1.
Sở Lâm Lang thông tuệ vạn điều.
Nàng là Cốc chủ Quỷ Cốc, truyền nhân Y Thánh, thư họa song tuyệt.
Nhưng ngoài mặt, nàng chỉ là một thứ nữ tướng phủ dung mạo tầm thường, văn dốt vũ nát, tính tình thô lậu khiến người ta chán ghét.
Ta ở bên nàng nhiều năm, thay nàng tắm gội thay y phục, châm trà rót rượu, thi thoảng lại vận dạ hành y đi lấy mạng người.
Thị vệ của Ngũ hoàng tử, Tiêu Dịch, là hạng người lãnh khốc vô ngần.
Hắn ít nói, mặt liệt không cảm xúc, duy chỉ có thân võ nghệ là khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Chúng ta “bất đánh bất tương thức”.
Hắn đưa thư cho Ngũ hoàng tử, ta chạy việc cho Sở Lâm Lang.
Những lúc rảnh rỗi, cũng thường hàn huyên đôi câu.
Hắn bảo y phục hôm nay ta mặc rất đẹp.
Ta khen mặt hắn trắng trẻo thanh tú.
Cứ thế qua lại, vào một đêm gió cao trăng mờ, hắn tặng ta một hộp bánh phù dung, rồi cứng nhắc thốt ra một câu: “Hôm nay đi ngang qua Ngọc Quế Phường, tiện tay mua thôi.”
Ngọc Quế Phường sao?
Đó là sản nghiệp của Quỷ Cốc.
Hắn rất biết chọn, bánh cũng rất ngọt, lòng ta không khỏi xao động.
Trên đường về, tim ta đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Sở Lâm Lang nếm thử một miếng, mỉm cười bảo ta: “Tiêu Dịch thích em rồi.”
Ta ngẩn ngơ hỏi: “Tại sao ạ?”
Nàng lắc lắc hộp bánh, cổ tay trắng ngần như ngọc hiện ra dưới ánh đèn: “Ta chưa từng nghe nói hắn là hạng người biết tặng điểm tâm cho nữ nhi nhà người ta đâu.”
À, hóa ra là vậy.
Người bên cạnh Ngũ hoàng tử đều khó lòng gần gũi, Tiêu Dịch chính là điển hình.
Hắn không gia đình, không người thân thiết, câu cửa miệng luôn là: “Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
Sở Lâm Lang lại bảo: “Tình ý trên đời phải có qua có lại, em có muốn tặng hắn thứ gì không?”
Thế là ta thức trắng hai đêm thêu một chiếc túi thơm.
Đường kim mũi chỉ có chút thô kệch, Tiêu Dịch nhận lấy, mặt thoáng đỏ lên rồi hỏi: “Trên này sao lại thêu hai con vịt?”
Ta đuổi đánh hắn chạy khắp kinh thành hai vòng.
Vịt nào mà vịt?
Đồ không có mắt, đó là uyên ương!
Uyên ương, ngươi hiểu không?
“Đắc thành tỷ mục hà từ tử, nguyện tác uyên ương bất tiện tiên.”
Chúng ta cứ thế xích lại gần nhau hơn.
Lúc này, Sở Lâm Lang cũng đã định thân cùng Ngũ hoàng tử.
Nàng ở Thiên Hạ Lâu xuất khẩu thành thơ, tài hoa kinh động thế gian, làm mù mắt bao kẻ từng coi thường nàng.
Trong đó có cả vị Thế tử Quốc công phủ năm xưa từng từ hôn.
Hắn hối hận đến đứt ruột đứt gan, nhưng tiểu thư sớm đã chẳng muốn gặp hắn nữa.
Hắn chặn đường ta trong một con hẻm nhỏ, gương mặt tuấn lãng như ngọc đầy vẻ khẩn cầu: “Ý cô nương, có thể giúp ta đưa phong thư này cho Lâm Lang không?”
Ta chẳng thèm đoái hoài, trực tiếp liếc xéo một cái: “Đừng nằm mộng giữa ban ngày nữa, tiểu thư không nhìn trúng hạng người như người đâu.”
Sắc mặt Thế tử tái nhợt.
Tiêu Dịch từ trên cây đáp xuống, hiếm khi trêu chọc ta: “Miệng lưỡi thật sắc sảo.”
Ta lườm hắn: “Phải đó, tiểu thư nhà ta không phải hạng người nào cũng nhìn trúng đâu.”
Sắc mặt Thế tử từ trắng chuyển sang đỏ gắt.
Tiêu Dịch bên cạnh im lặng một thoáng, rồi phụ họa: “Đúng vậy.”
2.
Sở Lâm Lang nói, trước khi nàng xuất giá, muốn lo liệu hôn sự cho ta và Tiêu Dịch trước.
Dù không nói trắng ra, nhưng ai cũng thấy rõ tâm ý chúng ta tương thông.
