Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
18
Sáng sớm tinh mơ, tôi đã bị Tạ Thần dựng dậy.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài, thấy ai đó đang diện bộ đồ thể thao năng động đứng bên giường.
“Miên Miên, chúng mình đi hẹn hò thôi!” Anh ta tinh thần phấn chấn, giống hệt một chú chó lớn đang háo hức chờ được dắt đi dạo.
Tôi: “Hả?”
Tạ Thần sắp xếp một lịch trình hẹn hò dày đặc.
Buổi sáng, anh ta đưa tôi lên chuyên cơ riêng của nhà họ Tạ, đáp xuống một hòn đảo với bờ cát mịn trải dài vô tận.
Anh ta nắm tay tôi, dắt tôi từng bước đi về phía vùng nước nông, tận tình chỉ tôi cách lặn ống thở.
Đây là lần đầu tiên tôi được đại dương bao bọc, cảm nhận những đàn cá luồn qua kẽ tay, rong biển mơn trớn cổ chân.
Chúng tôi nằm tắm nắng trên bãi cát.
Tôi trêu chọc…
“Mới đầu, em còn tưởng anh định dìm em xuống ngục tù dưới đáy biển luôn cơ đấy.”
Tạ Thần đang bôi kem chống nắng cho tôi, nghe xong liền vỗ nhẹ vào mông tôi một cái: “Cứ nghĩ vớ vẩn.”
Buổi chiều, Tạ Thần đưa tôi đến trường đua xe mà anh ta đang kinh doanh.
Nhân viên của anh ta chưa từng gặp Tạ Cảnh Châu, thấy một người giống hệt sếp mình thì có chút lúng túng.
Tôi chủ động phá vỡ bầu không khí: “Cảnh Châu, chúng ta đến địa bàn của em trai anh, không cần chào cậu ấy một tiếng sao?”
Đám nhân viên nghe xong liền hiểu ra đây là anh trai và chị dâu của sếp, lập tức nhanh nhảu dời xe nhường chỗ cho chúng tôi.
Tôi thay bộ váy ngắn của những cô nàng đường đua, anh ta nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu mới thốt lên: “Sao em lại mặc thế này…”
Tôi: Hả?
Chẳng phải đồ anh ta chuẩn bị cho tôi sao?
Hắn lấy tay che gương mặt đang đỏ bừng, quay mặt đi chỗ khác: “Hở quá.”
Tôi: “…”
Tôi gần như có thể khẳng định, lời đồn về nhị thiếu gia nhà họ Tạ phần lớn là hư cấu.
Đây đã là bộ kín đáo nhất trong đống đồ đó rồi, chỉ hở có một đoạn eo thôi mà.
Tạ Thần thay bộ đồ đua màu đỏ thẫm.
Vai rộng eo thon, đôi lông mày lạnh lùng sắc lẹm, trông đẹp trai đến nghẹt thở.
“Anh cũng biết đua xe à?” Tôi nhìn anh ta thuần thục kiểm tra xe, đúng là chẳng buồn diễn nữa rồi.
“Thì… em trai dắt anh đi chơi vài lần.” Anh ta kéo tôi lại gần, cúi đầu lấy chiếc áo khoác buộc ngang eo tôi.
“Cho ấm, cẩn thận kẻo bị lạnh tử cung.”
Tôi: “…”
Vì tôi không thể xuống sân, Tạ Thần đã biểu diễn riêng cho tôi một màn đua xe nghệ thuật cực kỳ mãn nhãn.
Đứng ở vị trí gần đường đua nhất, lần đầu tiên tôi cảm nhận được luồng gió nóng rát lướt qua tai, mùi xăng pha lẫn khói xe, tiếng lốp ma sát cháy đường… như thể chính mình đang ngồi trong buồng lái.
“Thế nào, anh ngầu không?” Anh ta tháo mũ bảo hiểm, giống như một chú chó nhỏ đang đắc ý chờ chủ nhân ban thưởng.
Ánh hoàng hôn như dát vàng lên người Tạ Thần, tạo nên một khung hình sống động và rực rỡ.
Tôi hơi xao động, tiến lên một bước, ghé sát tai anh ta thì thầm: “Cũng tạm.”
Giây tiếp theo, tôi bị bế bổng lên nắp ca-pô.
Tạ Thần nâng mặt tôi lên và đặt vào đó một nụ hôn.
19
Điểm dừng chân cuối cùng của buổi hẹn hò là công viên giải trí lớn nhất Cảng Thành.
Anh ta cùng tôi chơi hết thảy các trò nhẹ nhàng, phối hợp đeo băng đô tai thú, chụp ảnh check-in khắp nơi.
Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi bước lên vòng quay mặt trời.
Toàn cảnh đêm Cảng Thành thu gọn vào tầm mắt.
Một màn pháo hoa hoành tráng bắt đầu rực rỡ đằng xa.
Tôi áp mặt vào cửa kính, muốn thu hết cảnh đẹp này vào trí nhớ.
Tạ Thần quàng khăn cho tôi, ôm tôi vào lòng.
Anh ta hỏi tôi buổi hẹn hò hôm nay được mấy điểm.
