Sáng hôm sau thức dậy, hot search toàn là chuyện của hai người họ: #Thẩm Tùy Lộ Lê tin vui sắp đến#
Tôi bấm vào xem ba bài viết có nội dung tương tự, cư dân mạng càng phấn khích hơn, bảo là đã được diễn viên cùng đoàn xác nhận.
Đặc biệt là Lộ Lê còn đăng một trạng thái:
“Anh cứ nói giá như ngày đó em không ra nước ngoài thì tốt biết mấy, nhưng em lại cảm thấy đi một vòng lớn mới tìm thấy nhau mới thực sự ý nghĩa. Nếu em không đi, thì làm gì còn chuyện của người khác nữa, dù sao cũng phải để lại chút cơ hội cho người ta chứ.”
Cuối bài cô ta còn kèm theo biểu tượng bịt miệng cười.
Hot search xuất hiện thêm một từ khóa mới: #Sức sát thương của Bạch Nguyệt Quang#.
Ngay cả khi mở các nền tảng video ngắn, đâu đâu cũng thấy clip hai người họ chung khung hình trên nền nhạc ngọt ngào, cảm giác yêu đương đạt đến đỉnh điểm.
Mọi chuyện phát triển đến mức này, cư dân mạng bắt đầu hối thúc “chính chủ” lên tiếng phản hồi, dường như ai cũng mặc định họ đang yêu nhau.
Nhưng một bình luận của Thẩm Tùy đã khiến tình thế đảo ngược hoàn toàn: [Trong sạch, không yêu đương gì với Lộ Lê, chăm sóc cô ta là để trả ơn. Hôm qua say rượu chỉ muốn tìm vị hôn thê đến đón, nhắn tin nhưng không gửi được cho cô ấy, đừng nói bậy bạ nữa.]
Kẻ lợi dụng dư luận, cuối cùng sẽ bị dư luận phản phệ.
Thẩm Tùy là thế, và Lộ Lê cũng vậy.
Có người xé xác Lộ Lê vì tội không từ thủ đoạn để bước chân vào hào môn, có người chửi Thẩm Tùy dám làm không dám nhận, cũng có người chạy sang Weibo của tôi để xin lỗi.
Thậm chí có cư dân mạng đoán xem “vị hôn thê” mà Thẩm Tùy nhắc đến có phải là tôi không.
Nhưng đa số bình luận đều cho rằng đó là tin đồn nhảm.
Thế này là tốt nhất.
Tôi đóng Weibo lại.
17
Kể từ sau sự cố Weibo lần đó, fan của Lộ Lê và Thẩm Tùy cấu xé nhau không ra hình thù gì.
Lộ Lê chắc là muốn hàn gắn quan hệ nên nhiều lần đuổi đến tận công ty tìm Thẩm Tùy.
Cô ta bỏ bê việc đóng phim trong thời gian dài khiến fan bất mãn, nội bộ hậu trường náo loạn.
Tôi chẳng buồn quan tâm đến họ, mọi chuyện đều nghe từ miệng chị Chu kể lại.
Không còn sự quấy nhiễu của hai người đó, tôi có thể toàn tâm toàn ý tập trung cho sự nghiệp.
Giải thưởng nhận được không ít, danh tiếng và lưu lượng đều có đủ.
Dù chưa thể gọi là đại bạo, nhưng ít nhất con đường phía trước đã rộng mở gấp bội phần.
Chị Chu hiếm khi cảm thán: “Hồi trước mấy trang tin lá cải đặt em cạnh Lộ Lê, ai cũng bảo em không xứng. Giờ thì chẳng ai thèm so sánh em với cô ta nữa rồi. Chúc mừng em, đã trở thành diễn viên thực lực được công chúng công nhận.”
Tôi mỉm cười lật một trang kịch bản, nói với chị: “Vì chị từng bảo em rằng diễn xuất chính là sức sống của diễn viên mà. Em vẫn luôn ghi nhớ điều đó. Cũng phải cảm ơn chị, vì đã chưa bao giờ từ bỏ em.”
Tôi của hiện tại sẽ không bao giờ vì không có phim mà nhận bừa vào đoàn nữa, tôi đã có quyền được lựa chọn kịch bản tốt.
Chị Chu liếc nhìn cuốn kịch bản tôi đang cầm, nghiêm túc nói: “Em hãy cảm ơn chính mình đi, người chưa từng từ bỏ em chính là bản thân em đấy. Bộ phim này cấu hình rất tốt, đạo diễn là…”
Tôi cười thầm, đúng vậy, thực sự cảm ơn Khương Chí vì đã luôn nỗ lực và luôn dũng cảm như thế.
Chị Chu vẫn không hề biết tôi và Thẩm Tùy từng có một đoạn tình cảm.
Càng không biết rằng, anh ta đã từng đứng dưới lầu nhà tôi chờ đợi qua hết đêm dài này đến đêm dài khác.
Chỉ có điều, tôi chưa từng gặp anh ta lấy một lần.
Tôi nói với anh ta: “Nếu đã biết lỗi với tôi thì đừng đến làm phiền tôi nữa.”
