Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Sau kỳ thi, tôi và mẹ đón sinh nhật tuổi 18 trong căn buồng nhỏ.
Một chiếc bánh kem bé xíu, lời chúc phúc từ mẹ, và cả niềm vui sướng khi sắp được rời đi.
Một cảm giác nhẹ nhõm đã mất đi từ lâu.
Đêm đó, như thường lệ, tôi mang hoa quả lên cho Bùi Tuân.
Trong phòng cậu ta không bật đèn, chỉ có tiếng nhạc khe khẽ.
Vừa bước vào, cửa phòng lập tức bị khóa trái, Bùi Tuân đang lười biếng tựa lưng vào cánh cửa.
Dáng người cậu ta cao gầy, khi tiến lại gần mang theo hơi thở bừng bừng sức sống của một chàng trai mới lớn khiến tôi vô thức lùi lại.
Cậu ta nắm lấy cổ tay tôi kéo vào giữa phòng, cười mắng một câu “đồ vô dụng”.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, trong phòng là chiếc bánh kem cậu ta đã chuẩn bị sẵn, cùng một bộ váy liền thân giá trị không nhỏ.
“Tặng cô đấy.”
Tôi có chút luống cuống: “Cảm ơn cậu, nhưng bộ váy này tôi mặc không vừa đâu.”
“Vậy thì cứ giữ lấy, Đại học Lạc Thành có vũ hội khai giảng, lúc đó sẽ cần dùng đến.”
Tôi không nói gì.
Thực ra, điểm của tôi thấp hơn Bùi Tuân 16 điểm.
Bùi phu nhân bảo với số điểm này vào Đại học Lạc Thành không thành vấn đề.
Mẹ tôi thì vui mừng khôn xiết.
Kỳ nghỉ hè này, tôi xin phép Bùi phu nhân cho đi làm thêm.
Bà không ngăn cản.
Tâm trạng Bùi Tuân cũng khá tốt, nên cũng chẳng thèm ngăn tôi.
Tôi không còn bám theo Bùi Tuân như trước nữa.
Lúc đi làm thêm, tôi tình cờ gặp Ôn Thời Xuyên, cậu ấy quên mang điện thoại.
Tôi mời cậu ấy uống trà sữa.
Cậu ấy phân tích cho tôi nghe về các chuyên ngành và triển vọng nghề nghiệp của Đại học Lan Thành.
Chúng tôi ngồi trước cửa tiệm trà sữa.
Đúng lúc đó, Bùi Tuân đi chơi ngang qua và bắt gặp ngay tại trận.
Sự châm chọc hiện rõ trong đôi mắt cậu ta, cậu ta lạnh giọng ra lệnh cho tôi qua đó.
Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng, tôi cảm ơn Ôn Thời Xuyên rồi lầm lũi đi theo Bùi Tuân.
Trên đường đi, Bùi Tuân hỏi tôi: “Cô muốn theo đuôi Ôn Thời Xuyên đến thế cơ à?”
Tôi giải thích: “Không phải, cậu ấy không mang điện thoại, trời lại nóng quá nên tôi mời cậu ấy ly trà sữa thôi.”
Sắc mặt Bùi Tuân sa sầm xuống.
“Tang Nguyệt, cô coi tôi là thằng ngu đấy à? Với chỉ số thông minh của Ôn Thời Xuyên mà ra khỏi nhà lại không mang điện thoại?”
Tôi thấp giọng: “Cậu ấy có mang điện thoại hay không không quan trọng, tôi mời cậu ấy uống trà sữa bằng tiền của chính tôi.”
Ánh mắt Bùi Tuân tức thì nhuốm màu bạo liệt, cậu ta chất vấn: “Cô quen biết tôi mười năm, tặng cây bút máy 60 tệ. Cô mới quen Ôn Thời Xuyên bao lâu, mà lại mời nó ly trà sữa 20 tệ?”
Tôi cứng họng không nói nên lời.
Trong đầu chỉ toàn là câu hỏi: Làm sao cậu ta biết cây bút đó giá 60 tệ chứ…
Thật là xấu hổ quá đi mất.
Tôi cố gắng đánh trống lảng: “Dù sao thì, tôi mời bạn mình uống trà sữa thì đâu có vấn đề gì, phải không?”
