1
Lúc nhận được thông báo bị hủy suất đi thảm đỏ, tôi vẫn còn đang tương tác với người hâm mộ.
Ngón tay đang gõ chữ khựng lại, tôi nhìn chị Chu, người quản lý của mình với vẻ không tin nổi.
“Tại sao ạ?”
Chị thở dài, vỗ nhẹ vào cổ tay tôi như an ủi: “Ai bảo người ta có ‘chống lưng’ mạnh. Chị nghe ngóng được rồi, bảo là bạn gái nhỏ của Thẩm Tùy.”
Ngón tay tôi run lên, cuộn chặt lại.
Thẩm Tùy là vị hôn phu của tôi.
Tôi thích anh ta ròng rã tám năm, ngay cả người mẹ nổi tiếng khó tính của anh ta cũng đã chấp nhận tôi.
Vậy mà ở chỗ anh ta, tôi vẫn là kẻ không danh không phận.
Ngay cả chị Chu cũng chẳng hề hay biết chuyện này.
2
Tận mắt chứng kiến cảnh Lộ Lê khoác tay Thẩm Tùy tiến vào lễ đường, tôi có cảm giác nghẹt thở đến gần như cái chết.
Tôi biết Thẩm Tùy có một cô em thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thân thiết với hội bạn của anh ta, có thể coi là “vương bài” được cả nhóm sủng ái.
Năm cấp ba cô ta ra nước ngoài, nhưng mỗi khi tôi đi ăn cùng bạn bè Thẩm Tùy, vẫn có người nhắc về cô ta.
Tôi mở WeChat của một người bạn Thẩm Tùy, chụp tấm hình anh ta và cô ta rồi gửi đi: [Đây có phải cô gái mà anh từng kể không?]
Đầu dây bên kia rõ ràng là chột dạ, dòng chữ [Đang nhập…] hiển thị suốt năm phút mới thấy tin nhắn trả lời: [Đúng rồi chị dâu, hồi đó tôi chỉ nói bâng quơ thôi chứ không có ý gì đâu. Chắc anh Thẩm sợ chị mệt nên mới không gọi chị đi cùng. Chị đừng suy nghĩ nhiều nhé, hay là để tôi hỏi anh ấy giúp chị?]
Tôi mím môi, gõ chữ trả lời: [Cảm ơn, không cần hỏi đâu. Tôi vừa hỏi rồi, không có chuyện gì cả.]
Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, tôi nhìn hai người ngồi ở hàng ghế đầu.
Thẩm Tùy chỉ cần ngoảnh đầu lại là có thể thấy tôi, thấy vị hôn thê đầy thất vọng của anh ta, thấy người vừa bị một câu nói của anh ta tước mất tư cách đi thảm đỏ.
Nhưng anh ta chẳng thèm liếc nhìn lấy một lần.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình cầm thẻ trên tay mỉm cười: “Đề cử cho giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất năm nay gồm có…”
Màn hình lớn lần lượt trình chiếu các đoạn phim, cuối cùng dừng lại ở gương mặt của tôi, Lộ Lê và hai diễn viên khác.
Tôi lo lắng siết chặt tay chị Chu.
Chị liếc tôi một cái, ghé tai nói nhỏ: “Đừng hy vọng nữa, giải này nội bộ định sẵn cho Lộ Lê rồi. Cái giải này không nhận cũng được, toàn là mua giải thôi.”
Tim tôi run lên một nhịp.
Ngay khi chị dứt lời, màn hình lớn phóng to hai chữ: [Lộ Lê].
Đến cả hai người dẫn chương trình lão luyện cũng có một khoảnh khắc không kiểm soát được biểu cảm.
Lộ Lê kinh ngạc nhìn quanh, cho đến khi người đàn ông bên cạnh nói gì đó với cô ta.
Nhìn khẩu hình của anh ta, là: “Sao còn chưa lên đi?”
Câu thứ hai là: “Không phải rất muốn đoạt giải này sao?”
Anh ta cũng từng hỏi tôi rất nhiều lần: “Không phải rất muốn đoạt giải sao?”
