Góc Của Chan

TẠM BIỆT, TỐNG KINH NIÊN – CHƯƠNG 3

7

Gân xanh trên trán Tống Kinh Niên giật liên hồi, đó là dấu hiệu cậu ta đang giận đến cực điểm.

Tôi chẳng chút sợ hãi, nhìn ngón tay cậu ta siết chặt lại, bóp nát hộp sữa rồi ném thẳng vào thùng rác.

Có lẽ vì bị câu nói “rẻ tiền” của tôi chạm tự ái, Tống Kinh Niên cuối cùng cũng không còn xuất hiện trước mặt tôi thường xuyên nữa.

Người thu bài tập đổi thành cán sự khác, lần nào thu đến dãy cuối cũng nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của cậu ta: “Chưa viết, không nộp!”

Tần suất Tạ Nhiên đến tìm cậu ta tăng vọt, lần nào cô ta cũng cố tình đi ngang qua chỗ tôi: “Em mang bữa sáng đến cho anh này.”

“Đây là vở ghi chép em làm.”

Tống Kinh Niên nhận hết sạch, hai người họ ngày càng thân thiết.

Sau kỳ nghỉ đông, trường tổ chức thi đấu bóng rổ, tôi nhận nhiệm vụ đi đưa nước cho cầu thủ mà hơi sững người.

Thầy chủ nhiệm không nói gì thêm, tôi chỉ đành ôm nước đứng đợi ngoài sân.

Bỗng nhiên có tiếng nói truyền đến: “Sao cô lại ở đây?”

Tạ Nhiên mang theo một chai nước và một chiếc khăn mặt, mặc bộ đồ cổ vũ, gương mặt trang điểm tinh xảo.

Vừa thấy tôi, cô ta đã đầy vẻ mỉa mai: “Cô tránh xa anh Tống ra một chút, còn nói gì mà không thích, làm ‘liếm cẩu’ đến nghiện rồi phải không?”

Tôi lười giải thích với cô ta, lắc lắc chai nước trên tay: “Muốn đau thêm lần nữa thì cứ việc mở miệng.”

Mặt Tạ Nhiên xanh mét, rõ ràng là nhớ đến bài học lần trước.

“Cô…”

Đột nhiên khóe mắt cô ta nặn ra vài giọt nước mắt: “Tôi có đụng chạm gì cô đâu, sao cô cứ bám lấy tôi không buông thế?”

Thấy bộ dạng này của cô ta, tôi bỗng hiểu ra, quả nhiên quay đầu lại đã thấy gương mặt Tống Kinh Niên.

“Cậu đừng có bắt nạt cô ấy.” Tống Kinh Niên nhíu mày, giọng điệu có phần dịu xuống, cậu ta lảng sang chuyện khác: “Cậu đến đưa nước cho tôi à?”

Đây đúng là lệnh của thầy chủ nhiệm nên tôi không phủ nhận.

Tống Kinh Niên không nhịn được mà bật cười, tự nhiên đưa tay ra định lấy.

Tôi định đưa xong sẽ đi ngay, nhưng giây tiếp theo, tay cậu ta lại đổi hướng.

Cậu ta lướt qua tôi, nhận lấy chai nước của Tạ Nhiên.

Xong xuôi còn làm như thật mà buông một câu: “Chúng ta vốn có quan hệ gì đâu.”

Tôi gật đầu, vô cùng tán đồng.

Đội bóng không chỉ có mình Tống Kinh Niên, tôi tiện tay đưa chai nước đó cho thành viên tiếp theo vừa bước ra.

Đưa cho ai chẳng thế.

Chẳng ai ngờ được Tống Kinh Niên đột nhiên phát điên, lao đến đấm thẳng vào người bạn đó.

“Tống Kinh Niên!”

Sân đấu vừa kết thúc trận nên rất đông người, lập tức có người xông lên kéo cậu ta ra.

Bạn nam kia bỗng dưng bị đánh nên cũng tức giận, nhất thời không tài nào can ngăn nổi.

Tạ Nhiên đứng bên cạnh sợ đến ngây người, muốn khuyên ngăn nhưng không dám.

Tôi gọi thầy quản sân đến, cuối cùng phải ba bốn người mới miễn cưỡng khống chế được Tống Kinh Niên.

Bác sĩ trường cũng chạy tới kiểm tra vết thương, may mà bạn nam kia không sao, tôi mới yên tâm.

Đang định rời đi, giây tiếp theo, một tiếng gào thét thê lương xé toạc màng nhĩ: “Kiều Y Y!”

Mắt Tống Kinh Niên đỏ ngầu, bị đè chặt không thể nhúc nhích, cậu ta vẫn liều mạng bò về phía tôi: “Cậu dám đi!”

“Cậu không được đi!”

Thấy tôi quay đầu lại, hắn liên tục ngước cổ lên, giống như một con ngỗng đang chìa cổ chờ bị giết: “Cậu không được bỏ mặc tôi!”

Tôi thật sự không hiểu nổi cậu ta.

Nói “chơi bời” là cậu ta, muốn níu chặt lấy tôi cũng là cậu ta.

Có một loại người, hắn không yêu bạn, nhưng cũng tuyệt đối không chịu buông tha cho bạn.

Tống Kinh Niên tuổi 18 cũng thế sao?

Hay là, cậu ta không nỡ mất đi một đứa “liếm cẩu” như tôi?

Tôi chầm chậm ngồi xổm xuống, quan sát gương mặt non nớt của cậu ta, lúc này đã có thể lờ mờ thấy được đường nét của Tống Kinh Niên tuổi 28.

Trong đáy mắt cậu ta nhìn tôi ẩn chứa một sự kỳ vọng thầm kín, có lẽ chính cậu ta cũng chẳng hề hay biết.

Tôi mỉm cười, vỗ vỗ nhẹ vào má cậu ta: “Tôi đã nói rồi, Tống Kinh Niên, đừng có rẻ tiền thế.”

Tạ Nhiên sắp chuyển trường rồi.

Nghe đâu gia đình có chuyện, cả nhà phải chuyển đi nơi khác.

Lưng tôi bị ai đó chọc nhẹ, quay đầu lại đã thấy Tống Kinh Niên cầm một tờ đề: “Lớp trưởng, câu này làm thế nào? Cậu dạy tôi nhé?”

Cậu ta đột nhiên bắt đầu chăm học, khớp hoàn toàn với ký ức của tôi về quá khứ của cậu ta, cũng trỗi dậy vào nửa cuối năm lớp 12.

Đến lúc này tôi mới hiểu, hóa ra là vì Tạ Nhiên.

Cậu ta chỉ vào một câu hỏi không hề dễ, thái độ bình thản như một người bạn hỏi bài bình thường.

Tôi giải nháp qua một lượt, ngẩng đầu lên thì thấy ánh mắt cậu ta nhìn mình có chút ngẩn ngơ.

“Tống Kinh Niên?” Tôi nhíu mày: “Nhớ Tạ Nhiên thì đi mà tìm cô ta, đừng lãng phí thời gian của tôi.”

Cậu ta nhếch môi, cười như không cười: “Tôi đang nhìn cậu giảng bài mà.”

Nói xong, cậu ta thật sự lặp lại trình tự giải đề một lần.

Hoàn toàn chính xác, cứ như thể cậu ta vốn đã biết làm vậy.

Tôi hờ hững: “Lần sau cậu có thể hỏi trực tiếp giáo viên.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!