Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
15
Tôi không có sở thích đánh người.
Tôi nhanh chóng giật phăng cà vạt của Tạ Thần, quặt hai tay hắn ra sau lưng.
Tôi leo lên ghế trước để lái xe.
Tình trạng này của Tạ Thần mà gọi tài xế đến thì không tiện, chỉ có thể để tôi lái thôi.
Không khí trong xe đục ngầu, mùi hormone tràn ngập khoang mũi.
Qua gương chiếu hậu, người đàn ông đau đớn co rùm người lại như con tôm, chiếc sơ mi ướt đẫm mồ hôi, làm lộ rõ đường nét xương bả vai sâu hoắm.
Tôi khẽ nuốt nước bọt.
Nhìn bộ dạng “cá nằm trên thớt” này của anh ta, tôi có chút hối hận vì đã không thừa nước đục thả câu.
Về đến biệt thự, tôi xả một bồn nước lạnh rồi đẩy anh ta vào: “Anh bình tĩnh lại đi, em gọi bác sĩ.”
Vừa định quay lưng, một bàn tay ướt đẫm đã quấn lấy eo tôi, kéo tuột tôi vào bồn tắm.
Tôi bị nước lạnh làm cho run cầm cập.
Nhưng cơ thể phía sau lại nóng đến đáng sợ, một lạnh một nóng, hệt như đang ở giữa hai tầng băng lửa.
“Miên Miên, Miên Miên… anh khó chịu quá.” Tạ Thần đè nửa thân người lên vai tôi, khiến tôi đứng không vững.
Anh ta như đang ôm một con búp bê bằng bông, nhất quyết không buông tay, lầm bầm gọi tên tôi, vòm ngực rắn chắc không ngừng cọ xát…
Tôi vốn thích ngâm mình trong bồn tắm, thế nên chiếc bồn trong phòng cưới được đặt làm khá lớn.
Nhưng đối với hai người, nhất là khi một trong hai cao gần mét chín, thì nó vẫn quá chật chội.
Nước theo những cử động mãnh liệt tràn ra ngoài bồn.
Tôi hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Tôi đâu phải bác sĩ, chẳng lẽ anh ta muốn tôi giúp anh ta “giải tỏa” sao…
Anh ta nói: “Anh giúp em tìm lại ký ức…”
Cứ phải là lúc này sao?
“Em nói bồn tắm nhỏ quá, anh chỉ còn cách ôm em vào lòng thôi.”
Tôi cố kìm nén ham muốn muốn đánh người.
Cái gã này còn tồi tệ hơn cả Tạ Cảnh Châu, chỉ cần là chuyện anh ta muốn, loại lời lẽ xằng bậy nào cũng có thể thốt ra được.
“Anh chỉ ôm em thôi, không làm gì cả.”
Anh xem tôi có tin nổi không?
Anh ta nóng rực như một khối lửa, những nụ hôn dày đặc, loạn xạ rơi xuống cổ, sau tai và bờ vai tôi.
Tôi khẽ vùng vẫy, cánh tay vòng qua eo tôi lập tức siết chặt, gân xanh nổi lên rõ rệt.
Bất thình lình, điện thoại trong nhà reo vang.
Phòng tắm có lắp hệ thống đàm thoại một chạm, tôi liếc qua dãy số gọi đến, thừa lúc Tạ Thần không để ý, nhấn nút nghe.
[Sao giờ mới nghe máy?] Giọng của Tạ Cảnh Châu vang vọng trong không gian phòng tắm ngột ngạt.
16
Nếu có thứ gì khiến Tạ Thần tỉnh táo lại trong tích tắc, tôi nghĩ thay vì bác sĩ, “tiếng hát thiên đường” của anh trai anh ta có tác dụng hơn nhiều.
Tạ Thần sững người, hoảng loạn liếc nhìn tôi.
Chắc vì sợ Tạ Cảnh Châu nói hớ làm lộ tẩy, anh ta vội vàng đáp: “Có chuyện gì nói mau, chị dâu cũng ở đây, bọn anh đang bận.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu mới lên tiếng: [Mọi người… đang bận gì thế?]
