Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 6

13

Vài tháng nữa lại trôi qua, kỳ nghỉ đông đã đến.

Tôi và mẹ dự định đón Tết ngay tại Lan Thành.

Ôn Thời Xuyên nói năm nay gia đình cậu ấy đi nước ngoài, nên hỏi liệu có thể sang nhà tôi “ăn ké” một bữa cơm được không.

Học kỳ này cậu ấy thỉnh thoảng có ghé qua nhà, nên cũng khá thân thiết với mẹ tôi.

Mẹ đối với cậu ấy lúc nào cũng khách sáo, giữ khoảng cách vừa phải, không quá gần cũng chẳng quá xa.

Nhưng chuyện ăn bữa cơm tất niên khiến mẹ có chút khó xử.

Tôi thì thấy sao cũng được, Du Vi trước đó cũng đòi sang ăn cơm, nhưng sau đó lại đổi ý về quê vào phút chót.

Mẹ nhìn tôi, ngập ngừng muốn nói lại thôi: “Con là con gái còn độc thân, ngày thường thằng Xuyên thỉnh thoảng ghé chơi mẹ đã thấy khó nói rồi, Tết nhất còn đến, lỡ hàng xóm láng giềng lại hiểu lầm nó là bạn trai con mất.”

Điểm này thì tôi đúng là chưa nghĩ tới, chỉ là không biết phải từ chối Ôn Thời Xuyên thế nào.

Từ chối thì có vẻ hơi tuyệt tình quá, vì cậu ấy cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Đang lúc khổ sở, Du Vi gọi điện buôn chuyện với tôi: “Vậy cậu cứ bảo với cậu ta là bạn trai cậu sắp đến, nếu không ngại thì cứ qua ăn cơm.”

Tôi cười khổ: “Đột ngột thế này, tớ đào đâu ra bạn trai bây giờ?”

“Thì tìm cái anh chàng đẹp trai lần trước ấy, tên gì nhỉ, Bùi…?”

“Bùi Tuân.”

“Đúng rồi, Bùi Tuân.”

Tôi bị chọc cười: “Cậu ta mà đến thì hàng xóm cũng vẫn hiểu lầm thôi.”

Du Vi gào thét trong điện thoại: “Bỏ đi bỏ đi, cậu đúng là đồ đầu gỗ!”

Chưa kịp để tôi phản hồi Ôn Thời Xuyên, cậu ấy đã nhắn tin bảo nhà có việc gấp phải về một chuyến.

Mẹ đi làm, tôi ở nhà nằm dài suốt một tuần, tự mình đối phó qua bữa cho xong chuyện.

Mấy ngày nay Lan Thành có tin tức lớn, một tập đoàn khổng lồ vừa đặt chi nhánh tại đây, tên là tập đoàn Tinh Hòa.

Thanh thế vô cùng rầm rộ, buổi lễ khai trương quy tụ không ít danh nhân và ngôi sao lớn đến Lan Thành.

Nữ diễn viên mà tôi đang theo dõi phim cũng có mặt và tổ chức buổi ký tặng.

Du Vi dạo này cực kỳ hâm mộ cô ấy nên đã nhờ tôi đi xin hộ một tấm ảnh có chữ ký.

Sáng sớm tôi đã sửa soạn xuất phát, định bụng đi dạo một vòng rồi chiều sẽ qua thẳng buổi ký tặng.

Trung tâm thương mại đông nghẹt người, nhưng giữa biển người mênh mông ấy, tôi chỉ cần một ánh nhìn đã nhận ra ngay Bùi Tuân đang đứng chính giữa buổi lễ khai trương.

Cậu ta đã rũ bỏ nét thiếu niên trong ký ức, thay vào đó là vẻ trầm ổn, chững chạc.

Cậu ta mặc một bộ âu phục đen tuyền, thần sắc lạnh lùng, nhưng khi bước xuống đài lại có thể thong dong, khéo léo trò chuyện với mọi người.

Tôi biết khả năng thích nghi và học hỏi của Bùi Tuân rất mạnh.

Chỉ mới vài tháng thôi, cậu ta đã tự mở công ty rồi.

Đứng nhìn buổi lễ kết thúc, cậu ta rút lui vào cánh gà.

Tôi tìm chỗ ăn cơm rồi đi đến buổi ký tặng.

Nữ diễn viên đó khí chất rất tốt, xinh đẹp và nói chuyện vô cùng dịu dàng.

Tôi nhỏ giọng hỏi liệu cô ấy có thể viết thêm tên bạn tôi vào không, cô ấy kiên nhẫn đồng ý.

Khi tôi gửi ảnh qua cho Du Vi, cậu ấy đã kích động đến phát điên.

Rời khỏi trung tâm thương mại, tôi chuẩn bị đi tàu điện ngầm.

Lúc đi ngang qua một con hẻm nhỏ, tôi thấy Bùi Tuân đang cúi đầu đứng cạnh chiếc xe sang bên lề đường.

Cậu ta dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi nên đột ngột quay đầu lại.

Trong phút chốc, tôi không biết nên chào hỏi hay coi như không thấy cậu ta.

Sau sự cố nụ hôn đầy gượng gạo lần trước, đã mấy tháng rồi chúng tôi không gặp nhau.

Bùi Tuân tiến tới, đưa cho tôi một thứ.

