9
Gặp lại Thẩm Tùy là chuyện của một tuần sau.
Anh ta tháp tùng Lộ Lê tham gia cùng một chương trình với tôi.
Tôi nhìn ra được anh ta đang rất mất kiên nhẫn, chỉ đang gắng gượng đeo chiếc mặt nạ ôn hòa.
Vậy mà tại trường quay chẳng ai nhận ra.
Sau khi tôi ngồi vào chỗ, ánh mắt Thẩm Tùy bình thản lướt qua tôi, giống như gặp một người xa lạ.
Tôi siết chặt cổ tay, dưới lòng bàn tay là cảm giác lạnh lẽo của kim loại.
Thẩm Tùy đối xử với tôi rất hào phóng, tôi đã nhận được rất nhiều quà từ anh ta.
Chỉ duy nhất chiếc lắc tay này là món quà anh ta tặng tôi vào ngày kỷ niệm yêu nhau.
Lúc đó tôi đã vui sướng bao nhiêu, thì bây giờ lại thảm hại bấy nhiêu.
Tôi cứ ngỡ anh ta nhớ ngày đó, ngỡ anh ta đang vụng về đáp lại tình yêu của mình, thực ra chỉ là tình cờ.
Tình cờ ngày hôm đó Lộ Lê muốn đi mua sắm, Thẩm Tùy đi cùng.
Có lẽ vô tình nhớ đến tôi nên tiện tay mua đại một món.
Mà tôi thì lại cứ tự mình diễn cảnh anh ta yêu tôi.
Đợi đến khi tôi hoàn toàn buông bỏ được, tôi sẽ tháo chiếc lắc này ra.
Ngày đó, sắp đến rồi.
Lên sóng chương trình tôi không có nhiều khung hình, tôi chỉ cần cười phụ họa, thỉnh thoảng nói vài câu là được.
Đang lúc tương tác với MC, Lộ Lê bỗng xoay chuyển mũi dùi, nhắc đến tôi.
“Nhắc mới nhớ, em thấy rất có lỗi vì Khương Chí đã bị nhiều người mắng chửi vì em như vậy. Thực sự xin lỗi chị, ngày hôm đó em không được tỉnh táo.”
Tôi há hốc miệng, không sao thốt ra được ba chữ “không có gì”.
Thấy bầu không khí chùng xuống, MC vội cười nói: “Tôi biết ngay là hiểu lầm mà. Hay là Thẩm tổng hãy nói một chút xem, anh và Khương Chí có quan hệ gì vậy?”
Anh ta cười đẩy chủ đề cho Thẩm Tùy.
Nhìn bề ngoài thì có vẻ là muốn tôi và Lộ Lê “cười cười nói nói xóa bỏ hận thù”, nhưng thực chất là trao quyền phát ngôn cho người có quyền lực nhất tại đây.
Thẩm Tùy ngước mắt nhìn tôi, tay tôi càng siết chặt hơn.
Khóe môi anh ta khẽ nhếch, đôi mày không hề lay động.
Trước khi làm ra những hành động ác nghiệt, anh ta thường có biểu cảm này.
Thẩm Tùy nhìn chằm chằm mặt tôi, giọng điệu đầy vẻ hứng thú: “Tôi và Khương Chí trước đây là bạn học, hiện tại miễn cưỡng có thể coi là bạn bình thường.”
Miễn cưỡng coi là, bạn bình thường.
Dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng khi nghe thấy giọng nói của anh ta, tôi vẫn không ngăn nổi cảm giác thất vọng tràn trề trong lòng.
Tôi nghe thấy một tiếng rơi khẽ khàng mà không ai nghe thấy.
Cuối cùng, tôi cũng rơi khỏi sợi dây thừng đó rồi.
Đúng như dự đoán.
Trước ống kính, tôi gian nan duy trì nụ cười lịch sự.
Một bàn tay cuống cuồng đi tháo chiếc lắc tay.
Khóa lắc hơi khó mở, lòng lại rối bời, tôi tháo mãi mà không được.
Đầu ngón tay mài đến đỏ ửng.
Nam khách mời ngồi bên cạnh thấy cảnh này, dường như không đành lòng, chủ động lên tiếng: “Không mở được sao? Để tôi giúp cô nhé.”
Tôi do dự một thoáng, rồi vẫn đưa tay ra.
Không hề chú ý đến khuôn mặt bỗng chốc trở nên âm trầm của Thẩm Tùy ở phía bên kia.
10
Sau khi ghi hình xong, tôi đăng một bài Weibo.
Thứ Năm hàng tuần tôi đều đăng một bài, đó là hẹn ước của tôi với người hâm mộ, chưa từng gián đoạn.
Tôi đợi vài phút rồi tải lại trang bình luận.
Ngoài các fan của mình, còn có không ít những âm thanh chói tai:
“Đôi trẻ nhà người ta đã nể mặt cô lắm rồi, sau này đừng làm mấy chuyện gây hiểu lầm nữa.”
“Thẩm Tùy Lộ Lê là trời sinh một cặp, cô sinh ra đã không xứng. Cô có thấy cảnh Thẩm tổng nhìn cô một cái rồi sắc mặt cực kỳ khó coi không? Đừng làm người ta ghét thêm nữa, lo mà đóng phim đi.”
“Chị đẹp quá! Đẹp chết em mất! Đây chính là cơn lốc xoáy thổi bay bãi đậu xe! Đây là linh dương nhảy, đây là sơn dương bật! Quạ đen đi máy bay! Chuột đi mê cung! Voi đá chân! Bạch tuộc giận dữ! Rìu lớn chặt cổ thụ! Hoàn toàn điên cuồng!!!”
“Đồ đàn bà xấu xa, làm ơn đừng phá hoại tình cảm của đôi trẻ, tôi dập đầu lạy cô, lạy lạy lạy lạy.”
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lắc tay đã được tháo ra trong tay mình, giống như cách tôi từng vuốt ve nó trước đây.
Khi có tình yêu thì uống nước cũng thấy no, trước đây cảm thấy chiếc lắc này đẹp đến nhường nào, giờ nhìn lại thấy thật tầm thường.
Thật tầm thường.
Thẩm Tùy mà tôi từng yêu sâu đậm, có lẽ chỉ là một hình hài được thắp sáng bởi lớp bộ lọc tình yêu của chính tôi.
Khi bóc tách những hào quang mà tôi tự gán cho anh ta, anh ta cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Tôi định ném chiếc lắc vào thùng rác, nhưng nghĩ lại thì thôi.
Tôi tiện tay rao bán nó trên trang đồ cũ, để nó phát huy chút giá trị thặng dư cuối cùng.
Điện thoại vang lên một tiếng “ting”, Thẩm Tùy, người đã cắt đứt liên lạc nhiều ngày qua gửi tới một tin nhắn: [Nếu còn không cút về thì vĩnh viễn đừng vác mặt về nữa.]
Tôi dọn ra khỏi nhà anh ta lâu như vậy, Thẩm Tùy chỉ gửi đúng một dòng này.
Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời: [Tôi qua ngay đây.]
Anh ta không hồi đáp thêm.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