Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 7

14

Ngay tối hôm đó tôi đổ bệnh, cơn sốt ập đến một cách lạ lùng.

Công ty của mẹ đã chuyển địa điểm, mẹ đặt mua thuốc gửi về cho tôi.

Thuốc rất đầy đủ, những dòng chữ trên đó tuy có chút cẩu thả nhưng lại được viết rất cẩn thận về liều lượng dùng mỗi ngày.

Tôi không còn gặp lại Bùi Tuân nữa.

Mọi thứ dường như đều đang dần đi vào quỹ đạo.

Chỉ là công việc làm ăn của Bùi Tuân phát triển lớn mạnh hơn tôi tưởng, trên mạng thỉnh thoảng vẫn thấy tin tức về cậu ta.

Tôi không quan tâm quá nhiều, dành phần lớn thời gian cho bản thân mình.

Bận học tiếng Anh, bận làm thêm, bận lên kế hoạch cho cuộc sống sau khi tốt nghiệp.

Học kỳ hai năm thứ hai, Ôn Thời Xuyên nói cậu ấy sắp ra nước ngoài.

Đó là sự sắp xếp của gia đình, cậu ấy có lẽ phải đi một thời gian khá dài.

Tôi, Du Vi và Ôn Thời Xuyên đã cùng nhau ăn một bữa cơm chia tay.

Trước khi xuất phát, cậu ấy bỗng mỉm cười: “Tang Nguyệt, xin lỗi nhé.”

Tôi không hiểu ý cậu ấy, còn tưởng mình nghe lầm.

Ôn Thời Xuyên thản nhiên nói “không có gì”, dặn tôi bảo trọng rồi quay người lên xe.

15

Những ngày tháng thoải mái và tự tại luôn trôi qua rất nhanh.

Xuân đi thu đến, tôi và mẹ đều đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Trước khi khai giảng năm tư, mẹ đã được thăng chức lên vị trí quản lý.

Mẹ nói tuy chức vụ không cao nhưng đây là lần đầu tiên mẹ nhận được sự công nhận từ đồng nghiệp.

Chúng tôi quyết định tổ chức một bữa tiệc ăn mừng thật lớn.

Mẹ hỏi tôi về dự định sau khi tốt nghiệp.

Tôi nói chắc là sẽ ở lại Lan Thành, lúc làm thêm tôi có quen biết một ông chủ, ông ấy đã giới thiệu tôi vào làm nhân sự tại một công ty lớn ở địa phương.

Nghe tôi nói sẽ ở lại Lan Thành, mẹ cười bảo: “Tốt lắm, ngần ấy năm rồi, mẹ cũng đã quen với Lan Thành rồi.”

“Có con ở bên, mẹ luôn cảm thấy Lan Thành chính là nhà của chúng ta.”

Nói xong, mẹ có chút do dự nhìn tôi rồi hỏi: “Tang Nguyệt, con với Bùi Tuân… sao rồi?”

Tôi không mấy bận tâm: “Đã lâu rồi không liên lạc mẹ ạ.”

“Thực ra thằng bé Bùi Tuân đó cũng không xấu đến thế đâu, chỉ là không có người dạy dỗ, trải nghiệm và cuộc sống của nó khác với chúng ta thôi. Nhưng bản chất nó vẫn là đứa trẻ lương thiện, con chó nhỏ ở nhà họ Bùi chính là nó nhặt về đấy, miệng thì chê bai nhưng chẳng bao giờ quên dặn mẹ phải chăm sóc nó tử tế.”

Tôi im lặng.

Mẹ kể, năm đó sau khi tôi báo danh ở Lan Thành, thực ra mẹ đã tìm Bùi Tuân để nói chuyện.

Mẹ không hiểu chuyện của người trẻ, nhưng mẹ lờ mờ nhận ra tình cảm không bình thường của Bùi Tuân dành cho tôi, cũng như sự bất an của tôi.

Lần đó, lần đầu tiên mẹ đứng trên tư cách là phụ huynh để nói với Bùi Tuân rằng, tôi và cậu ta có lẽ không hợp nhau, từ gia cảnh cho đến tính cách, mọi phương diện đều không.

Mẹ hy vọng Bùi Tuân đừng đến Lan Thành tìm tôi, để tôi có thể yên tâm hoàn thành chương trình đại học ở đây.

Hồi tưởng lại ngày hôm đó, mẹ nói Bùi Tuân đã im lặng rất lâu, im lặng đến mức mẹ tưởng cậu ta không nghe thấy gì.

