Góc Của Chan

TỈNH MỘNG ĐOẠN TUYỆT – CHƯƠNG 2

3.

Quỷ Cốc tận Tuân Dương xa xôi.

Ta một thân một mình dặm trường bôn ba, vẫn không quên gửi thư cho Tiêu Dịch.

Nhìn mây biếc soi bóng rặng cây, ta nhớ hắn, nghe tiếng nguyệt cầm nơi giang phường, ta nhớ hắn.

Thế nên trong bức thư thứ năm, ta viết: “Tiêu Dịch, huynh không được phép không nhớ ta.”

Nhưng có lẽ hắn quá bận rộn, mãi không thấy hồi âm.

Khi ta trở lại kinh thành, đã là chuyện của hai tháng sau.

Sở Lâm Lang thấy ta thì mừng rỡ: “A Ý, em cuối cùng cũng về rồi. Từ khi em đi, cứ cách hai ngày Tiêu Dịch lại đến phủ một chuyến. Bề ngoài là giúp Phó Nghiễn đưa đồ, nhưng ta thấy rõ ràng là hắn muốn xem em đã về chưa.”

Ta ngẩn ngơ.

Tiêu Dịch này, nhớ ta đến thế mà sao lại không hồi âm thư?

Vừa lúc đó, giọng Ngũ hoàng tử vang lên: “Lâm Lang.”

Ta quay đầu, thấy ngay Tiêu Dịch đứng phía sau.

Hắn vẫn vẻ mặt nghiêm nghị, thấy ta, ánh mắt thoáng dao động, bàn tay nắm đốc kiếm khẽ nhúc nhích.

Ta kéo Tiêu Dịch ra vườn, dưới gốc đào đang nở rộ: “Tiêu Dịch, chúng ta đến chùa Vĩnh Ninh đi.”

Nghe nói cầu duyên ở đó linh nghiệm nhất.

Hắn đồng ý.

Tại chùa, khói trầm nghi ngút, ta và hắn mỗi người viết một tâm nguyện treo lên cây.

Nhìn góc nghiêng của hắn, ta hỏi: “Huynh viết gì thế?”

Hắn cúi đầu nhìn ta, mắt lấp lánh: “Muội đoán xem?”

4.

Chẳng ngờ chỉ nửa ngày, Sở Lâm Lang lại khuấy đảo kinh thành bằng cách cứu sống Lão Thủ phụ đang hấp hối.

Người đời kinh ngạc, kẻ thì khen ngợi, kẻ thì nghi ngờ.

Nghe tin, Tiêu Dịch lại tỏ ra hoảng hốt bất thường, nắm lấy tay ta: “Chúng ta qua đó xem sao?”

Khi đến nơi, Sở Lâm Lang đang thi châm, khí định thần nhàn.

Tiêu Dịch nhìn về phía đó, thần tình cực kỳ chuyên chú.

Ánh mắt ấy… nếu người không biết, còn tưởng Lão Thủ phụ là trưởng bối ruột thịt của hắn.

Ta lại nhìn thấy vị Thế tử kia cũng đang đứng đó, si mê nhìn bóng dáng Sở Lâm Lang.

Khi Lão Thủ phụ tỉnh lại, đám đông ồ lên.

Ta nhìn Tiêu Dịch, thấy hắn mỉm cười, một nụ cười nhu hòa hiếm thấy.

Lòng ta khẽ thắt lại.

Nhớ đến dải lụa đỏ ta treo trên cây: “Biết ý ta, cảm lòng chàng, tình này phải hỏi đến trời xanh”.

5.

Sở Lâm Lang danh tiếng lẫy lừng.

Hôn kỳ của ta và Tiêu Dịch định vào ngày mười sáu tháng sau.

Nhưng Tiêu Dịch bắt đầu ít đến Tướng phủ hơn.

Ta nắm giữ mạng lưới tình báo, biết được sứ giả Tây Lăng sắp đến, Ngũ hoàng tử sắp được lập Thái tử.