Tôi rất nể mặt: “9,9 điểm, trừ 0,1 vì sợ anh kiêu ngạo.” Anh ta lại hỏi: “Vậy anh có thể dùng số điểm này để đổi lấy một phần thưởng không?”
Tôi: “Thưởng gì?”
Tạ Thần: “Anh muốn một tấm phiếu tha thứ. Dù sau này có chuyện gì…”
Xoẹt… Bùm!
Pháo hoa khổng lồ nổ tung trên bầu trời.
Tôi phấn khích đập vai Tạ Thần, kéo anh ta lại xem.
Sau khi pháo hoa tàn, tôi hỏi: “Vừa nãy anh nói gì, em nghe không rõ.”
Anh ta như hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu: “Anh muốn nói với em, thật ra anh là…”
Điện thoại rung lên.
Tạ Thần liếc nhìn rồi dập máy ngay lập tức.
Nhưng chuông lại reo lần nữa.
Tạ Thần định dập tiếp, tôi giữ tay anh ta lại: “Nghe đi, biết đâu có chuyện gì gấp.”
Anh ta mới miễn cưỡng bắt máy.
Là Tạ Cảnh Châu gọi đến.
Tạ Thần thu liễm sắc mặt: “Alo. Tôi đây.”
Tôi quay mặt đi, nhìn vòng quay đang dần hạ xuống, lòng cũng lạnh theo.
Vòng quay kết thúc một vòng tuần hoàn.
Màn kịch này cũng nên kết thúc rồi.
21
Cuộc điện thoại đó Tạ Thần nghe rất lâu.
Hai anh em có vẻ đã cãi nhau nảy lửa.
Sau khi cuộc gọi kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ, tôi còn an ủi Tạ Thần: “Em trai anh còn nhỏ, lần đầu đại diện công ty đi làm việc, anh cứ từ từ dạy cậu ấy, đừng nóng nảy.”
Anh ta cười lạnh: “Nhỏ thật đấy. Gan cũng to gớm.”
Buổi tối, nhân lúc Tạ Thần đi tắm, tôi bí mật mở điện thoại anh ta ra.
Mật khẩu tôi đã nhìn trộm được từ trước, thật nực cười, lại chính là ngày sinh nhật của tôi.
Anh ta diễn sâu thật đấy.
Tạ Cảnh Châu gửi rất nhiều tin nhắn thoại cảnh cáo, liên tục chất vấn Tạ Thần đã làm gì tôi.
[Đêm đó, có phải chú ở cùng Thẩm Miên không!]
Đâu chỉ đêm đó, đêm nào bọn tôi chẳng ở cùng nhau.
[Để cậu dỗ cô ta ngủ chỉ là kế tạm thời, cậu đừng có tự tác thông minh mà làm loạn.]
Đâu chỉ làm loạn, bọn tôi còn “loạn xà ngầu” luôn rồi.
[Chi Chi muốn về nước chờ sinh, bọn tôi đi chuyến bay ngày kia, cậu chuẩn bị đi để hoán đổi lại.]
Cuối cùng cũng chịu về rồi sao?
Tôi đã chuẩn bị cho các người một món quà lớn đây…
[Vừa mua được vé hôm nay, sáng mai bọn tôi sẽ tới.]
Tôi xóa tin nhắn cuối cùng đi, đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Nửa đêm, tôi quấn lấy người đàn ông lạnh lùng quý phái kia, ngước đầu đòi hôn.
Anh ta vô tình né tránh, khiến tôi hôn vào không khí.
Kể từ lúc nhận điện thoại của anh trai, trạng thái của Tạ Thần đã quay về lúc ban đầu: lạnh lẽo và cứng nhắc như một khối băng không thể sưởi ấm.
Tôi tỏ vẻ uất ức: “Tối nay không ‘tìm ký ức’ nữa sao?”
“Không tìm nữa. Anh mệt rồi.” Tạ Thần lạnh giọng.
“Được rồi. Vậy để hai hôm nữa chúng ta tiếp tục tìm…”
Anh ta đột ngột ngẩng đầu, dường như nghĩ đến việc hai hôm nữa người ở bên cạnh tìm ký ức cùng tôi không còn là anh ta, ánh mắt trở nên u ám hung hiểm: “Anh nghỉ ngơi xong rồi. Tìm luôn tối nay đi.”
Nửa đêm, tại phòng khách.
“Sofa này đặt làm riêng, vừa rộng vừa chắc, quỳ trên này sẽ không đau đâu.”
Đồ lừa đảo.
Đầu gối không đau, nhưng chỗ khác thì đau.
Tôi nức nở cầu xin, gã này ăn gì mà lớn không biết, sức bền thật đáng sợ.
“Em không chữa nữa, không muốn tìm ký ức nữa…”
Tôi khàn giọng cầu xin, cố sức bò về phía trước.
Người đàn ông dịu dàng dỗ dành, bàn tay to lớn siết chặt eo tôi, kéo ngược trở lại.
Động tác mỗi lúc một mãnh liệt: “Ngoan, nghĩ kỹ lại xem nào.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