Góc Của Chan

TÁM NĂM ĐƠN PHƯƠNG, MỘT ĐỜI BỎ LỠ – CHƯƠNG 6

13

Có lẽ vì Thẩm Tùy bất mãn việc tôi chủ động đề nghị chia tay, sự nghiệp của tôi bị tổn hại nghiêm trọng.

Rất nhiều công việc vốn thuộc về tôi đều bị thay thế bằng Lộ Lê.

Chị Chu nhạy bén nhận ra điểm bất thường.

Chị hỏi tôi: “Có phải em nói hớ lời gì đắc tội Lộ Lê rồi không?”

Chưa đợi tôi trả lời, chị lại nói: “Chị đã bảo em rồi, chống lưng của cô ta rất cứng, em không nên đụng vào.”

Tôi lật xem những kịch bản được đưa đến tay, chất lượng kém xa trước đây.

Thậm chí nhiều bộ chỉ là phim mạng rẻ tiền.

Chị Chu lộ vẻ khó xử: “Em cũng biết tình hình rồi đấy, không phải chị không giúp. Cứ mỗi khi bàn bạc xong một kịch bản là phía Lộ Lê lại nhảy vào cướp mất. Hiện giờ người trong giới ít nhiều đều có ý né tránh, ai cũng làm trong ngành cả, không muốn đắc tội với Thẩm Tùy.”

Tôi bình thản gật đầu.

Tôi vốn biết Thẩm Tùy không phải kẻ hiền lành gì, nếu không anh ta sao có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến gia tộc, kế vị bố mình khi còn trẻ như vậy.

Chỉ là, điều này khiến tôi có chút buồn nôn.

Đặc biệt khi nghĩ đến việc tôi từng yêu anh ta cuồng nhiệt đến thế, tôi lại muốn nôn.

Tuổi trẻ dễ mù quáng, may mà giờ mắt tôi đã sáng ra.

Tôi chỉ vào một kịch bản khá khẩm nhất trong đống đó, hỏi chị Chu: “Cái này trông cũng được, chị hỏi giúp em nhé?”

Chị Chu thở dài: “Em khổ thế để làm gì?”

“Bên ngoài đang đồn em đắc tội Lộ Lê, giờ xem ra đúng là thật.”

“Khương Chí, có đôi khi cái lưng không cần phải thẳng quá đâu.” Chị đưa tay chạm nhẹ vào eo tôi, ám chỉ việc tôi nên cúi đầu nhận lỗi với người ta.

“Chị Chu, em biết chị tốt với em. Nhưng em không sai, nên em không thể nhận lỗi.”

Tôi nở một nụ cười an ủi với chị.

“Đừng lo cho em, kể cả không đóng phim nữa em cũng không chết đói được đâu. Huống hồ chưa đến mức đó, có phim để diễn thì em sẽ diễn thật tốt.”

Tôi vốn dĩ là người như thế.

Cấp ba muốn trở thành người như Thẩm Tùy, tôi liền học đến bán sống bán chết.

Tuy không được tuyển thẳng nhưng cũng thuận lợi đỗ Thanh Hoa, là học sinh ưu tú khiến trường cũ tự hào.

Sau khi tốt nghiệp muốn kiếm tiền, tôi quyết định tự khởi nghiệp, tận dụng mọi nguồn lực, khai phá tối đa tiềm năng của bản thân.

Ngay cả khi có kẻ tiếp cận đòi bao nuôi với lý do “tôi kiếm được ba mươi triệu một năm”, phản ứng đầu tiên của tôi là hỏi hắn: “Làm thế nào mà kiếm được, có thể dạy tôi không?”.

Dự án khởi nghiệp của tôi từ năm nhất đại học đã mang về lợi nhuận ít nhất bảy chữ số mỗi năm.

Trong thời gian đại học muốn theo đuổi Thẩm Tùy, tôi nỗ lực tạo ra cơ hội, cố ý tiếp cận.

Tôi tràn đầy kiên nhẫn, không hề nóng vội, bắt đầu từ bạn bè xung quanh anh ta rồi mới đến anh ta.

Tôi không vì thế mà bỏ bê việc học, kỳ nào cũng đứng nhất chuyên ngành.