Còn Sở Lâm Lang vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ, chờ đợi phong vân nổi lên.

Nàng có chí hướng chim hồng hộc của nàng.

Ngày sứ giả Tây Lăng đến, ta theo tiểu thư phó yến.

Kinh thành hào hoa, danh sĩ tề tựu, màn kịch lớn thực sự… bây giờ mới bắt đầu.

Sở Lâm Lang vừa chữa khỏi cho Lão Thủ phụ, lại mang danh vị hôn thê của Ngũ hoàng tử, không nghi ngờ gì chính là tiêu điểm giữa đám đông.

Ta nghe thấy vài vị quý nữ đang thầm thì nghị luận:

“Cái cô nương họ Sở này dung mạo cũng chẳng có gì xuất chúng, sao Ngũ hoàng tử lại nhìn trúng được? Nghe bảo hành vi thô lậu, chẳng biết cầm kỳ thi họa học hành đến đâu.”

“Nàng ta ấy à, lớn lên ở trang viên ngoại thành, tài cán gì cho cam.”

Ta thầm quan sát, cảm thấy những kẻ này thật ngu muội.

Trang viên ngoại thành nào chứ?

Sở Lâm Lang sớm đã rời khỏi đó rồi.

Nàng đi khắp tứ phương, những năm qua một tay che trời, dưới trướng vô số cao nhân, là nhân vật đi ra từ mưa máu gió tanh.

Vậy mà qua miệng bọn họ, lại chỉ còn lại hai chữ “thô lậu”.

Đang mải suy nghĩ, vai ta bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.

Một giọng nói vang lên, mang theo vài phần phong lưu trêu chọc: “Tiểu nha đầu, tránh đường chút nào, bản hầu muốn đi qua.”

Ta liếc mắt, thấy một gương mặt phong thần tuấn tú, đôi mày khẽ nhướng, ánh mắt nhìn ta mang theo ý cười kín đáo.

Ta nhìn khoảng trống sau lưng hắn.

Đường rộng thênh thang như thế, chỗ nào mà chẳng đi được?

Nhưng người này ta đắc tội không nổi, đành phải nghiêng mình nhường lối: “Mời Hầu gia.”

Đây chính là Khinh Y Hầu của Tây Lăng, thiếu niên đắc chí, một kiếm định Biện Châu, danh tiếng vang xa từ sớm, không ngờ lần này cũng tới.

Mà khoan, ai là tiểu nha đầu?

Ta lườm nguýt sau lưng hắn, lòng đầy không phục.

Chẳng qua hắn chưa thấy lúc ta hiệu lệnh vạn quân dưới trướng mà thôi.

Tiêu Dịch cũng đến, đứng ngay sau Ngũ hoàng tử.

Ta mím môi, mỉm cười với hắn, không thành tiếng mà ra hiệu: “Lát nữa ta muốn ăn bánh phù dung.”

Hắn hiểu ý, khẽ gật đầu nội liễm xem như hứa hẹn.

Chẳng bao lâu, quần thần nhập tiệc, có kẻ bắt đầu khiêu khích Sở Lâm Lang, muốn nàng biểu diễn tài nghệ.

Sở Lâm Lang vờ như khiêm nhường, nhưng rồi lại khiến cả điện im phăng phắc.

Nàng khẽ vung vân tuýu, múa một khúc Táp Kim Liên.

Dáng hình mảnh mai, dưới ánh nến lung linh, tựa như hơi lạnh đêm trường chợt đến, sương hoa lả tả rụng rơi.

Điệu múa ấy, đủ để khiến vạn người hồn xiêu phách lạc.

6.

Tan tiệc, Ngũ hoàng tử tiến thẳng về phía Sở Lâm Lang, ánh mắt đong đầy nhu tình, mời nàng cùng đi ngắm hoa đăng.

Ta và Tiêu Dịch đi theo hộ tống.

