Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 8: END

17

Trên đường về, điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra là lúc tôi và Bùi Tuân ở riêng với nhau mà cậu ta có thể chụp ảnh lúc tôi không biết.

Đó chỉ có thể là lần Ôn Thời Xuyên đưa áo khoác cho tôi, cậu ta giận dữ bắt tôi làm việc suốt đêm, cuối cùng tôi mệt quá mà ngủ thiếp đi trên sofa phòng cậu ta.

Cậu ta ta bị bệnh à!

Tôi vừa giận lại vừa cạn lời.

Về đến dưới lầu, tôi thấy mẹ bước xuống từ xe của Bùi Tuân.

Cậu ta xách đồ định theo mẹ lên lầu, nhưng vừa thấy tôi, cậu ta liền chào mẹ rồi quay đi ngay.

Mẹ về nhà, vẻ mặt cũng có chút chột dạ.

Mẹ nhỏ giọng bảo tôi, chính Bùi Tuân là người gợi ý mẹ nên đi làm văn phòng trước, vì đi bán hàng rong thì vất vả quá.

Có điều công việc không phải do cậu ta sắp xếp, mà là một người bạn khác của cậu ta giới thiệu cho mẹ.

Thấy tôi nhíu mày, mẹ vội thanh minh: “Hôm nay thực sự là tình cờ gặp thôi, nó thấy mẹ xách nhiều đồ quá nên mới chở mẹ về.”

Tôi thở dài, chuyện công việc của mẹ dĩ nhiên tôi biết.

Mẹ đã nỗ lực bao nhiêu cho vị trí đó, tôi đều nhìn thấu.

Tôi không nói gì, cũng chẳng muốn nghĩ thêm nữa.

Mẹ nắm lấy vạt áo tôi: “Tang Nguyệt, mẹ không phải đang nói giúp cho Bùi Tuân đâu, nhưng những sự thay đổi của nó mấy năm qua mẹ đều thấy cả.”

“Dĩ nhiên, chuyện của người trẻ các con mẹ không quản được. Làm mẹ, mẹ chỉ mong con được khỏe mạnh, hạnh phúc thôi.”

Tôi mỉm cười ôm chầm lấy mẹ.

18

Nửa tháng sau, tôi nhận được điện thoại của Đỗ Hạo, đại ý nói Bùi Tuân bị ốm, hỏi tôi có thể qua thăm cậu ta không.

Tôi đồng ý.

Đến căn hộ cao cấp của Bùi Tuân, Đỗ Hạo vừa mở cửa cho tôi xong là lẻn mất dạng luôn.

Bùi Tuân mặc sơ mi ngồi trong thư phòng họp video, cuộc họp này nối tiếp cuộc họp kia.

Cậu ta thỉnh thoảng lại ho, nghe chừng có vẻ khá nặng.

Tôi đợi gần một tiếng đồng hồ mới thấy Bùi Tuân với vẻ mặt mệt mỏi bước ra khỏi thư phòng.

Nhìn thấy tôi, cậu ta nhận ra Đỗ Hạo không có ở đây, thế là hiểu ra mọi chuyện.

Giọng Bùi Tuân khàn đặc: “Cô đến lâu chưa?”

Tôi nhạt giọng: “Một tiếng rồi.”

Cậu ta tỏ vẻ kinh ngạc: “Lâu thế sao?”

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Bùi Tuân, sau này đừng vì tôi mà làm bất cứ chuyện gì nữa, và cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Đôi mắt Bùi Tuân ngay lập tức đỏ hoe, giọng cậu ta run rẩy, lộ rõ vẻ sợ hãi: “Tang Nguyệt…”

Tôi tiếp tục: “Cả bạn bè của cậu nữa, nếu là để nói về chuyện của cậu thì phiền họ cũng đừng tìm tôi.”

Bùi Tuân đứng sững tại chỗ, đôi mắt ướt đẫm, giọng nói vừa run vừa nhẹ: “Xin lỗi, không phải tôi bảo cậu ấy tìm cô…”

“Nếu thực sự xin lỗi, thì cậu đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa.”

“Tôi không thích cậu, cũng sẽ không bao giờ thích cậu. Có những tổn thương không phải cậu cứ xin lỗi, bù đắp là có thể coi như chưa từng xảy ra.”

“Hãy cứ coi như chúng ta chưa từng quen biết.”

Nói xong tôi định quay người đi, sực nhớ ra điều gì đó liền quay đầu lại.

Trong ánh mắt tuyệt vọng và thống khổ của Bùi Tuân chợt lóe lên một tia hy vọng.

“Hồi cấp ba, tôi rất biết ơn chiếc áo khoác mà Ôn Thời Xuyên đã đưa cho mình. Nó đã giúp tôi xoa dịu tâm trạng lo âu, khổ sở lúc bấy giờ. Nguyện vọng đại học cũng là lựa chọn của riêng tôi, không liên quan đến bất kỳ ai. Cũng xin cậu đừng nhắm vào cậu ấy nữa.”

Nói xong, tôi không thèm nhìn Bùi Tuân lấy một cái, bước thẳng ra khỏi cửa.

Xuống lầu, tôi gửi cho Ôn Thời Xuyên một tin nhắn, bày tỏ sự cảm ơn và lời xin lỗi.

Đợi cậu ấy về, tôi nhất định sẽ mời cậu ấy đi ăn một bữa.

Tôi đi chợ mua rất nhiều thức ăn.

Tôi nghĩ hôm nay chắc chắn là một ngày đáng để ăn mừng.

Từ nay về sau, tôi sẽ nỗ lực, không ngừng tiến về phía trước, không bao giờ ngoảnh lại nhìn những người và những việc đã qua.

Tôi sẽ mua cho mẹ một căn nhà thuộc về riêng hai mẹ con tại Lan Thành.

Để ôm lấy một cuộc sống tốt đẹp hơn.

19

Bùi Tuân nhìn theo bóng lưng quyết tuyệt của Tang Nguyệt.

Cậu ta nỗ lực kìm nén cảm xúc đang nổ tung trong lồng ngực, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài.

Cậu ta thầm thì trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Tang Nguyệt, tôi thực sự đói rồi…”

Nói xong, hàng mi dài đen nháy của Bùi Tuân không ngừng run rẩy, cậu ta lấy tay ôm chặt lấy lồng ngực, bật khóc nức nở.

Cậu ta biết, lần này cậu ta thực sự mất đi Tang Nguyệt rồi.

Bùi Tuân đau đớn nhắm mắt lại.

Chứng mất ngủ kinh niên cộng thêm áp lực công việc khiến cậu ta phải dùng thuốc điều chỉnh suốt thời gian qua, nhưng hiệu quả không mấy khả quan.

Khoảnh khắc này, cậu ta không thể khống chế được nữa, cơn đau nơi trái tim như dao cắt.

Cả gương mặt cậu ta tái nhợt, rồi cứ thế ngã thẳng về phía sau.

– HẾT –

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!