Sau này vào giới giải trí, chuyên ngành chẳng liên quan gì đến diễn xuất, tôi liền chộp lấy mọi cơ hội thử vai, vừa quay phim vừa học hỏi.

Lúc liều mạng nhất, một ngày tôi chỉ ngủ bốn năm tiếng, ngay cả trong mơ cũng đang tập diễn.

Cho nên dù không làm diễn viên nữa cũng chẳng sao cả.

Nếu tôi quyết định tiếp tục đi học, đi theo con đường nghiên cứu, thành tựu của tôi sẽ không thấp hơn các bạn học cũ.

Nếu tôi quyết định đi bán bánh tráng, thì bánh tráng của tôi chắc chắn sẽ là hàng thơm ngon nhất phố.

Tôi rất nỗ lực, tôi rất thông minh, tôi không chịu thua, vậy nên tôi làm cái gì cũng sẽ thành, làm cái gì cũng sẽ giỏi.

14

Cuối cùng chị Chu cũng giành được kịch bản đó cho tôi, nhưng không may là phía đoàn phim ban đầu định cho tôi đóng vai nữ chính, ngày hôm sau liền đổi ý thành nữ phụ số hai.

Chị Chu rất tức giận, nhưng sau khi tôi khuyên nhủ, tôi vẫn nhận lời.

Có phim để quay nghĩa là vẫn còn cơ hội chứng minh bản thân.

Nếu không làm gì cả, mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ thêm thôi.

Chờ chết không phải là phương châm sống của tôi.

Ngay cả khi nữ chính là Lộ Lê.

Nhưng tôi thấy rất lạ, loại phim mạng kinh phí thấp thế này mà Lộ Lê lại thèm để mắt tới sao?

Nếu không phải vì đường cùng, tôi sẽ không diễn loại phim dễ bị chỉ trích này.

Một diễn viên tốt nhất đừng để lại vết nhơ.

Khán giả không phải là fan, một khi để lại ấn tượng rằng tôi không biết trân trọng danh tiếng, diễn xuất kém cỏi thì họ sẽ không cho tôi cơ hội thứ hai.

Ngày đầu tiên vào đoàn, tôi đã gặp Thẩm Tùy.

Đạo diễn đang giảng giải kịch bản cho Lộ Lê, anh ta đứng bên cạnh không rời nửa bước.

Chị Chu nhìn thấy cảnh này, khẽ cau mày nói nhỏ: “Nhìn cái thế này, tin đồn tám phần là thật rồi.”

Tôi vô thức nhìn theo tầm mắt của chị, đúng lúc đối diện với ánh mắt Thẩm Tùy vừa ngẩng lên.

Tôi cười không thành tiếng: “Vâng, trông họ cũng đẹp đôi đấy chứ.”

Ánh nắng có chút nóng rát, tôi cảm thấy trái tim mình cũng bị đốt cháy một chút.

Không biết Khương Chí của tám năm trước, nếu thấy cái kết thảm hại của tôi ngày hôm nay, liệu có hối hận không?

Tôi suy nghĩ kỹ lại, hình như là không.

Ý nghĩa của mọi việc tôi làm là vì tôi muốn, không làm mới khiến tôi hối hận.

Sau khi tôi bình thản thu hồi tầm mắt, vẻ mặt Thẩm Tùy sụp đổ từng chút một.

Ánh mắt anh ta trở nên sâu thẳm và lạnh lẽo.

Chị Chu ghé sát lại hỏi tôi: “Sao chị có cảm giác so với Lộ Lê, Thẩm Tùy có vẻ ghét em hơn nhỉ?”

Bàn tay đang lật kịch bản của tôi khựng lại.

“Vậy ạ?”

Ánh mắt chị Chu đầy vẻ hoài nghi, đảo qua đảo lại trên mặt tôi: “Em với cậu ta thì có thể có liên hệ gì được chứ?”

Cũng chẳng trách chị Chu nghĩ thế, trong mắt người ngoài, tôi và Thẩm Tùy thực sự cách nhau đến “tám vạn dặm”.

“Thế thì tiếc quá, một người tốt như em mà anh ta lại ghét. Đúng là kém mắt.”

Chị Chu bị tôi chọc cười, đưa ngón tay gõ nhẹ lên đầu tôi: “Cái con bé này thật là…”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!