Có lẽ để phô diễn sự phồn hoa của kinh thành với Tây Lăng, đêm hội hoa đăng náo nhiệt lạ thường.

Tiêu Dịch không quên chuyện mua bánh phù dung cho ta, ôn tồn bảo ta đợi hắn một lát.

Ta vui vẻ gật đầu, rồi đi theo Ngũ hoàng tử và Sở Lâm Lang giải đố đèn.

Tiểu thư rất thông tuệ, chỉ loáng cái đã giải được vô số câu đố, khiến bao người ngoái nhìn.

Ánh mắt Ngũ hoàng tử dành cho nàng chỉ toàn sự tán thưởng và ái mộ.

Sở Lâm Lang thắng được phần thưởng, nũng nịu bảo Ngũ hoàng tử đi lấy.

Ngài ấy trước mặt nàng chưa bao giờ ra vẻ bề trên, lập tức lên đài.

Nhưng ngài ấy vừa đi khỏi, giá đèn trên cao chỗ ta và Sở Lâm Lang đứng không hiểu sao đổ sập xuống.

Đám đông hỗn loạn, ta và tiểu thư nhìn nhau đang định né tránh, thì một bóng người lao vút tới, chắn ngay trước mặt Sở Lâm Lang, bảo vệ nàng lùi sang một bên.

Nhìn rõ bóng hình ấy, ta sững sờ.

Đến khi kịp phản ứng, giá đèn suýt chút nữa đã đập trúng cánh tay ta.

Giữa cảnh lửa hoa rực rỡ, ta thấy Tiêu Dịch gấp gáp hỏi Sở Lâm Lang: “Tiểu thư có sao không?”

Sở Lâm Lang lắc đầu, rồi nhìn về phía ta.

Tiêu Dịch lúc này mới như sực tỉnh, đường quai hàm khẽ siết chặt: “Vừa rồi ta… là bởi vì tiểu thư nhà muội không biết võ công.”

Ta bừng tỉnh.

Phải rồi, trong mắt hắn, Sở Lâm Lang là nữ tử yếu đuối không sức trói gà.

Ưu tiên cứu nàng ấy cũng là lẽ đương nhiên.

Ngũ hoàng tử hớt hải chạy lại, lo lắng hỏi han tiểu thư.

Tiêu Dịch lại như chiếc ấm đất sứt vòi, chẳng mảy may hỏi han ta một câu, chỉ nhìn sâu về phía Ngũ hoàng tử và Sở Lâm Lang, rồi mím môi giải thích: “Thuộc hạ đột nhiên nhớ ra có việc, xin cáo lui trước.”

Nhìn bóng lưng hắn, chẳng hiểu sao lòng ta lạnh lẽo vô cùng.

Cúi đầu xuống, ta thấy hộp bánh phù dung trên mặt đất đã bị giẫm đến biến dạng.

Là hộp bánh Tiêu Dịch đã vứt bỏ trong lúc tình cấp ban nãy.

Ta nghĩ, từ nay về sau, ta không bao giờ muốn ăn bánh phù dung nữa.

Sở Lâm Lang đi cùng Ngũ hoàng tử, ta lầm lũi hồi phủ một mình.

Đêm đã về khuya, ta nhìn vầng trăng sáng mà thở dài.

Một chiếc xe ngựa đi qua rồi đột ngột dừng lại như chờ đợi ai đó.

Khinh Y Hầu vén rèm, cười hỏi: “Tiểu nha đầu, tên thị vệ bên cạnh Ngũ hoàng tử kia là tình lang của cô sao?”

Ta chẳng muốn tiếp lời, hắn lại không buông tha: “Sao ta thấy điệu bộ của hắn vừa rồi giống như đang chạy trốn vậy?”

Ta cau mày: “Liên quan gì đến ngài?”

Hắn thong dong đáp: “Nha đầu này, trông thì xinh đẹp, sao lại chẳng biết phân biệt tốt xấu thế nhỉ?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!