Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4
Kể từ sau vụ chiếc áo khoác đồng phục, mỗi tối Bùi Tuân đều bày đủ trò để hành hạ tôi.
Hết bắt tôi đưa nước, lại bắt dọn dẹp bàn học.
Hoặc là thay ga giường, giặt quần áo mới cho cậu ta.
Tôi chỉ biết thầm may mắn vì giờ không còn ngủ cùng phòng với mẹ nữa, tránh để bà phải lo lắng.
Bùi Tuân không ngủ, tôi cũng không được phép ngủ.
Tôi phải luôn loanh quanh trước mặt cậu ta để làm việc này việc kia.
Có vài lần cơn buồn ngủ ập tới, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy đều là đang nằm trên ghế sofa trong phòng Bùi Tuân.
Lúc tôi thức dậy thì cậu ta đã đi rồi.
Tôi tự bắt xe buýt đi học và đi về, dù tốn nhiều thời gian hơn nhưng lòng lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tôi thầm nghĩ, nếu có thể đắc tội hoàn toàn với Bùi Tuân, để cậu ta vĩnh viễn đừng để mắt tới tôi nữa thì tốt biết mấy.
Nhưng nghĩ lại, hiện tại điều đó là không thể.
Tôi chỉ biết vùi đầu vào làm đề thi, không còn dành thời gian để lấy lòng cậu ta nữa.
Một tuần sau, Bùi Tuân có trận thi đấu bóng rổ.
Những trận đấu trước đây, tôi thường mua sẵn nước ngọt, chuẩn bị quần áo thay cho cậu ta.
Lần này tôi không đi, mà ở lại lớp học từ vựng.
Mẹ gọi điện đến, nói dạo này tâm trạng Bùi Tuân không tốt.
Bùi phu nhân dặn tôi phải chăm sóc cậu ta nhiều hơn, bà đã đặt trà sữa gửi đến sân bóng, bảo tôi ra nhận hộ.
Tôi cầm trà sữa ngồi bên rìa sân bóng.
Mấy người bạn học vừa cười đùa vừa bàn tán: “Tôi đã bảo mà, hạng như nó làm sao nhịn nổi, Bùi Tuân vừa lơ đi một cái là cuống cuồng lên ngay.”
“Làm phận thiểm cẩu thì phải có giác ngộ của kẻ thiểm cẩu chứ, gồng được mấy ngày rồi cũng không nhịn được thôi.”
Tôi không nói lời nào.
Trên sân bóng, Bùi Tuân bật nhảy ném rổ, kéo theo một tràng hò reo cổ vũ.
Cậu ta nhìn sâu vào mắt tôi, ra hiệu bảo tôi chia trà sữa cho mọi người.
Tôi chia cho những người khác trước.
Ly cuối cùng mới mang đến trước mặt Bùi Tuân.
Cậu ta chống hai tay ra sau lưng, nhìn tôi bằng ánh mắt ác ý.
Tôi đứng dưới cái nắng gay gắt, đưa trà sữa cho cậu ta, hứng chịu mọi sự giễu cợt của mọi người xung quanh.
Tôi nói khẽ: “Bùi Tuân, trà sữa của cậu này.”
Bùi Tuân không nhìn tôi, giọng điệu tùy tiện: “Đưa tận miệng đi, tay tôi bị trẹo rồi, đau lắm.”
Tôi cắm sẵn ống hút đưa qua, Bùi Tuân cúi đầu uống hai ngụm.
Hội anh em của cậu ta huýt sáo trêu chọc, cậu ta chỉ mỉm cười bất cần.
Tôi thực sự không hiểu cậu ta làm vậy là vì cái gì.
Cho đến khi tôi quay đầu lại, nhìn thấy Ôn Thời Xuyên đang ngồi ở phía đối diện.
Chẳng lẽ cậu ta đang muốn ganh đua với Ôn Thời Xuyên?
Cả hai đều có gia thế tốt, ngoại hình lẫn học lực đều ưu tú như nhau.
Chuyện bị đem ra so sánh là khó tránh khỏi.
Không ngờ một Bùi Tuân bình thường chẳng bao giờ quan tâm đến người khác, giờ cũng bắt đầu chú ý đến Ôn Thời Xuyên rồi.
Tôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, theo lời dặn của Bùi Tuân, tôi đưa trà sữa đến sát môi cậu ta.
Ít nhất khi Bùi Tuân vui vẻ, anh sẽ không làm khó tôi, và tôi có thể có một giấc ngủ ngon.
5
Hai tháng trước kỳ thi đại học, là sinh nhật 18 tuổi của Bùi Tuân, cậu ta hẹn bạn bè đi hát karaoke.
Không khí rất náo nhiệt, mọi người đều vui vẻ.
Đang giữa chừng, Bùi Tuân nghe một cuộc điện thoại rồi bỗng dưng nổi điên, đập phá một đống chai rượu, khiến mọi người sợ đến mức không dám thở mạnh.
Hội anh em của cậu ta nhận ra có chuyện chẳng lành, định tiến tới an ủi thì bị cậu ta quát đuổi đi, đành vội vàng đưa những người khác ra ngoài.
Tôi ngồi đó đứng ngồi không yên, thầm nghĩ sẽ lẻn ra ngoài theo đám đông, vì sợ cũng sẽ bị mắng lây.
*Ghi chú: “Thiểm Cẩu” (舔狗) là một từ lóng mạng Trung Quốc, chỉ những người yêu đơn phương một cách mù quáng, bất chấp lòng tự tôn để lấy lòng người mình thích.
