Góc Của Chan

SƠN NGUYỆT CHẲNG HAY, THANH XUÂN ĐÃ CẠN – CHƯƠNG 2

5

Tôi đỗ xe dưới chân cầu, rồi đi bộ lên cây cầu lớn.

Trước mặt là dòng xe cộ qua lại không ngừng, sau lưng là dòng sông tĩnh lặng vĩnh hằng.

Những kẻ trong giới của họ chưa bao giờ thích những nơi đông đúc.

Họ luôn cảm thấy như thế là vấy bẩn thân phận của mình.

Nhưng tôi lại cứ thích ngắm nhìn con người.

Tôi nhìn thấy đôi tình nhân trẻ cuồng nhiệt hôn nhau trong xe, thấy người đi làm mệt mỏi tựa đầu vào cửa kính xe buýt với gương mặt đầy vẻ chán chường.

Thấy cô nàng hotgirl ngồi trên ghế phụ của chiếc siêu xe mui trần đang sướng điên người khi nhận túi quà Hermès.

Họ còn trẻ quá, vẫn chưa biết rằng mọi món quà mà ông trời ban tặng, thực chất phía sau đều đã được định sẵn một cái giá rõ ràng.

Cũng giống như tôi vậy.

Tôi quay người, bước chân lên bàn đạp của lan can, hướng bàn tay về phía mặt sông.

Cơn gió sông lạnh buốt tạt thẳng vào mặt.

Đột nhiên phía sau vang lên một tiếng hét thất thanh: “Đừng có bốc đồng!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một lực cực mạnh đã thình lình kéo tuột tôi khỏi lan can, vừa kéo vừa gào lên.

“Cô còn trẻ lắm! Đừng làm chuyện dại dột!”

Tôi bị lôi xuống bất ngờ, ngã lăn lộn thành một cục với gã đàn ông đó.

Chiếc giày gót nhọn bị kẹt lại, cổ chân vốn đã bị thương lại trẹo thêm một lần nữa, khiến tôi đau đớn kêu lên.

Đáng sợ hơn là… Chiếc váy lễ phục vốn đã thê thảm nay phát ra một tiếng “xoẹt” xé rách đến rợn người.

Tôi nằm im không dám cử động, giận quá hóa liều quát thẳng vào mặt anh ta: “Tôi không có tự tử! Anh mau buông tôi ra!”

“Đừng có dại dột…” Anh ta bỗng khựng lại.

“Cô không phải tự tử sao…?”

Đến lúc này tôi mới nhìn rõ vị thủ phạm gây họa.

Đó là một chàng trai rất trẻ, trông rất ưa nhìn, mặc một chiếc áo nỉ trắng, trông như một cây dương nhỏ xanh tươi.

Mặt hắn đỏ bừng, nói năng bắt đầu lắp bắp: “Xin… xin lỗi nhé…”

Anh ta lúng túng cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi cứ tưởng cô muốn tự tử, lúc nãy tình thế cấp bách quá nên tôi mới nhào tới.”

Có lẽ hôm nay bước chân ra đường không xem ngày, nên những chuyện xảy ra tối nay đều quá sức tồi tệ.

Thế mà phía sau vẫn còn một “cái đuôi” không ngừng lải nhải.

“Để tôi đưa cô về nhé.”

“Không cần.”

Nhưng chàng trai ấy giống như một chú chó Samoyed cứ vẫy vẫy đuôi, vì muốn bày tỏ sự hối lỗi mà cứ bám theo tôi không rời.

Cuối cùng tôi không thể nhẫn nhịn được nữa, đột ngột quay người, giơ tay túm lấy cà vạt của anh ta, từng chút một kéo xuống.

Anh ta cứng đờ người ra như một khúc gỗ đẹp mã.

Tôi nhìn vào mắt anh ta, thấy hình ảnh mình trong đó càng lúc càng lớn dần…

Một luồng ánh sáng trắng bất ngờ hắt tới khiến tôi sững sờ.

Tôi máy móc quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra.

Dòng xe cộ tấp nập trên cầu bỗng nhiên chậm lại.

Tôi thấy trong mỗi chiếc xe chạy chậm qua đều có người hào hứng giơ điện thoại lên để ghi lại cảnh cứu người “hợp lòng dân” này.

Chẳng cần động não tôi cũng biết.

Đêm nay, trên các nền tảng video chắc chắn sẽ xuất hiện vô số cái tag “nhục nhã” kiểu như: #Cô_gái_trẻ_nhảy_sông_vì_tình_được_soái_ca_thịt_tươi_liều_mình_giúp_đỡ.

Tôi quyết định dứt khoát trùm cái áo khoác của anh ta lên đầu.

