Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 1

1

Tôi là con gái của người giúp việc nhà Bùi Tuân.

Năm lên bảy tuổi, tôi dời vào căn buồng nhỏ ở tầng một nhà cậu ta.

Nhiệm vụ của tôi là chăm lo cho miếng ăn giấc ngủ và việc đi lại của cậu ta.

Suốt mười năm ròng rã, cậu ta trở thành một “nhiệm vụ” khắc sâu vào xương tủy tôi.

Tôi ôn hòa, ngoan ngoãn nên mẹ Bùi Tuân rất quý tôi.

Nhưng Bùi Tuân lại cực kỳ ghét tôi.

Lần đầu gặp mặt, cậu ta mặc chiếc sơ mi trắng cùng quần tây ngắn, đứng trên cầu thang, tinh xảo như một con búp bê bằng sứ.

Còn tôi mặc chiếc váy cũ kỹ xám xịt, đứng đó ngơ ngác nhìn mọi thứ.

Trong ánh mắt cậu ta là sự chán ghét chẳng thèm che giấu.

Bùi phu nhân giới thiệu tôi với cậu ta.

Rằng tôi là con gái dì Châu, tên Tang Nguyệt, bố bỏ đi nên không còn nơi nương tựa, phải đến cậy nhờ mẹ.

Cậu ta không nói lời nào, quay người lên lầu.

Bùi phu nhân bảo sau này tôi chỉ cần lo chăm sóc Bùi Tuân là được.

Mẹ cũng dặn dò tôi: Nhà họ Bùi không phải người thường, tôi được ở lại đây là điều chẳng dễ dàng gì.

Phải nói ít làm nhiều, tuyệt đối không được làm Bùi Tuân giận.

Tôi biết Bùi Tuân không thích mình, nên để được yên ổn ở lại, tôi cố gắng thu mình lại hết mức có thể.

Mỗi ngày đều lặng lẽ giúp cậu ta sắp xếp quần áo, dọn dẹp phòng ốc.

Ba tháng đầu tiên, Bùi Tuân không thèm nói với tôi một câu nào.

Năm đó cậu ta bị ốm, đúng lúc Bùi phu nhân đang đi du lịch nước ngoài vì tâm trạng không tốt.

Bác sĩ riêng đã đến kê đơn, nhưng đến đêm cậu ta vẫn ho không dứt.

Tôi chợt nhớ đến món lê chưng hạt tiêu mà bà nội từng làm cho tôi.

Lúc tôi bưng bát thuốc đến, Bùi Tuân tỏ vẻ ghê tởm vô cùng.

“Tang Nguyệt, cô định đầu độc tôi đấy à? Lấy đâu ra cái phương thuốc nhà quê này thế?”

Tôi rụt rè: “Không có độc đâu, lê này uống tốt lắm, trị ho hiệu quả.”

Ánh mắt Bùi Tuân đầy vẻ phiền muộn: “Uống mà không khỏi, cô cút khỏi nhà tôi nhé?”

Tôi sững người, đứng né sang một bên không dám thở mạnh.

Bùi Tuân khẽ cười nhạo một tiếng rồi uống cạn.

Sáng hôm sau, cơn ho thực sự thuyên giảm.

2

Trước khi nhập học tiểu học, mẹ tìm cho tôi một trường nội trú, mỗi tội vị trí hơi xa, sau này chỉ có thể về nhà vào cuối tuần.

Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Rời xa rồi, mẹ tôi ở nhà họ Bùi cũng đỡ khó xử, mà tôi cũng không cần phải nhìn sắc mặt Bùi Tuân để sống nữa.

Lúc tôi đang thu dọn đồ đạc chờ xe, mẹ hớt hải chạy đến bảo: Bùi phu nhân muốn tôi học cùng trường tiểu học với Bùi Tuân.

Bà muốn tôi chăm sóc cậu ta ngay cả ở trường.

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con không đi có được không?”

Mẹ nắm chặt vai tôi: “Tang Nguyệt, con ngốc à? Trường của Bùi Tuân nổi tiếng khắp thành phố, bao nhiêu người muốn vào mà không được đấy.”

Tôi rũ mắt, không nói thêm lời nào.

3

Từ đó, tôi trở thành “cái đuôi” của Bùi Tuân.

Tôi theo cậu ta từ tiểu học lên đến trung học.

Giúp cậu ta lấy cơm, mang cặp, làm bài tập.