Rất lâu sau, Bùi Tuân mới lịch sự đáp lại một câu: “Dì ạ, con biết rồi, những năm qua dì đã vất vả rồi.”

Sau đó, khi mẹ xách túi lớn túi nhỏ rời khỏi nhà họ Bùi, Bùi Tuân đã kiên quyết bảo tài xế đưa mẹ về, còn mua rất nhiều quà cáp bảo mẹ mang về cho ông bà ngoại.

Tôi mỉm cười: “Vậy thì cậu ta cũng khá là lịch sự đấy chứ.”

Mẹ nhìn tôi, khẽ lắc đầu, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

16

Tháng thứ hai sau khi khai giảng năm tư, Đỗ Hạo, người anh em thân thiết của Bùi Tuân đã đến Lan Thành.

Cậu ta thậm chí còn tìm đến tận phố ăn vặt của trường tôi, nhắn tin hỏi quán nào ngon nhất.

Thấy mình không bận, tôi liền dẫn cậu ta đi.

Cậu ta cảm thán, nói muốn xem thử cái hương vị đã khiến Bùi Tuân bao nhiêu năm nay “bất di bất dịch” rốt cuộc ngon đến mức nào.

Tôi sững người.

Trường của tôi tuy không cách công ty Bùi Tuân quá xa, nhưng thường thì người đi làm sẽ chọn ăn ở những nơi gần nhất cho tiện chứ.

Đỗ Hạo vừa ăn vừa lầm bầm: “Tang Nguyệt, cô thực sự không định đếm xỉa gì đến Bùi Tuân nữa à?”

“Hồi cấp ba chúng tôi đều không hiểu chuyện, hay trêu chọc cô, cho tôi xin lỗi nhé.”

Tôi mỉm cười: “Không sao đâu, chuyện qua cả rồi.”

Tôi của hiện tại đang sống rất tốt.

Đỗ Hạo vẻ mặt đầy phiền muộn: “Vậy nếu cô đã có thể không để bụng bọn tôi, tại sao lại không thể tha thứ cho Bùi Tuân?”

Tôi ngơ ngác: “?”

Cậu ta tiếp tục lải nhải: “Ít nhất thì cô cũng đừng ngó lơ nó, kể cả làm bạn bình thường cũng được mà. Cô không biết Bùi Tuân đã phải trả giá bao nhiêu để chuyển công ty về Lan Thành đâu, nó cãi nhau với bố nó đến mức nửa năm trời không thèm nhìn mặt nhau đấy. Đáng lẽ công ty định mở ở nơi khác, nhưng nó nhất định phải tới Lan Thành. Vì tài nguyên, vì quan hệ, nó phải đi tiếp rượu trong đủ mọi buổi tiệc, việc gì nó cũng dám làm.”

“Nó còn tìm mọi cách tranh giành dự án với nhà Ôn Thời Xuyên, khó khăn lắm mới giành được rồi lại đem biếu không cho nhà họ, lý do chỉ để bắt Ôn Thời Xuyên phải ra nước ngoài tu nghiệp.”

Tôi không kịp phản ứng, hỏi lại: “Cậu nói Ôn Thời Xuyên ra nước ngoài là do Bùi Tuân làm?”

Đỗ Hạo cuống lên: “Tang Nguyệt, chuyện này thực sự không trách Bùi Tuân được, cái thằng Ôn Thời Xuyên đó không phải người tử tế đâu. Nó biết Bùi Tuân đã sớm lên kế hoạch vào Đại học Lạc Thành, còn tốn bao công sức sửa sang lại biệt thự gần đó vì cô, thế mà nó lại xúi cô tới Lan Thành.”

“Cô không biết hồi cấp ba, vụ Ôn Thời Xuyên cho cô mượn áo khoác đã khiến người ta nói về cô khó nghe đến mức nào đâu. Nó thông minh như thế chẳng lẽ lại không biết việc đó sẽ ảnh hưởng đến cô? Thế mà nó vẫn cố tình đưa áo cho cô đúng ngày hôm đó. Sau này chính Bùi Tuân đã phải đi tìm từng người một, đánh cho những kẻ huýt sáo và lũ mồm loa mép giải một trận tơi bời mới dẹp yên được chuyện đó đấy.”

Tôi chợt nhớ lại buổi tối hôm ấy, khi Bùi Tuân trở về với vết máu trên tay.

Tôi im lặng.

Đỗ Hạo thở dài: “Tôi nói thật với cô nhé, tấm ảnh nắm tay mười ngón đan xen mà nó đăng lên vòng bạn bè năm đó, không phải là tay của hoa khôi đâu, mà là tay của cô đấy.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!