Góc Của Chan

SƠN NGUYỆT CHẲNG HAY, THANH XUÂN ĐÃ CẠN – CHƯƠNG 10: END

33

Chuyện năm xưa cuối cùng cũng vỡ lở.

Nhà họ Tống phải hứng chịu sự trả thù gần như điên cuồng từ Ôn Tử Ngâng.

Cả đời này cậu ta ghét nhất là bị lừa dối, vậy mà lại bị người ta xoay như chong chóng trong lòng bàn tay, làm sao cậu ta có thể nuốt trôi cơn giận này.

Mỉa mai hơn nữa là… Tiện thể còn điều tra ra được vụ bắt cóc năm ấy chính là do nhà họ Tống đứng sau dàn dựng.

Bao nhiêu năm qua, nhà họ Tống và nhà họ Ôn cùng chung hưởng vinh hoa, kiếm được không biết bao nhiêu lợi lộc.

Giờ đây Ôn Tử Ngâng đã phát điên.

Cậu ta dùng phương thức “cả hai cùng thiệt hại” để dứt khoát xé xác nhà họ Tống ra khỏi nhà họ Ôn.

Tất cả những gì đã ăn vào đều phải nôn ra gấp bội.

Bố mẹ Tống cùng một đám người thân thích lần lượt xộ khám.

Tống Miên định bỏ trốn ngay trong đêm nhưng đã bị bắt trở lại.

Ôn Tử Ngâng ép cô ta phải quỳ xuống trước mặt tôi để xin lỗi.

Tôi không biết cô ta đã phải trải qua những gì.

Khi gặp tôi, Tống Miên gần như phát điên, lao đến phủ phục dưới chân tôi, nước mắt giàn giụa: “Giết tôi đi! Cầu xin cô hãy giết tôi đi! Tôi sai rồi, tôi không nên cướp công của cô, cô đại nhân đại lượng, tôi trả lại tro cốt của mẹ cho cô, cô tha cho tôi có được không?”

Ngay sau đó, cô ta bị một cú đá cực mạnh hất văng ra xa, máu tươi phun ra từ miệng.

Cô ta cuộn tròn dưới đất, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn như một con chó hoang.

“Ngoan, đừng nhìn.” Ánh mắt Ôn Tử Ngâng đầy dịu dàng, nhưng tôi chỉ thấy rùng mình ớn lạnh.

Đó là lần cuối cùng tôi gặp cô ta.

Nghe nói cô ta bị ném sang Myanmar làm “vốn tự có”.

Lần cuối nhận được tin tức về cô ta là khi một kẻ trong giới định sang đó “chơi bời”, phát hiện cô ta đã nát đến mức không thể xuống tay nổi, nên đành cụt hứng quay về.

“Thật xúi quẩy.” Cô ta từng tự phụ cho rằng mình là kẻ bề trên.

Giờ đây, phượng hoàng sa vào vũng bùn, so với lũ gà cỏ kia cũng chẳng có gì khác biệt.

Còn về người cha tự cao tự đại của tôi.

Mất đi sự che chở của nhà họ Ôn, chuỗi vốn của công ty vốn đã bấp bênh nay hoàn toàn sụp đổ.

Không chỉ bị tịch biên toàn bộ tài sản, ông ta còn gánh trên vai những khoản nợ khổng lồ.

Mẹ kế thấy tình hình bất ổn, đến con trai cũng chẳng cần nữa, cuốn gói tiền bạc bỏ trốn ngay trong đêm.

Tôi đã giữ người đàn bà đó lại, mang cả bà ta lẫn bản xét nghiệm ADN không cùng huyết thống đặt lên bàn trước mặt ông ta.

Bố tôi phát điên, lao vào đấm đá mẹ kế không thương tiếc, nhưng đứa “con trai quý tử” mà ông ta cưng chiều suốt hai mươi năm qua đã lao tới xô mạnh khiến ông ta ngã nhào xuống đất.

“Không được đánh mẹ tôi!”

Sau gáy ông ta đập mạnh vào góc bàn trà, chết ngay tại chỗ.

Chết không nhắm mắt.

Cậu quý tử phạm tội ngộ sát, mẹ kế cũng không thoát khỏi liên đới với vụ bắt cóc năm xưa, cả hai mẹ con cùng nhau dắt tay vào tù.