Cả trường không ai không biết tôi chính là cái đuôi không thể cắt rời của cậu ta.

Lên cấp hai, cậu ta quen biết thêm nhiều bạn bè.

Tôi trở thành kẻ lạc lõng, luôn tụt lại phía sau trong nhóm bạn ấy.

Tôi phải luôn để mắt đến tâm trạng và nhu cầu của cậu ta.

Bạn bè cậu ta đều nói tôi là kẻ thầm thương trộm nhớ cậu ta trung thành nhất.

Bùi Tuân bảo đi hướng Bắc, tôi tuyệt đối không dám rẽ hướng Nam.

Thứ duy nhất không thay đổi chính là sự chán ghét mà cậu ta dành cho tôi.

Năm lớp 9, Bùi Tuân đi chơi và làm bẩn chiếc áo khoác cậu ta rất thích.

Nửa đêm cậu ta lôi tôi dậy, bắt tôi phải giặt tay cho sạch.

Lúc đó tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, ngượng đến đỏ bừng mặt.

Bùi Tuân liền cười mỉa một cách không tự nhiên: “Dáng người tệ thế này, ai mà thèm nhìn.”

Sự tự ti của một thiếu nữ mới lớn thầm lặng nảy mầm từ đó.

Năm lớp 10, áp lực học tập tăng vọt, tôi lao đầu vào giải đề cả ngày lẫn đêm.

Bùi Tuân bỗng nhiên hứng chí muốn ăn cơm tôi nấu.

Cậu ta bắt tôi tối nào cũng phải nấu sẵn, để trưa mang đến trường cho cậu ta.

Tôi làm xong bài tập, nấu cơm cho cậu ta xong đã là nửa đêm, rồi sáng sớm lại phải dậy chờ cậu ta đi học.

Đến trưa, tôi hâm nóng thức ăn rồi bưng đến trước mặt cậu ta.

Bạn cậu ta khoác vai cậu ta trêu chọc: “Anh Bùi được nha, có ‘vợ nhỏ’ nấu cơm cho kìa.”

Sắc mặt Bùi Tuân lập tức lạnh ngắt, cậu ta như chê bẩn mà ném ngay hộp cơm tôi vừa hâm nóng cho cậu bạn cùng bàn.

Tôi không nói gì, lẳng lặng đợi người ta ăn xong rồi đem hộp đi rửa, chuẩn bị quay lại giải đề tiếp.

Năm đó, dường như tôi bắt đầu dậy thì muộn.

Tôi cực kỳ ghét phải chạy bộ trong tiết thể dục, nhưng lại không thể xin nghỉ.

Tôi không phải Bùi Tuân, lúc học thể dục cậu ta thường sang sân bên cạnh chơi bóng rổ, giáo viên cũng chẳng bao giờ trách mắng.

Mỗi khi tôi chạy bộ, luôn có vài người huýt sáo trêu chọc.

Tôi vô thức chậm bước chân lại.

Đúng lúc đó, Ôn Thời Xuyên lớp bên cạnh đi ngang qua, đưa cho tôi chiếc áo khoác đồng phục của cậu ấy.

Hành động đó khiến xung quanh rộ lên những tiếng xì xào.

Tôi từng thấy cậu ấy trong lễ khai giảng.

Nghe nói gia thế nhà cậu ấy rất hiển hách.

Cậu ấy là người ôn hòa, lễ độ, cả ngoại hình lẫn học lực đều thuộc hàng xuất chúng nhất trường.

“Mặc vào đi, các cậu còn phải chạy 800 mét nữa mà.”

Tôi do dự một chút rồi nhận lấy.

Sau đó, không biết ai trong lớp tung tin đồn nhảm, nói tôi không biết xấu hổ, cố tình quyến rũ Ôn Thời Xuyên, còn mặc cả áo của cậu ấy.

Bùi Tuân ngồi ở dãy cuối cùng bất ngờ đạp đổ bàn học, phát ra một tiếng “choang” chói tai.

Mọi người lập tức im bặt.

Tối đó Bùi Tuân về trước mà không đợi tôi, cậu ta bảo tôi có bản lĩnh như thế thì cứ để Ôn Thời Xuyên đưa về.

Tôi thở dài, lấy tiền lẻ ra bắt xe buýt.

Không ngờ Ôn Thời Xuyên cũng ở đó.

Cậu ấy đang lặng lẽ nghe từ vựng tiếng Anh, thấy tôi liền vẫy tay.