Là ảnh ký tên của nữ diễn viên đó, bên trên đề tên tôi kèm lời chúc: “Mỗi ngày đều vui vẻ”.

“Vừa nãy thấy cô đang xếp hàng xin chữ ký, nhưng thấy cô chỉ xin cho bạn mình.”

Thực ra tôi cũng rất muốn có, nhưng hiện trường quá đông người, tôi không muốn làm mất thời gian của nữ diễn viên. Tôi nhận lấy: “Cảm ơn cậu.”

Cậu ta khẽ nói: “Tang Nguyệt, tôi đói rồi, cô dẫn tôi đi ăn được không?”

Tôi: “?”

Công ty của họ lớn như vậy, chẳng lẽ không lo cơm nước cho sếp sao?

Tôi đưa Bùi Tuân ngồi xe sang đến phố ăn vặt cổng sau trường.

Ở đây ngon bổ rẻ, hương vị cũng rất khá.

Lần này Bùi Tuân ăn khá nhiều, tâm trạng cũng có vẻ tốt.

Cậu ta tự mình lên tiếng: “Thời gian qua tôi rất bận. Vốn dĩ định tuần nào cũng đến Lan Thành, nhưng bận đến mức mỗi tháng chỉ có thể đến một lần.”

Tôi lẳng lặng ăn cơm, không đáp lời.

Cậu ta còn định mỗi tháng đều đến Lan Thành sao?

Có lẽ là vì chuẩn bị cho việc khai trương công ty thôi.

Bùi Tuân bỗng hạ thấp giọng: “Tang Nguyệt, chuyện trước đây… tôi xin lỗi.”

“Trước đây?”

Cậu ta ngước mắt, ánh mắt thâm trầm, khẽ nói: “Tất cả những ngày tháng đã làm cô khó chịu, làm cô bất an… Tôi đều xin lỗi.”

Tôi đặt đũa xuống, giữ im lặng.

Cậu ta đã đưa chủ đề câu chuyện trở nên thật nặng nề.

Hơi thở của Bùi Tuân hơi trầm xuống.

“Tôi đã không biết cách đối xử với cô, dùng phương thức cố chấp của riêng mình để đối xử với cô, đó là lỗi của Tôi. Xin lỗi, Tang Nguyệt.”

Xin lỗi, Tang Nguyệt.

Tôi nhớ về quá khứ, cũng biết Bùi Tuân vốn không được lớn lên trong một gia đình bình thường.

Bố mẹ cậu ta chán ghét lẫn nhau.

Cuộc hôn nhân của họ giống như một sự hợp tác hơn.

Muốn ly hôn cũng không ly hôn được, trăm ngàn mối quan hệ chằng chịt trói buộc họ.

Bùi Tuân hồi tiểu học đánh nhau với người ta, cũng là vì bị người ta chửi là đứa con hoang không ai cần.

Cậu ta cố chấp, bạo liệt, luôn làm theo ý mình.

Nhưng Bùi phu nhân đối với cậu ta vẫn luôn rất khoan dung, bất cứ việc gì cũng không trách mắng quá nhiều.

Có lẽ bà muốn bù đắp cho cậu ta từ những phương diện này.

Chỉ là quanh năm bà không làm việc thì cũng đi du lịch, số ngày Bùi Tuân được gặp mẹ chẳng đáng là bao, tính cách cậu ta cứ thế mà dần trở nên không thể kiểm soát.

Tôi ở nhà họ Bùi đúng là đã được tận hưởng những thứ vượt xa cuộc sống vốn có, cũng nhờ cậu ta mà được học trường tiểu học tốt nhất thành phố.

Tôi có thể vì những điều đó mà chăm sóc sinh hoạt cho cậu ta, nhưng tôi không muốn làm món đồ chơi để cậu ta trút giận.

Tôi chậm rãi lên tiếng: “Bùi Tuân, có những tổn thương đã gây ra rồi, không phải cứ xin lỗi là có thể xóa sạch được đâu.”

Bùi Tuân hơi khựng lại, đôi mắt dài hẹp của cậu ta đỏ hoe, yết hầu chuyển động, cậu ta khẽ nói: “Tôi xin lỗi.”

Tôi đứng dậy nhìn cậu ta: “Bùi Tuân, cậu về đi.”

“Sau này đừng đến nữa.”

Bùi Tuân đột ngột đứng dậy chặn trước mặt tôi, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

Tôi vô thức sợ hãi lùi lại.

Bàn tay Bùi Tuân đang định vươn ra bỗng cứng đờ giữa không trung.

Hồi lâu sau, thần sắc cậu ta bình tĩnh trở lại, đôi mắt nhìn tôi dần trở nên ướt át, gương mặt tái nhợt, giọng nói mang theo vài phần khẩn cầu: “Vậy… chúng ta làm quen lại từ đầu có được không?”

Nói xong, cậu ta bối rối vươn tay ra: “Tang Nguyệt, chào cô, tôi là Bùi Tuân.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì đã bị nhân viên phục vụ ở cửa ngắt lời.

Họ hỏi chúng tôi có ăn nữa không để họ còn dọn bàn.

Tôi lướt qua bàn tay đang đưa ra của Bùi Tuân, bước thẳng ra ngoài thanh toán.

Tôi không ngoảnh đầu lại một lần nào nữa, cứ thế đi bộ một mạch về nhà.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!