Tiêu Dịch đứng sau lưng Ngũ hoàng tử, nghe thấy lời này liền âm thầm liếc nhìn Sở Lâm Lang một cái, sau đó mới bước ra, vẫn là câu nói ấy: “Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
Sở Lâm Lang lườm hắn: “Ngươi mà dám đối xử không tốt với A Ý, ta sẽ không tha cho ngươi.”
Ta đứng cạnh Tiêu Dịch, cười hì hì: “Tiểu thư, có người ở đây, hắn không dám đâu.”
Nói rồi, ta lặng lẽ nắm lấy tay hắn.
Ta nghĩ, chúng ta sắp thành thân rồi, làm gì cũng là hợp lẽ.
Thế nhưng tay Tiêu Dịch lại cứng đờ, để mặc ta nắm mà không hề phản ứng.
Thật kỳ lạ.
Ta thấy Ngũ hoàng tử mỗi lần nắm tay tiểu thư đều sẽ siết nhẹ, vuốt ve âu yếm cơ mà.
Ngày hôm sau, Quỷ Cốc xảy ra chuyện.
Sở Lâm Lang không dứt ra được, đành để ta thay nàng về một chuyến.
Ta luyến tiếc Tiêu Dịch, nên trước đêm khởi hành, ta đã lẻn vào phòng hắn qua cửa sổ.
Ánh trăng như dải lụa bạc, hắn vừa tắm xong, vạt áo còn hơi mở rộng.
Nhìn hắn, ta bất giác bối rối: “Cái đó… ta… ta ra ngoài trước.”
Hắn mím môi, khép lại vạt áo rồi gật đầu.
Ta vừa định rời đi thì thấy trên bàn có một bức họa.
Bức họa chỉ lộ ra một nửa, nửa còn lại bị che khuất, nhưng vẫn thấy rõ đó là một nữ tử.
Tiêu Dịch vốn có chút sở học về hội họa, thậm chí rất sùng bái những người họa kỹ cao siêu.
Năm xưa cũng vì hắn muốn mua một bức tranh của Sở Lâm Lang mà ta mới quen biết hắn.
Thế nhưng ta chưa từng thấy hắn tự tay vẽ tranh bao giờ.
Lại còn vẽ một nữ tử. Ta tò mò tiến lại gần định xem cho kỹ.
Sắc mặt Tiêu Dịch bỗng biến đổi, hắn chắn ngang tầm mắt ta, cúi xuống nhìn: “A Ý.”
Ta ngẩn ngơ ngước lên, chưa kịp nhìn rõ thần sắc của hắn thì đôi mắt đã bị bàn tay hắn che lại.
Ngay sau đó, hương trầm thoang thoảng xộc vào mũi, một cảm giác mát lạnh chạm khẽ lên môi ta.
Hắn đang hôn ta.
Hôn hồi lâu, hắn mới buông ra, giọng khàn đặc: “A Ý.”
Một đêm, hai tiếng “A Ý”, khiến ta hận không thể dâng trọn trái tim mình cho hắn.
Ánh mắt hắn sáng rực rỡ, ta lại chủ động hôn đáp lại một cái: “Ta phải đi một chuyến, khoảng nửa tháng sau mới về.”
Hắn cười: “Không sao, ta đợi muội. Đợi muội về, chúng ta sẽ thành thân.”
Ta vui mừng khôn xiết, thật sự chẳng muốn rời xa hắn: “Tiểu thư nói rồi, chờ chúng ta thành thân sẽ không cần theo hầu nàng ấy nữa. Ta có rất nhiều nơi muốn đi, lúc đó huynh đi cùng ta nhé?”
Hắn lặng người hồi lâu, bàn tay nắm lấy cánh tay ta bất giác dùng lực mạnh đến đáng sợ.
Thật ra không đau, nhưng nhìn dáng vẻ ấy, lòng ta bỗng thấy hoang mang, vô thức kêu đau.
Hắn giật mình, vội vàng kiểm tra rồi xin lỗi: “Vừa nãy ta mải suy nghĩ nên không chú ý, xin lỗi muội, A Ý.”
Hắn trầm ngâm: “Nhưng Ngũ hoàng tử có ơn tri ngộ với ta, ta tạm thời chưa muốn rời xa ngài ấy, đợi thêm một thời gian nữa được không?”
Ta vỡ lẽ: “À, hóa ra huynh lo chuyện này. Không sao, ta cũng muốn ở bên tiểu thư thêm chút nữa. Chúng ta còn cả đời dài phía trước, chỉ cần được ở bên nhau, bao lâu ta cũng đợi được.”
Nhưng không hiểu sao, ta cảm thấy khi ta nói xong, Tiêu Dịch dường như trút được gánh nặng.
Giống như việc không được theo hầu Ngũ hoàng tử nữa, đối với hắn mà nói, là một sự nuối tiếc khôn cùng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