Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 4: CHIẾN LƯỢC GIỮ MẠNG CỦA NỮ PHỤ ÁC ĐỘC(4)

4

“Hoa mỹ nhân suy nghĩ quá nhiều rồi. Có chuyện gì thì cứ nói thẳng với ta, cần gì phải mập mờ như vậy?” Tôi lạnh lùng nói.

Hoa mỹ nhân sững sờ, rồi khéo léo nói: “Trong hậu cung có quá nhiều chuyện, có một số chuyện vẫn cần phải nhờ muội muội bẩm báo với Hoa…”

“Vô lý!” Tôi cố gắng tỏ ra sắc sảo nhất để quát nàng ta, “Hoa mỹ nhân bị điên rồi sao? Tại sao phụ thân ta lại phải biết chuyện hậu cung của ngươi?”

Thấy tôi nói đầy chính nghĩa, Hoa mỹ nhân ngây người.

Chợt nàng ta cười, hơi đắc ý tiến lại gần vài bước và nói: “Chỗ này ta đã sắp xếp đâu vào đấy rồi, sẽ không có ai chú ý đâu, Tấn vương phi cứ yên tâm.”



Với chỉ số thông minh này thì làm sao sống sót được trong hậu cung?

Xem ra trong tiểu thuyết nàng ta sống đến sau khi Hoa thị sụp đổ mới chết, chắc chắn là do Hoàng thượng cố ý dung túng, dùng nàng ta để câu Hoa phủ ra.

Nếu không, làm sao nàng ta sống lâu được như vậy?

“Hoa mỹ nhân nói vậy ta không hiểu. Có chuyện gì mà phải giấu giếm?” Tôi giả vờ ngu ngơ, kết hợp với vẻ ngoài hiền lành của Hoa Thiển, trông thật vô tội.

Hoa mỹ nhân bị tôi giả vờ ngây ngô hết lần này đến lần khác, cũng sinh ra chút bực tức.

Nàng ta mỉa mai nói: “Tấn vương phi thật là hay quên. Lúc trước Hoa tướng đưa ta vào cung, lại bồi dưỡng thêm, không phải là để ta có thể giúp ngài ấy trong hậu cung sao?”

Nghe đến đây, tôi tỏ ra ba phần ngạc nhiên, bảy phần không tin nổi mà nói: “Hoa mỹ nhân thật hồ đồ rồi sao? Ban đầu ngươi một lòng muốn vào cung, chức quan của thúc bá quá thấp không làm được gì, phụ thân vì tình huynh đệ mới ra tay giúp đỡ. Sao đến chỗ ngươi lại thành phụ thân ta dựa dẫm quyền thế?”

Hoa mỹ nhân bị “diễn xuất” tinh xảo của tôi dọa cho ngây người, cứ như chưa từng thấy tôi bao giờ.

Tôi càng cố gắng làm ra vẻ đau lòng hơn, chưa để nàng ta kịp trả lời đã nói: “Vì tình nghĩa tỷ muội, chuyện rơi xuống nước lần này ta sẽ không nói cho ai biết và cũng không truy cứu. Chỉ mong Hoa mỹ nhân sau này đừng giở thủ đoạn như vậy nữa, kẻo làm tổn thương tình cảm xưa.”

Đẩy trách nhiệm ai mà không biết.

Mượn cơ hội này để cắt đứt mọi liên hệ với nàng ta cũng tốt.

Hoa phủ có tội, Hoa tướng quả thật là người xấu, nhưng không thể để loại tiểu nhân như nàng ta tiếp tay.

“Tấn vương phi hôm nay bị làm sao vậy? Nếu không phải muội một lòng say mê Tấn vương, Hoa tướng làm sao đưa ta vào cung để trải đường cho ngài ấy?” Hoa mỹ nhân bị tôi cướp lời hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng giận dữ nói.

Tôi thì ôm ngực, làm ra vẻ đau lòng, phát huy hình ảnh bạch liên hoa yếu đuối của Hoa Thiển đến mức tối đa: “Hoa mỹ nhân nói lời này thật tổn thương. Ta một lòng hướng về Tấn vương là thật, nhưng nếu phụ thân thực sự muốn sắp xếp người vào hậu cung, trong tộc Hoa thị có biết bao nhiêu nữ nhân xinh đẹp, cớ gì phụ thân lại chọn ngươi? Ngươi từng nói mình si tình Hoàng thượng, phụ thân vì tình huynh đệ với thúc thúc mới phá lệ giúp ngươi. Thật đáng thương cho tấm lòng tốt của phụ thân lại bị hiểu lầm.”