Tôi vừa đi đến cạnh cửa, giọng Bùi Tuân đã lạnh lùng vang lên: “Tang Nguyệt, cô cút qua đây cho tôi.”
Tôi giật nảy mình vì sợ hãi, lầm lũi đi đến bên cạnh cậu ta.
Cậu ta mỉa mai: “Sợ cái gì? Tôi ăn thịt cô chắc?”
Tôi vội vàng lắc đầu.
“Quà đâu? Cô định đi tay không đến dự sinh nhật tôi à?”
“Tôi… tôi có mua rồi. Nhưng lúc đến thấy quà của mọi người đều đắt tiền quá nên tôi không dám lấy ra.”
Vừa nói, tôi vừa lấy ra một chiếc bút máy, thứ mà tôi vừa tiện tay mua trên đường tới đây với giá 60 tệ.
Nó chẳng thể nào so sánh được với những món đồ hiệu mà các bạn cùng lớp tặng.
Bùi Tuân hừ lạnh một tiếng.
“Cô cũng khá đấy, năm kia tặng tất. Năm ngoái tặng giày. Năm nay tôi còn tưởng cô định tặng quần lót, kết quả chỉ có thế này thôi à?”
Lời cậu ta nói làm mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ.
Thực ra quà cáp tôi đều đã có kế hoạch cả: năm kia tặng tất, năm ngoái tặng găng tay.
Nhưng vì năm kia tặng tất bị chê cười nên năm ngoái tôi đã phải nhịn ăn nhịn tiêu để mua một đôi giày.
Năm nay tôi phải để dành tiền nộp học phí đại học, không còn đồng nào dư dả nên đành mua đại một cây bút máy, bên trên có thắt một bông hoa ruy băng màu hồng do chủ tiệm trang trí hộ.
Tôi cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi, đã làm cậu không vui.”
“Chuyện cô làm tôi không vui đâu chỉ có một hai việc.” Bùi Tuân buông lời giễu cợt với một thái độ bình thản lạ lùng.
Sau đó, cậu ta ngoắc ngón tay: “Lại đây.”
Tôi chậm chạp nhích lại gần một bước.
Bùi Tuân bất ngờ vươn tay, dùng lực siết chặt lấy eo tôi, rồi tựa đầu vào người tôi.
Hơi thở của cậu ta nóng rực.
Tôi định đẩy ra nhưng cậu ta khẽ dùng sức, khiến tôi ngã ngồi ngay trên đùi cậu ta.
Sức của Bùi Tuân rất lớn, cậu ta vùi đầu vào cổ tôi, những nơi cánh môi cậu ta lướt qua đều trở nên ấm nóng.
Tôi hoảng hốt đến mức nói lắp bắp: “Bùi… Bùi Tuân…”
Trong cơn mơ màng, cậu ta khựng lại một chút rồi đột nhiên cắn mạnh vào cổ tôi.
Cảm giác đau nhói truyền khắp toàn thân.
Tôi bị cậu ta ôm chặt đến mức không còn đường phản kháng, cuối cùng đành cắn răng chịu đau mà từ bỏ ý định vùng vẫy.
Hồi lâu sau, cậu ta mới khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, thong thả lên tiếng: “Tang Nguyệt, cô mà dám nói chuyện này ra ngoài thì chết chắc với tôi.”
Tôi vừa cuống vừa giận, đưa tay chạm vào vết răng trên cổ.
Sắc mặt Bùi Tuân chẳng có gì khác lạ.
Trước khi về, cậu ta báo cho tôi biết cậu ta sẽ nộp nguyện vọng vào Đại học Lạc Thành.
Vì vết cắn đó mà đi học tôi đều phải quàng khăn, suýt chút nữa thì bị mẹ phát hiện.
Dạo gần đây mẹ cũng biết được từ chỗ Bùi phu nhân về ngôi trường cậu ta định thi, nên bảo tôi phải theo sát cậu ta.
Bà còn thỉnh thoảng hỏi han Bùi Tuân về các chuyên ngành của Đại học Lạc Thành.
Bùi Tuân kiên nhẫn phân tích cho bà nghe.
Cái con người này, lúc ở trước mặt người lớn và lúc ở trước mặt tôi hoàn toàn là hai thái độ khác hẳn nhau.
Có lẽ vì thấy tôi dễ bắt nạt chăng.
Bùi phu nhân cũng nói hai đứa báo cùng một trường thì tốt, có gì còn nương tựa lẫn nhau.
Nhà họ có biệt thự ở gần đó, không cách trường là bao.
Bà còn kể Bùi Tuân đã cho người sửa sang lại từ hai năm trước theo ý mình.
Đến lúc đó tôi cũng có thể dọn qua đó ở.
Lần nào tôi cũng ngoan ngoãn vâng dạ.
Còn việc tôi thực sự đi đâu, đối với Bùi Tuân mà nói, chẳng hề quan trọng.
Tôi cũng thấy không cần thiết phải tiết lộ suy nghĩ của mình.
Thời gian trôi qua trong những ngày ôn luyện căng thẳng, may mà năm nay tâm trạng Bùi Tuân khá ổn định, không còn thỉnh thoảng tìm cớ gây khó dễ cho tôi nữa.
Tôi có nhiều thời gian hơn để học tập.
Tuy nhiên, cảm giác căng thẳng ấy chỉ thực sự được giải tỏa sau khi kỳ thi đại học kết thúc.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