43
“Không, hắn đeo mặt nạ.”
Nghe câu trả lời của Hoa Nhung Châu, tôi cũng không quá thất vọng.
Đây cũng là một manh mối.
“Vậy sau đó thì sao?”
“Kẻ áo đen kia dường như không muốn dây dưa với thuộc hạ, nên sau vài chiêu, hắn đã lợi dụng lúc làm thuộc hạ bị thương ở eo rồi vội vàng bỏ chạy. Thuộc hạ cũng đã làm hắn bị thương ở cánh tay. Sau đó thuộc hạ… lo lắng cho sự an nguy của tiểu thư, nên không đuổi theo.”
Bị thương ở cánh tay?
Ngón tay tôi nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, suy nghĩ.
Nhận thấy Hoa Nhung Châu vẫn đang đứng chờ, tôi tạm thời dẹp suy nghĩ sang một bên: “Rơi xuống vách đá, bị thương… những chuyện này tại sao không nói cho ta?”
“Vì tiểu thư chưa từng hỏi.” Hoa Nhung Châu nhìn tôi, ánh mắt trong veo, không chút oán trách.
Lòng tôi nghẹn lại.
Mấy ngày nay tôi chỉ tự nhốt mình lại, không quan tâm chuyện khác.
Chẳng trách hắn không nói với tôi.
Chắc hắn nghĩ nếu chủ động nói ra sẽ giống như đang kể công, nên dù đã làm nhiều như vậy, cũng không hé răng nửa lời.
“Sau này có bất kỳ chuyện gì cũng phải nói cho ta biết, hiểu không?” Tôi lên tiếng.
Hoa Nhung Châu trịnh trọng gật đầu.
Tôi thấy giọng mình có chút nặng, nên nói thêm: “Ta luôn bận rộn với chuyện của mình, không thể để ý đến những chuyện khác. Ta biết bình thường ngươi ít nói, nhưng ngươi đã vì ta làm nhiều như vậy, phải học cách chủ động nói ra, nếu không người khác làm sao biết được? Ngươi đối với ta rất quan trọng, ta cũng chưa bao giờ coi ngươi là người hầu, nên ngươi cứ thoải mái nói ra, ta sẽ không nghĩ ngươi đang kể công đâu.”
“Thuộc hạ biết.” Hoa Nhung Châu cất lời, ánh mắt nhìn tôi sâu thẳm, nhưng lại như có tầng mây đang cuộn trào.
“Còn nữa, bị thương rồi thì phải dưỡng thương cho tốt, đừng cố chấp đỡ cái chưởng vô cớ của Trọng Dạ Lan. Trước khi bảo vệ ta, phải học cách tự bảo vệ mình, hiểu không? Hơn nữa, ta cũng không cần…”
“Tiểu thư đã từng nói với thuộc hạ câu này rồi.” Hoa Nhung Châu ngắt lời tôi, cười rạng rỡ.
Đôi mắt hắn như chứa đựng cả dải ngân hà lấp lánh: “Nhưng thuộc hạ đã suy nghĩ rất lâu, bất kể tiểu thư có cần hay không, thuộc hạ vẫn cảm thấy tiểu thư quan trọng hơn. Thuộc hạ thế nào cũng không sao, chỉ là không thể nhìn thấy tiểu thư chịu chút uất ức nào.”
Lời tỏ tình trắng trợn của chàng thiếu niên khiến tôi đỏ cả mặt, lập tức cười gượng gạo đáp: “Ngươi… mau về phòng nằm đi. Mấy ngày nay trong viện không cần ngươi canh gác nữa. Ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, có cần gì thì cứ hỏi Thiên Chỉ.”
Bất chấp vẻ mặt thất vọng rõ rệt của Hoa Nhung Châu, tôi vẫn đuổi hắn đi.
Hắn thực sự thích tôi sao?
Hay chỉ là sự trung thành mà thôi?
