệm bánh phù dung, ta đi mua cho muội ăn.”

Tim ta đột nhiên đau nhói một nhịp.

Là đang đau lòng cho chính mình của trước kia.

Sắc mặt Lục Khinh Y trầm xuống: “Bánh phù dung có gì ngon, bản hầu mua cho cô bánh làm bằng vàng, có muốn không?”

Ta bật cười: “Muốn.”

Thần sắc hắn lúc này mới dịu lại: “Thế còn không mau đi?”

Ta nói “Được”, rồi ngay trước mặt Tiêu Dịch, ta cùng Lục Khinh Y đi xuống lầu.

Khi đi lướt qua hắn, ta thấy bàn tay hắn đặt bên hông đang run rẩy bất an, cảm thấy thật nực cười.

Làm sao thế?

Không có ta làm bình phong, ngươi không còn cơ hội để tiếp cận Sở Lâm Lang nữa sao?

10

Sở Lâm Lang trêu ta: “Thực ra ta thấy Khinh Y Hầu này cũng không tệ, lại còn nuông chiều em. Việc em hủy hôn với Tiêu Dịch có lẽ là một lựa chọn đúng đắn.”

Ta lẩm bẩm: “Nuông chiều?”

Nàng vừa chải tóc vừa phân tích cho ta: “Phải đó, em còn chưa biết sao? Hôm nay hắn sai người đến hỏi ta, khế thân của em ở đâu.”

Câu hỏi này, Tiêu Dịch chưa bao giờ hỏi qua.

Ta bật cười: “Vậy tiểu thư trả lời thế nào?”

Sở Lâm Lang đáp: “Ta tự nhiên là nói thật, nói em làm gì có khế thân nào. Em không phải nha hoàn, em là muội muội của ta.”

Hai chữ “muội muội” chạm thấu tâm can ta, ta bất giác tựa đầu vào vai nàng: “Tiểu thư.”

Phải rồi, năm xưa khi ta suýt bị người ta đầu độc chết, chính nàng đã cứu ta.

Ơn đức của nàng đối với ta sâu tựa biển trời.

Chẳng bao lâu sau, Ngũ hoàng tử cuối cùng cũng vào chủ Đông Cung, trở thành Thái tử.

Trong sách ta cũng đã thấy qua, Sở Lâm Lang sẽ một đường thuận lợi, làm Thái tử phi, rồi trở thành Hoàng hậu, vinh hoa vây quanh, phượng nghi thiên hạ.

Nàng sẽ có được tất cả những gì nàng muốn.

Bởi vì nàng là Sở Lâm Lang mà.

Một Sở Lâm Lang kiêu hãnh và lợi hại.

Ngày đại hôn của họ đến rất nhanh.

Ta chính tay khoác lên giá y cho Sở Lâm Lang, tiễn nàng xuất giá.

Tại Thái tử phủ, có kẻ dị nghị về dung mạo của Sở Lâm Lang, nói nàng không xứng làm phi.

Thế là Sở Lâm Lang vén khăn che đầu lên.

Không còn là diện mạo bình thường như trước, mà là một gương mặt tuyệt mỹ khuynh thành.

Rất nhanh sau đó có người nhận ra.

Đây chính là Cốc chủ Quỷ Cốc truyền thuyết, truyền nhân Y Thánh.

Có thể cải tử hoàn sinh, khiến thịt mọc trên xương trắng.

Thế là có người thốt lên: “Hóa ra là vậy, hèn chi ngày ấy nàng ta có thể khiến Lão Thủ phụ tỉnh lại.”

“Thì ra nàng chính là vị truyền nhân Y Thánh thần long kiến thủ bất kiến vĩ, khiến thế gian tìm kiếm bấy lâu nay. Như vậy thì mọi chuyện đều hợp lẽ cả rồi.”

“Nữ tử như thế mà còn không xứng làm phi, thì thiên hạ này chẳng còn ai xứng nữa.”

Những điều này ta đã sớm tường tận trong sách, chẳng mấy bất ngờ, chỉ cảm thấy nàng thực sự xứng đáng với hào quang ấy.

Mọi ánh mắt kinh diễm đều đổ dồn vào Sở Lâm Lang.

Thế nhưng, trong vạn ánh mắt đó lại không có Tiêu Dịch.

Hắn nhìn trân trân vào ta, ánh mắt có phần ngẩn ngơ, lạc lõng.

Ta thản nhiên dời tầm mắt, nghe thấy Lục Khinh Y bên cạnh khẽ hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

Ta trầm ngâm: “Hôm nay vui vẻ, muốn uống rượu La Phù Xuân của Hương Vân Lâu.”

Hắn gật đầu: “Được, ta sai người đi chuẩn bị.”

Ánh mắt Tiêu Dịch tối sầm lại, hắn nhanh chóng ngoảnh mặt đi, không nhìn ta thêm lần nào nữa.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!