Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 29: PHẢN DIỆN SỞ DĨ LÀ PHẢN DIỆN(2)

29

Trọng Dạ Lan im lặng một lát, cuối cùng cũng thu kiếm lại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy lòng bàn tay đau nhói.

Khi nãy ngã xuống, vài mảnh sứ đã găm sâu vào tay tôi.

Hoa Thâm phía sau dường như cũng đã tỉnh táo, hiểu được tình hình hiện tại, hắn túm lấy vạt áo ta, rúc ra sau lưng ta không dám ló ra.

“Hoàng thượng làm vậy là có ý gì? Muốn ra mặt bảo vệ kẻ vô dụng đó sao?” Trọng Dạ Lan đối diện với Trọng Khê Ngọ, không có chút kính trọng nào.

Trọng Khê Ngọ bước một bước, thân hình dịch chuyển đến trước mặt tppo, như vô tình mà che chắn tôi phía sau.

Hắn tiếp tục nói với Trọng Dạ Lan: “Hoa Thâm là nhi tử duy nhất của Hoa tướng. Tâm trạng của hoàng huynh ta hiểu, nhưng đừng vì thế mà mất đi lý trí.”

Trọng Dạ Lan ném kiếm cho Nam Phong, rồi mới lên tiếng: “Hắn dám bất kính với trắc phi của ta, chẳng lẽ thân phận lại trở thành lá chắn cho hắn sao?”

Trọng Khê Ngọ suy nghĩ một lát, rồi nói: “Vậy thì chi bằng cứ giam hắn vào Kinh Triệu Doãn trước. Đợi sau này hãy xét xử tội. Hôm nay còn nhiều việc phải lo. Với thân phận của hoàng huynh, Kinh Triệu Doãn cũng không dám dung túng cho Hoa Thâm đâu.”

Tôi không thấy sắc mặt của Trọng Dạ Lan, chỉ sau một lúc lâu mới nghe thấy giọng hắn: “Tha cho hắn quá dễ dàng rồi.”

Sau đó, tôi thấy hắn bước về phía Mục Dao, ôm ngang eo nàng rồi bỏ đi không ngoảnh đầu lại.

Cuối cùng tôi cũng thả lỏng, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Trong thoáng chốc, dường như tôi và Mục Dao đã chạm mắt.

Nhưng ngay sau đó, Trọng Khê Ngọ quay người lại, quỳ xuống trước mặt tôi, nên tôi cũng không nhìn Trọng Dạ Lan và Mục Dao nữa.

Một quan nhân đi tới, lôi Hoa Thâm đi.

Hắn khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem, kêu cứu.

Nhưng tôi chẳng còn chút sức lực nào để bận tâm nữa.

“Đa tạ Hoàng thượng đã giúp đỡ.” Tôi cố nặn ra một nụ cười.

Trọng Khê Ngọ không nói gì, đưa tay kéo lấy bàn tay trái của tôi. Thấy lòng bàn tay đầy máu thịt, hắn nhíu mày nói: “Ngươi về viện xử lý vết thương đi.”

“Nhưng tiền viện còn rất nhiều phu nhân…”

“Cứ giao cho ta xử lý, ngươi yên tâm về đi.” Trọng Khê Ngọ ngắt lời tôi, buông tay đứng dậy, bước ra ngoài.

Tôi vội vàng lên tiếng: “Cung tiễn Hoàng thượng.”

Sau khi Trọng Khê Ngọ đi, tôi lau mồ hôi lạnh trên trán.

Ngân Hạnh thấy thế vội vàng chạy tới đỡ tôi.

Tôi gạt tay nàng ra, đi đến chỗ Hoa Nhung Chu vẫn đang nằm trên đất.

Dùng tay lành lặn đỡ hắn ngồi dậy: “Ngươi có ổn không?”

Một chưởng lúc nổi giận của nam chính Trọng Dạ Lan đương nhiên không thể xem thường.

Thấy sắc mặt Hoa Nhung Chu vẫn còn trắng bệch, tôi hỏi: “Ngươi không sao…”

“Xin lỗi Vương phi.”

Đứa trẻ ngốc này, đang nghĩ mình không giúp được gì cho tôi sao?

Nghe giọng hắn vẫn còn chút sức lực, tôi mới yên lòng.

Tôi vươn tay xoa xoa đỉnh đầu hắn, đối diện với đôi mắt đang tối lại của hắn mà nói: “Không, ngươi đã làm rất tốt rồi. Mau đi tìm đại phu xem sao đi.”

Hoa Nhung Chu cúi đầu không nói.

Tôi cũng đứng dậy quay về viện.

Về đến viện, Ngân Hạnh vội vàng mang thuốc trị thương đến.

Tôi ngồi trên ghế, không dám nhìn lại lòng bàn tay mình.

Không lâu sau, nghe tiếng nha hoàn ngoài sân vọng vào.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy bóng dáng màu trắng nguyệt quang của Trọng Khê Ngọ bước vào.

Hắn vô cùng tự nhiên đi đến bên cạnh Ngân Hạnh, nói: “Để ta làm.”