Bùi Tuân nhích người, khẽ cau mày, phát ra một tiếng cười nhạo đầy khinh bỉ: “Cô nói Ôn Thời Xuyên là bạn của cô?”
Tôi im lặng, thực ra cũng chẳng tính là bạn.
Đối với cậu ấy, chúng tôi đúng là chỉ là bạn học bình thường thôi.
Nhưng tôi không hiểu tại sao Bùi Tuân lại tức giận đến thế.
Tôi cãi không lại cậu ta, đành cụp mắt giữ im lặng.
Tôi chậm rãi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cố để thời gian trôi qua thật nhanh.
Bùi Tuân cười vì quá giận: “Được, tốt lắm, Tang Nguyệt, cô cút xuống xe ngay lập tức cho tôi.”
Trời đã sập tối, lòng tôi có chút run sợ.
Nhưng tôi càng sợ làm Bùi Tuân nổi điên hơn, nên lật đật xuống xe ngay.
May mà từ đây đi bộ về nhà cũng chỉ mất nửa tiếng.
Tối hôm đó, Bùi Tuân đăng tấm ảnh nắm tay mười ngón đan xen lên vòng bạn bè.
Hội anh em của cậu ta lập tức bình luận: [Ồ, hoa khôi đấy à?]
Tôi nhớ ra hoa khôi trường vốn rất thích Bùi Tuân.
Tốt nghiệp rồi, họ ở bên nhau cũng chẳng có gì lạ.
Từ đêm đó, Bùi Tuân không còn thèm để ý đến tôi nữa.
Bất kể là tôi hỏi cậu ta muốn ăn gì, hay báo cho cậu ta vị trí quần áo đã sắp xếp, hay hỏi cậu ta có muốn ăn hoa quả không.
Cậu ta đều coi tôi như không khí.
Nhưng nhờ vậy mà tôi lại được hưởng những ngày tháng thanh thản.
Một ngày trước khi điền nguyện vọng, Bùi Tuân đi ngang qua cửa phòng tôi, cậu ta không gọi tôi.
Cậu ta bảo mẹ tôi nói lại cho tôi biết những chuyên ngành cần điền.
Mẹ vội vàng vâng dạ, rồi hỏi tôi có nghe thấy không.
Tôi chột dạ ậm ừ cho qua chuyện.
Cửa đang mở, anh ta nói gì tôi đương nhiên nghe thấy chứ.
Thật là trẻ con…
Tôi lẳng lặng đổi nguyện vọng của mình thành Đại học Lan Thành.
7
Cứ thế trôi qua 20 ngày, Bùi Tuân vẫn luôn ngó lơ tôi.
Tôi nói với mẹ là muốn đến trường sớm, đúng lúc Bùi Tuân vừa xuống lầu nghe thấy.
Tối hôm đó, bạn bè cậu ta tụ tập, một nhóm kéo đến đúng nhà hàng nơi tôi làm thêm để ăn uống.
Trong phòng bao, tôi đưa thực đơn cho họ.
Hội anh em của cậu ta bắt đầu hò hét trêu chọc tôi.
“Tang Nguyệt, cô mà còn không dỗ dành đi là anh Bùi theo người khác thật đấy.”
“Phải đó, cô nỡ lòng nào sao?”
Tôi liếc nhìn đồng hồ, tôi còn phải ra quầy lễ tân nhận ca.
Tôi nhỏ giọng nói với Bùi Tuân một câu: “Tôi xin lỗi.”
Mặc dù chính tôi cũng chẳng biết mình đã sai ở đâu.
Suốt những năm qua, tôi đã nói lời xin lỗi quá nhiều lần rồi.
Lý do vì sao thực ra chẳng còn quan trọng nữa, tôi cũng chẳng buồn nhớ làm gì.
Bởi vì giờ đây, cuối cùng tôi cũng có thể rời đi rồi.
Đám anh em lúc này mới cười nói khuyên nhủ Bùi Tuân: “Anh Bùi, dù sao thì Ôn Thời Xuyên cũng báo vào Đại học Lan Thành, sau này chẳng bao giờ gặp lại nó nữa đâu.”
“Đúng đấy, nhà nó đi theo con đường liên minh gia tộc, kiểu gì chẳng bị trói buộc.”
Sắc mặt Bùi Tuân dịu đi trông thấy.
Cậu ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch: “Bỏ đi. Về nhà thu dọn hành lý, mai cùng đi đến trường.”