Hoa mỹ nhân bị tôi chọc tức đến mặt đỏ bừng, bởi vì tôi không chỉ trắng trợn đổi trắng thay đen, mà còn mắng nàng ta xấu.

Chưa đợi nàng ta phản bác, tôi lại cực kỳ nghiêm túc nói: “Sau này ta sẽ dặn dò phụ thân đừng vì tình nghĩa huynh đệ mà phá lệ nữa. Hoa mỹ nhân đã si tình Hoàng thượng không thay đổi, thì đừng để tâm đến những nơi khác nữa. Chuyện chung thủy từ đầu đến cuối, không cần ta phải nói đâu nhỉ?”

Nói xong, tôi buông tóc ra và đi tìm cung nữ chải đầu, bước đi rất nhanh, hoàn toàn không cho nàng ta thời gian phản ứng.

Vừa ra khỏi cửa, tôi loáng thoáng thấy một bóng áo vàng lướt qua ở góc rẽ.

Định quay lại xem thì nghe có cung nữ gọi tôi.

Dù sao lúc nãy tôi đã thể hiện mình rất chính trực, nên cũng không lo có ai nghe lén.

Vậy là tôi giả vờ như không biết, đi theo cung nữ để chỉnh trang lại dung nhan.

Chải tóc xong, tôi theo cung nữ quay lại điện của Thái hậu.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, một bóng người cao lớn đã lao đến trước mặt tôi, đồng thời một đôi tay to lớn nắm lấy vai tôi. “Nàng không sao chứ?”

Nhìn Trọng Dạ Lan với ánh mắt đầy quan tâm, nhìn tôi từ đầu đến chân, tôi lẩm nhẩm trong lòng: Đây là nam nhân của nữ chính… Đây là nam nhân của nữ chính…

Sau khi tẩy não xong, tôi giả vờ cúi đầu e thẹn, che đi đôi mắt không có chút tình cảm nào: “Vương gia không cần lo lắng, ta không sao.”

Nói xong tôi mới nhận ra mình dùng từ sai.

Lẽ ra phải xưng “thần thiếp” mới đúng.

Tuy nhiên, không ai nhắc nhở tôi xưng hô không đúng.

Thái hậu, người nổi tiếng nghiêm khắc với lễ nghi, lại mỉm cười nói: “Vừa rồi nếu không phải ta ngăn lại, e rằng Lan nhi đã phi thẳng đến điện phụ để tìm Vương phi của mình rồi, đúng là không tin tưởng ta.”

Trọng Dạ Lan cũng không khách sáo, nửa đùa nửa thật nói: “Người quan trọng giao cho Mẫu hậu chưa được nửa ngày đã xảy ra chuyện, làm sao nhi thần yên tâm được?”

“Ngươi đúng là đồ vô lương tâm, có thê tử rồi thì quên mẫu hậu.” Thái hậu giả vờ giận dữ nói, nhưng trong mắt lại không có chút giận dữ nào.

Ánh mắt bà ấy nhìn tôi cũng trở nên dịu dàng hơn.

Quả nhiên… tôi đã đoán đúng.

“Sao lại náo nhiệt thế này? Trẫm bỏ lỡ chuyện gì à?”

Trọng Khê Ngọ vén rèm bước vào.

Mọi người lập tức quỳ xuống bái kiến.

Hắn ta không hề có vẻ kiêu ngạo của một vị Hoàng đế, mỉm cười vẫy tay ngồi xuống bên cạnh Thái hậu.

“Hoàng huynh của ngươi đã nạp thê, trong mắt chỉ có thê tử yêu dấu, còn bắt đầu giáo huấn ta, một bà lão rồi đấy.” Thái hậu cười nói với Trọng Khê Ngọ.

Trọng Khê Ngọ nhìn về phía tôi, ánh mắt dừng lại một lát rồi thu về.