Đây chính là phúc báo của bọn họ.

Chu Lập tháp tùng tôi đến nghĩa trang, cuối cùng tôi cũng đã có một lời giải thích thỏa đáng với mẹ mình rồi.

34

Ôn Tử Ngâng đã trả lại tro cốt của mẹ cho tôi.

Cậu ta gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại, gửi đi hàng tá tin nhắn, nhưng tôi tuyệt nhiên không bắt máy.

Về sau.

Cậu ta bắt đầu đứng dưới lầu nhà tôi đêm này qua đêm khác.

Một kẻ vốn coi trọng thể diện hơn cả sinh mạng, nay lại để râu ria lởm chởm, trông chẳng khác gì một kẻ lang thang.

Ngay cả nhóm chat của khu phố cũng bắt đầu bàn tán: “Ôi chao, không biết là cậu con trai nhà ai mà đứng dưới mưa suốt thế kia, trông tội nghiệp quá.”

Tôi nhìn xuống, thấy dáng người đứng thẳng tắp của Ôn Tử Ngâng dưới màn mưa.

“Chậc, sao mưa không nhấn chìm chết hắn ta luôn đi nhỉ?” Chu Lập thò đầu ra sau lưng tôi lầm bầm.

Tôi vỗ vỗ đầu cậu ta, ra hiệu cho “chú cún” này ngoan ngoãn ở nhà, rồi một mình cầm ô đi xuống lầu.

Giây phút nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu ta sáng rực lên: “Miên… Khương Khương!”

Đã bao nhiêu năm rồi tôi mới nghe lại cách gọi này, trong thoáng chốc, tôi thậm chí còn thấy hơi ngẩn ngơ.

“Tôi sai rồi. Cô…cô còn có thể tha thứ cho tôi không?” Cậu ta định tiến lên nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã vô thức lùi lại một bước.

Ôn Tử Ngâng sững người, vẻ mặt tràn ngập sự tổn thương.

“Tôi không còn cơ hội nữa rồi, đúng không?”

Chúng ta đã từng có vô số cơ hội, nhưng cuối cùng đều bị hủy hoại bởi đủ loại hiểu lầm và sự đa nghi.

Tôi cười đến trào nước mắt.

“Không phải tôi chưa từng nói cho cậu biết sự thật, nhưng cậu không tin. Ôn Tử Ngâng, tình yêu của cậu vừa ích kỷ lại vừa hời hợt. Thế giới này không vận hành theo cách cậu muốn, và tôi cũng không phải là thứ đồ chơi để cậu thích thì gọi đến, ghét thì đuổi đi.”

“Tôi hiểu rồi.” Ôn Tử Ngâng khẽ nói.

Cậu ta không biết rút từ đâu ra một con dao.

Tôi nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Chu Lập – người đã lén đi theo tôi xuống tận cửa lầu.

Cậu ta nhìn tôi, nghiêm túc hỏi: “Tôi tự đâm mình một nhát, có thể khiến cô nguôi giận được không?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ta đã đột ngột chộp lấy tay tôi, giơ cao con dao rồi không chút do dự đâm thẳng vào bụng mình!

Một nhát, rồi lại một nhát nữa.

Dòng máu nóng hổi, đặc quánh bắn tung tóe lên mặt và tóc tôi.

Cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn đứng, không thể thốt ra nổi một lời.

Cậu ta nắm chặt chuôi dao, đôi môi trắng bệch: “Khương Khương, tôi biết mình tội đáng muôn chết. Cô… đừng… đừng mặc kệ tôi.”

Cậu ta lại giơ tay lên định đâm tiếp.

Một bàn tay ấm áp đã che mắt tôi lại, che đi cả vũng máu lênh láng dưới đất.

Chu Lập nói bên tai tôi: “Đừng sợ.”

Sau đó cậu ta quay sang mắng Ôn Tử Ngâng một câu: “Mẹ kiếp, anh bị điên à! Muốn chết thì đi chỗ khác mà chết!”

Cậu ta đá văng con dao ra xa rồi gọi cấp cứu.

Trên mặt đất là những mảng máu lớn đỏ thẫm.

Ôn Tử Ngâng sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn chấp nhất nhìn chằm chằm vào tôi.