“Đó mới là sự bù đắp tốt nhất dành cho tôi.”
Tình yêu đến muộn, thà đừng đến còn hơn.
Điều này chỉ càng khiến tôi cảm thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, bởi nó chứng minh rằng anh ta hoàn toàn có thể làm được, anh ta thừa biết tôi muốn gì.
Nhưng vào lúc đó, anh ta đã quá tự phụ khi nghĩ rằng tôi không thể rời xa anh ta, anh ta xem nhẹ tôi, coi tôi là điều không quan trọng, thế nên mới làm ra bao nhiêu chuyện khiến tôi đau lòng đến thế.
Dù có thích một người đến đâu, cũng không được phép hèn mọn đến tận bụi trần.
Tự hạ thấp bản thân quá mức sẽ rất dễ dẫn đến việc không còn yêu chính mình.
Mà một khi đã không yêu bản thân, thì thật khó để được người khác yêu thương.
Lần cuối cùng tôi gặp anh ta là ở bệnh viện.
Dì Thẩm khẩn khoản nài ép tôi nhất định phải tới thăm anh ta một lần.
Tôi đứng cách một lớp kính nhìn vào trong, Thẩm Tùy sắc mặt trắng bệch, nằm bệnh tật ốm yếu trên giường.
“Thấy rồi, con đi đây.”
Ánh mắt mong chờ của dì Thẩm chợt trở nên thất vọng, dì nắm lấy tay tôi hỏi: “Dì biết hỏi con thế này là ích kỷ. Nhưng dì vẫn muốn hỏi con một câu, thực sự không thể bắt đầu lại sao?”
“Hai đứa đã có nền tảng tình cảm, Thẩm Tùy vốn là kiểu người khẩu xà tâm phật. Từ lúc con rời đi, người nhà bảo nó cứ say khướt suốt, lần này uống đến mức xuất huyết dạ dày, dì không nỡ nhìn nên mới gọi con đến.”
Tôi rút tay mình lại.
“Dì ơi, xét về tình hay về lý, dì đều không nên nói những lời như vậy.”
“Con không có điểm nào có lỗi với Thẩm Tùy cả, con cũng có quyền lựa chọn kết thúc mối quan hệ này. Sau này dì đừng liên lạc với con nữa, để người khác hiểu lầm thì không hay đâu ạ.”
Dì Thẩm thẫn thờ trong giây lát, lẩm bẩm: “Dì biết rồi.”
Khi sắp bước ra khỏi bệnh viện, suy nghĩ một hồi, tôi vẫn chạy quay lại ôm dì một cái.
“Cảm ơn dì đã từng công nhận con. Thực sự cảm ơn dì rất nhiều.”
Thuở ban đầu, chẳng ai coi trọng tôi cả, ai cũng nghĩ tôi không xứng với Thẩm Tùy.
Lời ra tiếng vào rất nhiều, ánh mắt coi khinh cũng chẳng thiếu.
Nhưng dì là người đầu tiên nhìn thấy chân tâm tôi dành cho Thẩm Tùy.
Từ đó về sau, dì luôn che chở tôi, giúp tôi có được một quãng thời gian sống yên ổn.
Lòng tốt dì dành cho tôi, tôi cảm nhận được.
Chỉ tiếc rằng dì là mẹ của Thẩm Tùy, và sợi dây liên kết giữa tôi và dì chính là anh ta.
Việc tôi và Thẩm Tùy đính hôn cũng là do một tay dì thúc đẩy.
Sau lần này, có lẽ mãi mãi không còn gặp lại nữa.
Tôi thấy trong mắt dì có vệt nước lấp lánh, cuối cùng dì xoa đầu tôi và bảo: “Con là một cô gái tốt.”
“Là Thẩm Tùy nhà dì không có phúc phận, nó đáng đời lắm.”
Tôi buông dì ra, mỉm cười: “Con biết mà.”
Tôi quay người đi, vẫy vẫy tay chào dì.
Tất nhiên là tôi biết mình rất tốt.
Tôi nỗ lực, có chí tiến thủ và nghị lực, tôi độc lập, tự cường và có tư tưởng riêng, tôi chính là một người cực kỳ, cực kỳ tốt.
Thế nên không được yêu cũng chẳng sao, đó không phải lỗi của tôi.
Dẫu sao con đường phía trước vẫn đang thênh thang chờ đón, tôi không thể để đàn ông làm ảnh hưởng đến tốc độ “thăng thiên” của mình.
Tôi không hợp để ở bên Thẩm Tùy, tôi hợp làm đối thủ của anh ta hơn.
Đợi đến khi bước lên một nấc thang mới, mục tiêu của tôi là tự mình trở thành tư bản.
Ý định ban đầu của tôi là thành lập công ty giải trí của riêng mình, khi đó thật “không khéo” chút nào, tôi bắt buộc phải tranh giành thị trường với Thẩm Tùy.
Nhưng không sao cả, tôi rất thích dã tâm này của mình.
Từ chỗ Thẩm Tùy, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều.
Tôi mong chờ ngày dã tâm của mình đơm hoa kết trái.
(HOÀN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