Tôi thì cúi đầu, theo Trọng Dạ Lan vào chỗ ngồi.

Thái hậu đùa giỡn một lát rồi vẫy tay gọi tôi: “Thiển nha đầu lại đây với ta.”

Không khí trong phòng bỗng chùng xuống, nhiều người, kể cả Trọng Dạ Lan, đều ngạc nhiên, tò mò không hiểu sao Thái hậu đột nhiên lại thân thiết với tôi như vậy.

Tôi ngoan ngoãn đi đến.

Khi tôi đến gần, Thái hậu đột nhiên kéo tay tôi, tháo một chiếc vòng ngọc trắng trên cổ tay ra và đeo vào tay tôi, nói: “Đây là vật Tiên đế ban cho ta, nay ta tặng lại cho con.”

Tôi giật mình, vội vàng từ chối: “Sao thần thiếp dám nhận…”

Tuy nhiên, tay tôi chưa kịp rút ra đã bị Thái hậu nắm chặt.

Bà ấy lại nói: “Ta biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, biết cái gì nên làm… Đã là vật ta ban cho, thì con cứ nhận lấy.”

Ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt đầy thâm ý của Thái hậu, tim tôi đập thình thịch.

Bàn tay đầy nếp nhăn của bà ấy vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi, như vỗ vào tim tôi, cảm giác vô cùng nặng nề.

Đây là sự hòa hoãn, nhưng cũng là… lời cảnh báo.

Quả nhiên, chuyện rơi xuống nước vừa rồi không hề đơn giản.

“Tấm lòng của Mẫu hậu, Tấn vương phi cứ nhận lấy đi.” Trọng Khê Ngọ ở bên cạnh cũng lên tiếng.

Tôi chỉ đành cúi đầu vâng lời, rõ ràng cảm nhận được những ánh mắt khác nhau đang đổ dồn về phía mình, khiến lưng tôi toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Dùng bữa trưa trong lo lắng, Thái hậu cũng không nói thêm gì, sau đó chúng tôi rời khỏi hoàng cung.

Trong xe ngựa.

Trọng Dạ Lan đột nhiên lên tiếng: “Hôm nay A Thiển có vẻ rất được lòng Mẫu hậu, chưa từng thấy Mẫu hậu đối xử thân thiết với nàng như vậy.”

Tôi sững người.

Lời này có nghĩa là, hắn ta luôn biết Thái hậu không thích tôi, nên hôm nay Thái hậu đối tốt với tôi một chút là hắn ta đã nhận ra.

Tôi cứ nghĩ trước đây hắn ta thấy tôi bị Thái hậu giáo huấn mà không nói gì, là vì hắn ta không biết Thái hậu có ác ý với tôi.

Hóa ra hắn ta biết tất cả.

Chỉ một chi tiết nhỏ này đã thấy sự khác biệt.

Quả nhiên, vì là nữ phụ, để thỏa mãn cảm giác hả hê của độc giả, mọi chuyện đều phải tự mình gánh chịu.

Trọng Dạ Lan tuy miệng nói yêu Hoa Thiển, nhưng từ những chi tiết nhỏ có thể thấy có điều gì đó không đúng.

Bây giờ tôi càng ngày càng cảm thấy Hoa Thiển hắc hóa triệt để có lẽ là vì thái độ của Trọng Dạ Lan.

Tôi bình thản đối diện với ánh mắt dò xét của hắn ta, cố nhịn cảm giác rợn người và dịu giọng nói: “Có lẽ là vì Vương gia, Mẫu hậu mới yêu thương luôn cả thiếp.”

Có lẽ Trọng Dạ Lan nhận ra mình lỡ lời, hắn ta không truy hỏi thêm, cười nắm lấy tay tôi an ủi: “Sao lại là vì ta, A Thiển tốt như vậy, người khác sau khi hiểu rõ rồi cũng sẽ nhận ra thôi.”

Mu bàn tay tôi cứng đờ, cố gắng kiểm soát để không hất tay hắn ta ra, nở một nụ cười chuẩn mực của bạch liên hoa.

Bí kíp bảo toàn mạng sống của nữ phụ độc ác, bước hai: Phải nhẫn nhịn những điều người thường không thể nhẫn nhịn.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!