Rồi cắm đầu chạy thục mạng.

6

Về đến nhà, tôi kéo rèm lại rồi ngủ quên trời đất.

Cho đến khi bị đánh thức bởi một cái tát nảy lửa.

Trước mặt tôi là gương mặt vặn vẹo vì giận dữ của bố.

“Mày đã làm cái trò đồi bại gì thế này!”

Mắt tôi tối sầm lại, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

“Ông làm cái gì vậy?”

“Khương Miên, mày khá lắm, bị người ta đá mà cũng đi nhảy cầu! Cái mặt mũi của nhà họ Khương này mày quẳng đi đâu rồi hả!”

Ông ta giận đến mức như một con bò tót, lỗ mũi phập phồng thở ra hơi nóng.

Phía sau ông ta là gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý của mẹ kế.

“Gớm kìa ông Khương, Miên Miên chắc chắn không cố ý đâu, con bé cũng vì bị đá nên tâm trạng không tốt thôi, ông đừng mắng con nữa.”

Mẹ tôi mất mới được một tháng, bà ta đã vác cái bụng bầu bước vào cửa.

Kể từ đó, cơn ác mộng của tôi bắt đầu.

Thậm chí ngay cả việc đưa tôi đến chỗ Ôn Tử Ngâng để làm “bạn học kèm” cũng là gợi ý “tốt bụng” của bà ta.

Lúc nào bà ta cũng giữ cái vẻ dịu dàng thục nữ đó: “Người ta bảo thanh mai trúc mã là khó quên nhất, vạn nhất Miên Miên nhà mình có phúc, sau này cũng có thể giúp đỡ cho em trai nó một chút mà.”

Và thế là, tôi bị đem đi như một món quà tặng.

“Nó đúng là đồ phế vật vô dụng! Ở bên cạnh người ta bao nhiêu năm như thế mà ngay cả cái danh phận cũng không giữ nổi, còn bị người ta đuổi ra khỏi cửa!”

Bố tôi càng nói càng giận, nghiêm giọng quát tháo tôi.

“Nếu đã không thể làm Ôn Tử Ngâng hồi tâm chuyển ý, thì cái vị trí đó mày cũng chẳng cần phải ngồi nữa!”

Cứ như thể tôi thèm khát cái vị trí đó lắm không bằng, tôi chỉ thấy nực cười.

“Tôi có thể giao trả lại chìa khóa.”

Tôi ngắt lời ông ta.

“Trả lại tro cốt của mẹ cho tôi.”

Bao nhiêu năm qua, nếu họ không dùng tro cốt của mẹ để uy hiếp, tôi đã rời đi từ lâu rồi.

Tôi nhìn chằm chằm vào bố mình, thấy sắc mặt ông ta chuyển từ đỏ sang xanh, rồi dần dần tím tái, cuối cùng bắt đầu tuôn ra những lời chửi rủa xối xả vào mặt tôi.

“Con điếm nhỏ, mày cũng y hệt như mẹ mày…”

“Ông không được phép chửi mẹ tôi!”

Cảm giác buồn nôn đột ngột ập đến, tôi xoay người nôn thốc nôn tháo.

Mẹ kế kéo kéo vạt áo bố tôi, tiếng chửi rủa đang thao thao bất tuyệt bỗng im bặt.

Bà ta ghé tai nói nhỏ vài câu, và tôi kinh ngạc thấy trong mắt họ lóe lên vẻ cuồng hỉ.

Gần như ngay lập tức, thái độ của bố tôi thay đổi hẳn.

“Miên Miên à, có phải con… mang thai rồi không?”

Người tôi bỗng cứng đờ.

Lần trước, hình như đúng là không có…

“Con cứ nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa bố với dì hầm canh rồi mang qua thăm con.”

Bố tôi hưng phấn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, trông chẳng khác nào một con ruồi xanh ghê tởm.

“Không có khả năng đó đâu.”

Tôi chặn đứng ý nghĩ của họ, nếu không hai người đó chắc chắn sẽ mặt dày đến nhà họ Ôn để “đòi lại công bằng” cho tôi mất.

“Lần nào chúng tôi cũng dùng biện pháp bảo vệ, nhà họ Ôn cũng không đời nào cho phép Ôn Tử Ngâng có con riêng trước khi kết hôn.”

Họ hùng hổ kéo đến nhưng lại hỉ hả ra về, chỉ để lại cho tôi một căn phòng hỗn độn và không quên cầm theo chùm chìa khóa.

Nhưng tôi biết, họ chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó.

Nếu chưa rút cạn xương tủy của tôi, làm sao họ nỡ buông tay?

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!