Nhớ lại câu “Ừm” mà không biết có phải tôi ảo giác không, tôi cũng không khỏi rối bời một lúc.
Chuyện này cũng không thể mặt dày hỏi lại lần thứ hai.
Nhưng giờ tôi bị sao vậy?
Trước là Trọng Khê Ngọ, giờ lại là Hoa Nhung Châu.
Chẳng lẽ kịch bản trong tay tôi đã biến thành nữ chính…
Đáng tiếc là hai người này…
Một người có vô số giai nhân hậu cung, một người thì tuổi còn quá nhỏ.
Xem ra, đào hoa vận của tôi cũng chẳng tốt đẹp đến thế.
Lắc đầu xua tan những tạp niệm, tôi bắt đầu hồi tưởng lại những lời Hoa Nhung Châu vừa nói, thung lũng, kẻ áo đen…
Nhắm mắt lại, trong đầu tôi tính toán đủ mọi khả năng, cuối cùng đứng dậy đi ra ngoài, không còn chút buồn ngủ nào nữa.
Trong phòng của Hoa tướng, tôi lặng lẽ ngồi trên ghế, mân mê những ngón tay của mình.
Một lúc sau, bóng dáng Hoa tướng từ ngoài bước vào, tay bưng một ấm trà.
Tóc đã bạc trắng, người trông chẳng còn chút uy nghiêm nào, hiền hòa như một người cha bình thường đã lỡn tuổi.
“Đây là trà Thâm nhi mang đến cho ta khi còn sống. Nó biết ta thích trà, nên đã bỏ không ít vàng bạc ra để mua mấy lạng trà này. Vì chuyện này ta đã mắng nó không biết bao nhiêu lần, nhưng nó vẫn làm ngơ, thỉnh thoảng lại mang đến cho ta. Con nếm thử xem thế nào?” Hoa tướng tự tay rót một chén đưa cho tôi.
Tôi đưa tay đón lấy, tay run đến nỗi chén trà va vào đế, phát ra tiếng sứ trong trẻo.
Tôi đặt chén trà xuống bàn, mới miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.
“Mẫu thân mấy ngày nay thế nào rồi ạ?” Tôi cúi đầu hỏi.
Hoa tướng nhấp một ngụm trà, rồi mới nói: “Tâm trạng đã ổn định hơn nhiều rồi. Nếu con không có việc gì thì hãy thường xuyên đến phòng bà ấy thăm nom, suy cho cùng giờ con là đứa con duy nhất của bà ấy, khi bà ấy tỉnh táo lại sẽ không làm loạn nữa.”
Ngực ta đau nhói, cảm giác như không thở nổi.
Ngay khi tôi cố gắng hít thở để giữ bình tĩnh, Hoa tướng lại lên tiếng: “Qua vài ngày nữa, bài vị của ca ca con sẽ được đưa về từ đường ở quê. Khi đó ta sẽ từ quan, để tránh những kẻ già cỗi trong tộc thấy ta mất quyền thế mà sinh lòng ngăn cản.”
“Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của phụ thân.” Tôi cấu vào lòng bàn tay, mới có thể thốt ra lời đáp.
Giờ đây đối với tôi, những tội lỗi chồng chất, những đúng sai, thiện ác… đều không còn quan trọng nữa.
Tôi phải bảo vệ Hoa phủ một cách trọn vẹn.
Nếu không, ngọn lửa mang tên “hối hận” đang cháy bỏng trong lồng ngực này, sớm muộn gì cũng sẽ thiêu rụi tôi.
“A Thiển có nơi nào muốn đi không? Đến lúc đó chúng ta không vội về quê, cứ thong dong du ngoạn một phen. Nói ra thì, làm quan bấy lâu, chưa từng đưa các con đi chơi riêng. Là ta trước đây đã quá lơ là với các con rồi.” Hoa tướng đưa tay vỗ vai tôi, nói một cách hiền từ.
Thân tôi khẽ run lên, trước khi nước mắt kịp tuôn rơi, tôi vội mở lời: “Phụ thân có thể cho con mượn chút người không?”