Ngân Hạnh ngoan ngoãn đưa thuốc và kim bạc cho hắn.

“Hoàng thượng…”

“Yên tâm, người ở tiền viện ta đã sắp xếp xong cả rồi, đang rời phủ.” Trọng Khê Ngọ ngắt lời tôi.

Thấy hắn vươn tay, tôi theo bản năng rụt tay lại.

“Hoàng thượng, vẫn nên để Ngân Hạnh làm thì hơn.” Tôi đáp.

Trọng Khê Ngọ lại vươn cánh tay dài, kéo tay trái của tôi lại: “Ngươi không tin tưởng ta sao?”

“Không phải, chỉ là như vậy không hợp lễ… Hít…” Nói được nửa câu, tôi rít lên một hơi lạnh.

Lòng bàn tay này thật sự quá đau.

“Không ai biết ta đến viện của ngươi. Vả lại, chuyện không hợp lễ hơn giữa chúng ta cũng đã làm rồi, ngươi còn bận tâm điều gì?” Trọng Khê Ngọ lơ đễnh đáp.

Khóe miệng tôi không khỏi co giật.

Lời này dễ gây hiểu lầm quá.

Chẳng phải chỉ là tôi bôi thuốc cho hắn thôi sao?

Hắn nói nghe ám muội thế.

Nhưng ngay sau đó, tôi không còn sức để bận tâm những điều đó nữa.

Dù động tác nhặt mảnh sứ của Trọng Khê Ngọ rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn quá đau.

Tôi đau đến mức run rẩy, không nhịn được nói: “Hoàng thượng, hay là người đánh ngất ta rồi hãy xử lý vết thương đi.”

Trọng Khê Ngọ không ngừng tay, nói: “Nếu đã sợ đau như vậy, vì sao lại phải đứng ra chắn trước mặt Hoa Thâm?”

“Dù sao hắn cũng là huynh trưởng của thần thiếp.” Tôi bất lực lên tiếng.

Đây là sự thật mà dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi.

Trọng Khê Ngọ dừng tay, nhưng không hỏi thêm nữa.

Khi tôi cảm thấy mình sắp đau đến ngất đi, Trọng Khê Ngọ cuối cùng cũng xử lý xong những mảnh vỡ trong lòng bàn tay tôi, bắt đầu bôi thuốc và băng bó.

Sau khi băng bó xong, Trọng Khê Ngọ mới nói: “Chuyện này ta tạm thời đã giúp ngươi che giấu. Nhưng ngươi phải biết, cuối cùng ngươi vẫn cần cho hoàng huynh một lời giải thích.”

“Hoàng thượng tại sao lại giúp thần thiếp?” Tôi không nhịn được hỏi.

Tôi dường như không thể hiểu nổi hắn.

Trọng Khê Ngọ không ngờ tôi sẽ hỏi câu này.

Nửa ngày sau hắn mới lên tiếng: “Ngươi đã giúp ta giữ kín… tâm ý của ta. Giờ đây chúng ta cũng coi như cùng một chiến tuyến rồi.”

Cái tên Hoàng đế này rốt cuộc nhàn rỗi đến mức nào, thầm yêu người khác thì bắt buộc phải tìm người khác để chia sẻ sao?

Hôm nay Hoa Thâm có ý đồ với Mục Dao, chẳng lẽ hắn không hề tức giận ư?

Những lời này tôi cũng không dám nói ra, chỉ dám nghĩ trong lòng.

Trọng Khê Ngọ ngồi một lát rồi đứng dậy về cung.

Hắn vừa đi, Thiên Chỉ đã tới.

Thấy Thúy Trúc đứng ngẩn ngơ bên cạnh, nàng ta liền nói với tôi: “Vương phi, lúc nãy nô tỳ đến chỗ đại phu lấy thuốc, thấy Hoa thị vệ ở đó lấy một bình thuốc trị vết thương rồi vội vã chạy đi, ngay cả khi nô tỳ gọi cũng không thấy. Chẳng biết vết thương của hắn thế nào rồi. Lúc về hình như nô tỳ thấy hắn ở cổng, nhưng chớp mắt một cái đã không thấy đâu.”

Hoa Nhung Chu cũng bị thương ngoài da sao?

Vừa nãy ở viện Mục Dao tôi cũng không để ý kỹ.

Chắc là hắn ngã vào ghế cũng bị vài vết trầy xước.

Nghĩ đến đây, tôi nói với Thúy Trúc: “Thúy Trúc, ngươi thay ta đi xem Hoa Nhung Chu thế nào rồi.”

Thúy Trúc cúi đầu dạ một tiếng rồi bước ra ngoài.

Tôi không nhịn được mà nhíu mày: “Nha đầu này sao vậy? Thường ngày có cơ hội chẳng phải vui mừng đến phát điên sao? Sao hôm nay lại chẳng thấy vui vẻ gì?”

“Có lẽ là lo lắng cho Hoa thị vệ.” Ngân Hạnh bên cạnh đáp lời.

Tôi gật đầu, thấy cũng có lý.