Cho đến khi bị khiêng lên xe cấp cứu, ánh mắt cậu ta vẫn không rời đi nửa tấc.

Cậu ta cầu xin tôi tha thứ.

Mọi người đều nói, cậu ta phát điên rồi.

35

Cho đến khi vào trong thang máy, người tôi vẫn còn run rẩy.

Chu Lập đau lòng ôm chặt lấy tôi, gương mặt cậu ta căng thẳng suốt chặng đường.

Mãi đến khi vào nhà, cậu ta đi lấy một chiếc chăn quấn quanh người tôi, rồi tất bật đi chuẩn bị nước tắm.

Suốt quá trình đó, cậu ta không nói một lời nào.

Tôi biết cậu ta đang giận.

Giận vì tôi đã tự đặt mình vào tình thế nguy hiểm.

Lúc cậu ta bế tôi vào bồn tắm và định quay người đi ra ngoài, tôi đã vươn tay níu lấy ống tay áo cậu ta.

Chu Lập im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, ôm lấy tôi cùng ngồi vào bồn tắm.

Cậu ta nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Ngoan nào đừng sợ, không sao rồi.”

Tôi nhìn cậu ta hồi lâu: “Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé.”

36

Sau khi nghe tôi kể xong, Chu Lập vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ta nói: “Khương Khương, tôi đột nhiên cảm thấy thật may mắn. May mà Ôn Tử Ngâng đa nghi lại ngu ngốc. May mà tôi đến vẫn chưa quá muộn.”

Cậu ấy nắm lấy tay tôi, đặt một nụ hôn lên muội bàn tay: “Đừng sợ, có tôi ở đây rồi.”

Trong giọng nói của cậu ấy tràn ngập sự may mắn và cảm giác như vừa sống sót sau một kiếp nạn.

“Thật may vì tôi vẫn còn kịp để nói với em rằng, tôi yêu em.”

37

Vào ngày hôn lễ.

Tôi nhìn thấy Ôn Tử Ngâng trong đám đông tân khách.

Cậu ta gầy đi rất nhiều.

Nghe nói cậu ta bị chẩn đoán mắc các vấn đề về tâm thần, tương lai xán lạn từng có bỗng chốc tan thành mây khói, kéo theo cả nhà họ Ôn cũng lụn bại không phanh.

Cậu ta chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi, dáng vẻ như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng, cậu ta đã không tiến lại gần để làm phiền tôi.

Lúc kiểm kê quà cưới, tôi nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ đã hơi cũ.

Giây phút mở hộp ra, tôi sững sờ.

Đó là sợi dây chuyền mà tôi từng thích năm mười tám tuổi.

Tôi như nhìn thấy chính mình năm đó đang cảm thán với Ôn Tử Ngâng mười sáu tuổi: “Sợi dây chuyền này đẹp thật đấy!”

Chàng thiếu niên nằm bò ra bàn học, lười biếng liếc nhìn một cái: “Biết rồi.”

Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt của những nam sinh nữ sinh trong giờ ra chơi ngày hè, không ngờ cậu ta đã ghi tạc vào lòng.

Cậu ta nói, đây vốn là món quà cậu ta định dùng để tỏ tình với tôi, bao nhiêu năm qua vẫn luôn giữ gìn, giờ muốn vật về chủ cũ.

Còn có một tấm thiệp do chính tay Ôn Tử Ngâng viết bằng máu.

Cậu ta viết: “Xin lỗi.” Và: “Tôi yêu em.”

Chu Lập từ bên cạnh ló đầu ra, giống như một chú chó Becgie đang cảnh giác.

“Cái thứ bẩn thỉu gì thế này.” Cậu ấy cực kỳ ghét bỏ giật lấy từ tay tôi rồi đóng sập lại, ném cả hộp lẫn thiệp vào thùng rác.

Tôi bật cười, vòng tay ôm lấy “chú cún” đang bất an này.

“Mọi chuyện qua cả rồi.”

Những tình cảm thầm kín thời thiếu niên, những rung động mà đến cả trăng trên núi cũng chẳng hay biết, tất cả đều đã hạ màn cùng với tuổi thanh xuân hoang đường và nhếch nhác của tôi.

Từ nay về sau, tuyệt đối không ngoảnh đầu lại.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!