Tôi không hỏi tại sao cậu ta lại đi nhập học sớm.
Chỉ ngoan ngoãn vâng lời.
Về đến nhà, tôi thu dọn toàn bộ hành lý cho Bùi Tuân.
Cậu ta nằm dựa trên giường, lớn tiếng chê bai tôi sắp xếp quá nhiều thứ lỉnh kỉnh.
Tôi lại phải lấy bớt ra.
Cậu ta nhíu mày: “Tang Nguyệt, cô cũng thế đấy, đừng có mang đồ đạc lung tung, đến đó rồi mua sau.”
Tôi gật đầu.
Bùi Tuân bỗng nhiên nhếch môi: “Quần lót đâu? Cô vẫn chưa thu dọn à?”
Phải mất một lúc tôi mới phản ứng kịp hai chữ “quần lót” mà cậu ta nói.
Những đồ dùng cá nhân nhạy cảm của cậu ta, xưa nay tôi chưa từng chạm vào.
Bùi Tuân thong dong lên tiếng: “Mấy bộ tôi mới mua đấy, cô vào thu dọn hết cho tôi đi.”
Tôi nhìn đồng hồ, sắp đến giờ tàu chạy, không thể trì hoãn thêm được nữa.
Tôi dứt khoát đi thu dọn đống đồ cá nhân đó của cậu ta.
Chỉ dùng đầu ngón tay chạm vào rồi bỏ vào vali, gương mặt không tự chủ được mà hơi nóng lên.
Bùi Tuân đang tâm trạng tốt, vừa chơi game với bạn vừa lười biếng dặn dò: “8 giờ sáng mai tập trung, đừng có mà muộn đấy.”
Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi đóng cửa lại.
Đợi đến đêm khuya, tôi xách chiếc vali đã chuẩn bị sẵn và rời đi.
Bùi Tuân không hề biết, nguyện vọng của tôi ngay từ đầu đã luôn là Đại học Lan Thành.
Tôi thậm chí đã mua vé tàu đi ngay trong đêm nay.
Đĩa hoa quả ăn đêm, tôi đã nhờ mẹ mang lên phòng cho cậu ta.
Về phần công việc, mẹ tôi cũng đã xin nghỉ với Bùi phu nhân từ mấy ngày trước.
Mẹ bảo mẹ đã đi làm thuê bao nhiêu năm nay rồi, giờ cũng muốn đi cùng tôi để ngắm nhìn những thành phố khác.
Bùi phu nhân không níu kéo, chỉ bảo mẹ làm nốt tháng này.
Bà còn dặn mẹ phải giữ bí mật, đừng nói cho Bùi Tuân biết.
Đợi khi cậu ta báo danh đại học xong xuôi, mọi chuyện đã an bài thì mới hay.
Lên xe, tôi nhắn tin báo cho mẹ.
Sau đó, tôi lưỡng lự nhìn vào WeChat của Bùi Tuân.
Lạc Thành ở phương Nam, Lan Thành ở phương Bắc.
Từ nay về sau, tôi và cậu ta kẻ Nam người Bắc, có lẽ sẽ chẳng bao giờ còn giao nhau nữa.
Nghĩ xong, tôi liền làm một mạch combo chặn rồi xóa kết bạn.
Trong lòng bỗng chốc trống trải vô cùng.
Đến cả cơn gió thổi qua cửa sổ cũng mang theo vị ngọt ngào.
Vị của tự do và khát vọng.
Xuống xe mới thấy chênh lệch nhiệt độ giữa hai thành phố là rất lớn, đã có người phải mặc áo khoác dày.
Tôi dành thời gian làm quen với trường học và các con phố lân cận.
Lần đầu tiên, tôi có những người bạn cùng phòng thân thiết.
Ngày thứ ba sau khi nhập học, tôi tình cờ gặp Ôn Thời Xuyên ở phố ăn vặt cổng sau trường.
Cậu ấy nói để cảm ơn ly trà sữa lần trước, hôm nay cậu ấy sẽ mời tôi đi ăn.
Hôm đó, Ôn Thời Xuyên, người quanh năm chẳng bao giờ đăng tin lên vòng bạn bè bỗng dưng đăng một tấm ảnh chụp món ăn, lấp ló trong ảnh là chiếc chun buộc tóc hình con thỏ trên cổ tay tôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