Thiên Chỉ do dự một lát, rồi vẫn kề sát tôi, cẩn thận nói: “Vương phi có thấy… Hoàng thượng dường như có chút khác lạ với người không?”

Đúng là có chút khác biệt.

Có lẽ vị Hoàng đế này đã kìm nén quá lâu, nên mới tìm tôi làm bạn thân, lại còn là kiểu bạn thân để chia sẻ chuyện thầm yêu trộm nhớ.

“Ngươi nghĩ nhiều rồi.” Tôi không nói thật với Thiên Chỉ, mà lảng sang chuyện khác.

Ngày hôm sau, Hoa phu nhân đã tìm đến tận cửa, khóc lóc van xin tôi cứu Hoa Thâm.

Bà nói con trai cưng của bà không chịu nổi khổ trong lao ngục.

Tôi cố nén cơn đau đầu, đưa bà đi đến Kinh Triệu Doãn.

Lính gác cho tôi vào, nhưng Hoa phu nhân bị chặn lại ngoài cửa.

Tôi an ủi bà vài câu rồi một mình đi vào.

Trong ngục, Hoa Thâm râu tóc bẩn thỉu.

Vừa nhìn thấy tôi, hắn đã xông tới, cầu xin tôi mau cứu hắn ra.

“Huynh trưởng, ta đã nói với huynh bao nhiêu lần rồi, người như Mục Dao không phải người huynh có thể động vào. Sao huynh lại không biết ghi nhớ gì vậy?” Tôi tức giận nói.

Hắn lau nước mắt, khàn giọng nói: “Lời muội nói, ta luôn ghi lòng tạc dạ. Muội nói người không thể động vào, ta có chết cũng không dám có ý đồ xấu. Sao muội không tin ta?”

Nhìn hắn ngụy biện, tôi tức đến suýt bật cười: “Vậy chuyện hôm qua là sao? Vì sao huynh lại ăn mặc xốc xếch xuất hiện trong phòng Mục Dao?”

Hoa Thâm bực bội gãi đầu nói: “Ta thật sự không biết. Hôm qua ta uống vài chén, đang ở trong viện giải rượu. Nha hoàn của muội đến nói mẫu thân bảo ta ngoan ngoãn ở yên đừng chạy lung tung, ta bèn ở trong đình nghỉ mát không dám động đậy.”

“Rồi sau đó thì sao?”

Hoa Thâm trông có vẻ chột dạ.

Thấy bộ dạng này của hắn, tôi tức đến vung tay áo muốn đi, không muốn quản hắn nữa.

Hắn sợ hãi, vội vàng kéo tay áo ta nói: “Ta ở hậu hoa viên thấy… thấy một nha hoàn trông khá xinh. Nàng ta lại đối với ta nửa muốn nửa không. Ta vì men rượu… không kìm lòng được mà đi theo nàng ta. Kết quả vừa vào một viện, ta liền ngất đi. Tỉnh lại thì thấy Tấn Vương muốn giết ta, sợ đến mức không thốt nên lời.”

“Huynh chắc chắn là có một nha hoàn chủ động quyến rũ huynh sao?” Tôi nhíu mày.

Hoa Thâm lập tức lắp bắp: “Ta thấy nàng ta cứ nhìn ta, chẳng phải… là có ý với ta sao.”

Tôi thật muốn tát một cái vào đầu Hoa Thâm.

Nhìn hắn hai cái là có ý với hắn sao?

Hắn uống say bản tính háo sắc bộc lộ, còn tìm cớ cho mình.

Thấy hỏi cũng gần xong, tôi chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Hoa Thâm lại kéo vạt áo ta nói: “Muội muội mau cứu ta đi, trong ngục có cả chuột, ta không sống nổi đâu.”

“Huynh cứ ở đây mà ghi nhớ lần này đi.” Tôi rút vạt áo ra, rời đi, không để ý đến tiếng khóc lóc của hắn nữa.

Ra ngoài, thấy Hoa phu nhân mặt mày lo lắng.

Tôi thuật lại lời Hoa Thâm cho bà nghe, lập tức thấy bà tức đến run rẩy: “Ta đã nói với Thâm nhi không biết bao nhiêu lần rồi, mà nó vẫn không bỏ được cái tật háo sắc này. Vậy mà dám gây chuyện trong phủ của con, đúng là đáng bị đánh một trận.”

“Mẫu thân nghĩ là huynh trưởng tự chuốc lấy họa sao?” Tôi vuốt phẳng vạt áo bị Hoa Thâm kéo nhăn, hỏi.

Hoa phu nhân lấy khăn tay lau nước mắt rồi nói: “Ca ca con dù dâm đãng một chút, nhưng dù sao cũng vì uống rượu mà lầm lỡ. Hoa gia chúng ta chỉ có một mình nó là nhi tử, con là muội muội không thể không quản nó được.”

Lời này ý là bà đã ngầm thừa nhận Hoa Thâm háo sắc mới gây ra chuyện, nhưng lại bao biện cho hắn.

Tôi khẽ nhếch môi, nói: “Nhưng… con nghĩ lần này không phải lỗi của huynh trưởng.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!