Tôi ngồi xuống bên cạnh, Ôn Thời Xuyên tháo tai nghe ra.

Tôi biết vụ chiếc áo khoác cũng gây rắc rối cho cậu ấy, nên khẽ nói lời xin lỗi.

Ôn Thời Xuyên mỉm cười không bận tâm.

“Tang Nguyệt, mấy lời đồn đó đừng nghe là được, cậu cứ tập trung học tốt nhé. Còn hai năm rưỡi nữa là đến kỳ thi đại học rồi, cậu đã nghĩ xem mình muốn vào trường nào chưa?”

Ôn Thời Xuyên có vẻ ngoài rất dịu dàng và thanh tú, hoàn toàn khác biệt với vẻ khôi ngô nhưng đầy tính công kích của Bùi Tuân.

Tôi nhất thời ngẩn người.

Tôi muốn học trường đại học nào ư?

Hình như tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Tôi chỉ nghĩ làm sao để điểm số cao hơn, cao hơn nữa mà thôi.

Tôi không có tiền đi học thêm, mẹ đã tìm cách mượn vở ghi chép của Bùi Tuân cho tôi.

Phải thừa nhận rằng Bùi Tuân thông minh hơn tôi, những đề bài khó cậu ta chỉ cần nhìn qua là hiểu.

Còn tôi thì phải nghiền ngẫm, làm đi làm lại nhiều lần để củng cố kiến thức.

Có vở ghi của cậu ta, quả thực đã giúp ích cho tôi rất nhiều.

Mẹ bảo đến lúc đó cứ nhìn theo Bùi Tuân mà điền nguyện vọng.

Nhà cậu ta có tiền, có quan hệ, lựa chọn của cậu ta chắc chắn sẽ không sai.

Nhưng tôi không biết Bùi Tuân định báo vào trường nào.

Ôn Thời Xuyên mỉm cười nhạt: “Hãy suy nghĩ kỹ đi, về ngôi trường mà cậu thực sự muốn đến.”

Về đến nhà, mẹ nói Bùi Tuân không về ăn cơm, rồi hỏi tôi cậu ta đi đâu.

Tôi lắc đầu bảo không biết.

Đến tận rạng sáng Bùi Tuân mới về, trông cậu ta rất mệt mỏi, trên tay còn dính chút máu.

Cậu ta bước vào cửa, liếc nhìn tôi một cái lạnh lùng rồi đi thẳng lên lầu.

Tôi lí nhí hỏi một câu: “Cậu có cần bôi thuốc không?”

Bùi Tuân không đáp lời, bóng lưng biến mất sau cầu thang.

Tôi tiếp tục lên mạng tìm hiểu về các trường đại học khác nhau.

Đây là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được một cách rõ ràng rằng: Tôi có thể rời xa Bùi Tuân, và tôi có một nơi chốn của riêng mình để hướng tới.

Sau này, tôi có chút bất an hỏi mẹ: “Mẹ có từng nghĩ đến việc rời khỏi nhà họ Bùi không?”

Dẫu sao, chúng tôi cũng không thể ở đây cả đời.

Mẹ cũng có chút mông lung, bà nói từ khi ly hôn với ba, bà đã luôn làm việc ở nhà họ Bùi.

Dù tính khí Bùi Tuân đôi khi kỳ quặc, nhưng Bùi phu nhân vẫn khá dễ tính.

Suốt những năm qua, tôi chưa từng thấy bố của Bùi Tuân xuất hiện trong biệt thự.

Chỉ qua những chi tiết vụn vặt, tôi biết được rằng công ty nhà cậu ta quy mô rất lớn, bố cậu ta rất bận rộn.

Tình cảm giữa bố mẹ cậu ta không tốt, đó là một cuộc hôn nhân liên minh gia tộc.

Sau khi cậu ta chào đời, bố cậu ta đã có người phụ nữ khác bên ngoài.

Bùi phu nhân nuôi nấng cậu ta, ngoài công việc, bà thường xuyên đi du lịch, để lại ngôi nhà cho mẹ tôi trông nom.

Mẹ nói bà dự định sẽ làm ở đây cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học, lúc đó tích góp được một khoản tiền sẽ đi làm ăn kinh doanh nhỏ.

Tôi khẽ hỏi: “Mẹ có cân nhắc việc con tốt nghiệp cấp ba xong là mình rời đi không?”

Mẹ im lặng xoa đầu tôi, không nói gì.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!