Tạ Thần bắt đầu lắp bắp: “Cậu đừng quản, bên đó thế nào rồi, đàm phán với đối tác thuận lợi chứ? Bao giờ thì về?”
“Đối tác” cơ đấy…
Hay là định cùng Khương Chi “hợp tác” ra thêm đứa con thứ hai rồi mới về?
Tôi thầm cười lạnh.
Đôi khi tôi khá khâm phục hai anh em nhà này, đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trí để khớp thông tin với nhau.
Cảm giác muốn trả thù trỗi dậy mãnh liệt, tôi cúi người xuống trước mặt Tạ Thần.
[Sắp rồi. Chăm sóc chị dâu cho tốt, đừng có bắt nạt cô ấy.]
“Yên tâm. Anh…!” Tạ Thần vừa cúi đầu, đập vào mắt là một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.
Tôi hôn nhẹ lên múi bụng cứng như đá của anh ta, rồi dùng ánh mắt ngây thơ nhìn ngược lên, không lên tiếng mà hối thúc: “Mau. Cúp. Máy. Đi.”
Hơi thở của người đàn ông khựng lại, cơ thể dưới đầu lưỡi run rẩy dữ dội như có luồng điện chạy qua.
[Anh, anh sao thế?] Tạ Cảnh Châu gặng hỏi gay gắt hơn.
[Nói đi! Anh đang làm cái gì đấy!]
Tôi mím môi, hôn dọc theo đường nhân ngư của anh ta đi xuống…
Tạ Thần cảm giác mình sắp nghẹt thở đến nơi, chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm đến ông anh đang phát điên trong điện thoại, anh ta vứt lại một câu: “Đang bận lắm, cúp đây!”, rồi nâng đầu tôi lên, giọng khàn đặc: “Đừng…”
Xem ra dược tính vẫn chưa tan hết hẳn.
Tôi chỉ mới trêu chọc “cậu em” của anh ta một chút, Tạ Thần đã hoàn toàn đầu hàng.
Anh ta bóp cằm tôi, không cho tôi tiếp tục đi xuống.
Ngón tay ướt át luồn vào khoang miệng, ấn chặt đầu lưỡi đang làm loạn của tôi lại.
Ánh mắt Tạ Thần tối sầm: “Miên Miên, em có biết mình đang làm gì không?”
Tôi ngước nhìn anh ta: “Cảnh Châu, anh sao thế? Hôm nay lạ quá.”
Tiện tay, tôi ngắt nhẹ một cái vào cơ mông săn chắc của anh ta: “Chẳng phải trước đây anh thích nhất em đối xử với anh như thế này sao?”
“Em nói cái gì…?” Người đàn ông vốn đang như tên đã lên dây, nghe thấy câu này thì sắc mặt trắng bệch.
Tạ Thần kéo tôi đứng dậy, run giọng hỏi: “Anh… thích như thế này?”
“Đúng vậy, lúc đầu em còn không chịu, vừa mệt vừa mỏi, anh còn chê em ngốc, bắt em phải luyện tập đi luyện tập lại…”
Tạ Thần nhìn tôi với một vẻ chấn động chưa từng có, và cả sự phẫn nộ.
“Trước đây… anh luôn ép buộc em sao? Tại sao em không phản kháng?”
“Vì anh nói làm vậy anh thấy sướng, mà em thì yêu anh như thế, em cũng chỉ còn nhớ được bấy nhiêu thôi…”
Anh ta nắm chặt nắm đấm, khớp xương trắng bệch.
Như có thứ gì đó đổ sụp trong lòng anh ta.
Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng “đầy vô tội” của tôi, cơn giận bùng nổ trong mắt anh ta lập tức hóa thành sự thương xót vô hạn.
Tạ Thần hít một hơi thật sâu, bế tôi đặt ngồi xuống cạnh bồn tắm, tựa lưng vào tường.