Hoa tướng sững người, đặt nắp trà xuống, hỏi: “A Thiển có gặp rắc rối gì sao?”
“Con muốn làm một việc, nhưng người có thể dùng lại quá ít.” Tôi đáp.
“Chuyện gì nói cho ta biết, ta có thể giúp con…”
“Phụ thân, chuyện này con muốn tự mình làm.” Tôi ngắt lời người, đáp.
Hoa tướng cũng không kiên trì nữa: “Người trong phủ này con tùy ý điều động, không cần nói với ta. Có chuyện gì không giải quyết được thì cứ đến nói với ta.”
“Đa tạ phụ thân.” Tôi đứng dậy hành lễ.
Chuyện này nhất định phải do tôi làm.
Hoa Thâm chết vì bảo vệ tôi. Trong khoảng thời gian trước khi Hoa tướng từ quan, tôi phải đòi lại công bằng cho Hoa Thâm.
Nhận được lệnh của Hoa tướng, tôi lập tức rút sáu thị vệ lanh lẹ trong Hoa phủ ra, dặn dò họ: “Các ngươi chia nhau canh gác xung quanh Tấn Vương phủ. Có hai việc. Thứ nhất là chú ý từng hành động của Mục trắc phi. Nàng ta ra ngoài thì các ngươi theo sau, nhưng đừng để bị phát hiện. Nàng ta gặp ai, chỉ cần quay về bẩm báo ta là được. Thứ hai là xem có ai đêm đến thám thính Tấn Vương phủ hay không, nếu có thì tìm hiểu tung tích của kẻ đó, rồi quay về bẩm báo ta.”
Sáu thị vệ chắp tay tuân lệnh.
Tôi không yên tâm, dặn thêm một câu: “Nếu các ngươi bị phát hiện cũng không sao, cứ nói mình là thị vệ của Hoa phủ, nhận lệnh của ta giám sát Mục Dao.”
Sáu thị vệ nhìn nhau, không hỏi thêm, đồng thanh đáp: “Thuộc hạ đã rõ.”
Tôi phất tay cho họ lui xuống.
Bây giờ chỉ cần chờ kẻ đó lộ diện.
Trọng Khê Ngọ cũng nói mấy ngày nay hoàng thành canh phòng nghiêm ngặt, kẻ áo đen hành thích nhất thời cũng không thể trốn thoát.
Thị vệ tôi phái đi dù năng lực không đủ, bị phát hiện cũng chẳng sao, người khác sẽ chỉ nghĩ tôi là một nữ nhân ghen tuông, không cam lòng nên mới hành động như vậy.
Hôm đó ở gò đất gặp Trọng Khê Ngọ, rõ ràng hắn biết chuyện gì đó nhưng không hề nhắc tới.
Vậy nên tôi cũng không cần ngồi chờ, vào cung dò la tin tức cũng tốt.
Dù sao thì mọi động tĩnh trong hoàng cung cũng có thể gây ra vô vàn sóng gió.
Quay sang Thiên Chỉ, tôi nói: “Lát nữa vào cung đưa thiệp, nói rằng ngày mai ta sẽ vào cung tạ ơn Thái hậu.”
Thiên Chỉ gật đầu tuân lệnh rồi rời đi.
Tôi lại nói với Ngân Hạnh: “Ngươi giúp ta tìm chiếc vòng tay Thái hậu đã tặng sau khi thành hôn. Giờ ta đã hòa ly, có vài thứ cũng nên trả lại.”
Ngân Hạnh gật đầu rồi quay người đi tìm trên bàn trang điểm.
Dù thế nào, lần này tôi nhất định phải tìm ra kẻ áo đen hành thích và tất cả những kẻ đứng sau.
Ba ngày để bi thương đã là quá đủ rồi.
Thời gian bây giờ quý báu như vậy, tôi không thể lãng phí thêm nữa.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