Tôi nói tôi sẽ cố gắng.
Thẩm Tùy luôn cười bảo: “Được, tôi đợi em. Phải cố lên nhé.”
Nhưng anh ta đã không đợi tôi.
Khi Lộ Lê đứng dậy, ống kính lướt qua gương mặt người đàn ông bên cạnh, Thẩm Tùy thản nhiên vỗ tay.
Tiếng xì xào trong hội trường nhỏ dần.
Anh ta đang hộ tống cho cô ta.
3
Tôi thậm chí chẳng biết nên bày ra vẻ mặt thế nào cho phải, khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi đã bị người ta đưa lên hot search.
#Lộ Lê Nữ phụ xuất sắc nhất#
#Biểu cảm của Khương Chí#
Mở mục bình luận, mọi thứ hỗn loạn không ra hình thù gì:
“Fan nhà ai đó nực cười thật, giải chưa công bố đã gáy vang trời. Giờ công bố rồi thì bảo mua giải, sao thế, chị nhà bạn không muốn lấy à?”
“Thật sự cạn lời, lừa fan là có thảm đỏ cuối cùng chẳng thấy đâu, nhìn người ta đoạt giải thì mặt như đưa đám.”
“Nỗ lực lâu như vậy, buồn một chút cũng được mà, thương chị tôi, chị không đụng chạm đến ai cả.”
“Giải của Lộ Lê từ đâu mà có, trong lòng các người tự hiểu. Còn diễn xuất của Khương Chí thì mọi người đều thấy rõ.”
“Đừng làm người ta cười chết, đúng đúng đúng, Lê Lê nhà chúng tôi là nhất. Đến cả Thẩm tổng đường đường chính chính còn phải nấu canh cho Lê Lê, đi đóng phim cũng theo sát không rời. Không như chị nhà bạn, xách dép cho Lộ Lê cũng không xứng.”
Tôi nhìn những bình luận ấy, mắt cay xè.
Trong lòng như có thứ gì đó đang sụp đổ từng chút một.
Tôi tìm kiếm video Thẩm Tùy và Lộ Lê chung khung hình.
Ngày 23 tháng 9, Lộ Lê đóng phim, Thẩm Tùy tháp tùng suốt buổi.
Ngày 23 tháng 9, tôi gửi năm tin nhắn, anh ta không trả lời lấy một cái.
Sang ngày hôm sau, anh ta mới nhắn vỏn vẹn: [Hôm qua tôi bận.]
Ngày 17 tháng 8, Thẩm Tùy xách bình giữ nhiệt mang canh cho Lộ Lê.
Còn tôi đã luyện tập suốt hai tháng, tay bị bỏng không biết bao nhiêu lần.
Nếm đi nếm lại, chất chứa bao yêu thương mới nấu được một nồi canh mang đến cho anh ta.
Lúc đó tôi thấp thỏm không yên, anh ta lại nói: [Ngon lắm.]
Tôi đã vui sướng cả ngày trời.
Hóa ra là anh ta tiện tay đem tặng cho Lộ Lê.
Chẳng thà nói sớm với tôi một tiếng, để tôi khỏi phải mừng hụt bấy nhiêu ngày.
Ngày 25 tháng 7, hai người bị bắt gặp đi du lịch cùng nhau.
Hôm đó Thẩm Tùy tặng tôi một chiếc lắc tay.
Tôi bóp chặt cổ tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại khảm sâu vào lòng bàn tay.
Cơn đau giúp tôi ngăn được nước mắt.
Chị Chu cau mày nhìn tôi, đột nhiên nói: “Cười lên đi, đừng trưng bộ mặt đó ra. Cái giải này mất thì thôi, đường đời em còn dài, còn nhiều cơ hội.”
Tôi cố rặn ra một nụ cười, nước mắt làm nhòa đi tầm nhìn.
Chị bị những giọt nước long lanh trong mắt tôi làm cho giật mình, vội vàng đưa tay che mắt tôi lại, dịu dàng bảo: “Không sao đâu, em còn trẻ lắm. Đâu phải chỉ sống đến ngày hôm nay là hết.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