“Xin lỗi em, anh không nên ép buộc em, bất kỳ ai cũng không được phép làm thế.”
Anh ta khẽ vuốt đuôi mắt tôi, sự yêu chiều hiện rõ mồn một: “Sau này, để anh phục vụ em.”
Nói xong, anh ta quỳ thẳng xuống.
Đêm đó, cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào gọi là “khéo mồm khéo miệng”.
Trong đầu như nổ ra từng đợt pháo hoa giữa ban ngày, cảm giác tê dại len lỏi từ tim đến tận kẽ ngón chân.
Tôi nghĩ, cái lưỡi của Tạ Thần chắc chắn có thể thắt được nút cuống anh đào mất.
17
Nửa đêm về sáng, tôi chẳng nhớ mình về phòng bằng cách nào.
Chỉ cảm thấy từng lỗ chân lông đều được hơi nóng xoa dịu.
Tạ Thần tắm rửa cho tôi rồi bế tôi vào chăn.
Tôi mệt đến mức không mở nổi mắt, cổ họng khô khốc: “Nước…”
Lập tức có dòng nước ngọt lịm được mớm vào miệng.
“Trái tim cảm thấy ổn chứ?” Tạ Thần áp tai vào ngực tôi, toan nghe nhịp tim.
Tôi đẩy đầu anh ta ra, dùng chăn che kín mặt, lầm bầm: “Em không mỏng manh thế đâu.”
“Anh biết. Anh chỉ hỏi thăm thôi.”
Tôi: “…”
Lúc ở bên Tạ Cảnh Châu, vì sức khỏe yếu nên tôi luôn một mực chiều theo ý hắn.
Những lời nói bậy bạ tối qua chỉ là do tôi chướng mắt màn kịch của hai anh em, nên cố ý nói khích để chia rẽ họ.
Tạ Cảnh Châu bình thường vốn chẳng muốn chạm vào tôi, chúng tôi chỉ dừng lại ở những nụ hôn hờ hững, vậy mà hắn còn chê bai.
“Người ngợm em, chỗ này không được chỗ kia chẳng xong, cũng chỉ có tôi mới chịu lấy em thôi.”
“Cái mùi thuốc Bắc nồng nặc, em xử lý đi được không, mất hết cả hứng.”
Những mũi dao ngôn từ ấy cứ đâm tới tấp, tôi tưởng mình đã chai sạn rồi, hóa ra vẫn biết đau.
Tôi trở nên sợ hãi những đụng chạm thân mật, coi đó là sự đau khổ và nhơ nhuốc.
Nhưng Tạ Thần lại nói cho tôi biết, bất kỳ ai cũng có quyền tận hưởng niềm vui, không cần phải phục tùng mù quáng.
Anh ta chống tay nằm nghiêng, ngón tay xoắn nhẹ lọn tóc của tôi, ngân nga điệu nhạc khe khẽ để dỗ tôi ngủ.
Tự nhiên tôi không muốn gọi cái tên “Tạ Cảnh Châu” kia nữa.
“Bảo bối này,” tôi rúc vào lòng anh ta, “Em biết anh luôn coi em là đồ dễ vỡ. Từ nhỏ đến lớn, ai bên cạnh em cũng vậy, họ sợ chơi với em, sợ có chuyện gì xảy ra thì phải gánh trách nhiệm. Em hiểu họ, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ: Tại sao lại là em? Em cũng muốn sống một cuộc đời bình thường, yêu đương bình thường, đi chạy bộ, đi bơi, đi nhà ma ở công viên giải trí, xem phim kinh dị… mà không phải lo trái tim này có chịu tải nổi hay không. Dù chỉ là vài giờ, hay thậm chí vài phút, em cũng muốn thử cảm giác được làm mọi thứ theo ý mình…”
Tạ Thần không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi: “Ngủ đi.”
Thôi được rồi.
Ngủ thôi Thẩm Miên.
Trong mơ cái gì cũng có.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