1
Lúc tôi lết thân mình ra khỏi giường, Ôn Tử Ngâng vẫn còn ngủ say.
Dưới đất là một bãi chiến trường hỗn độn, đôi tất đùi của tôi cũng rách nát đến mức chẳng thể nhìn nổi nữa.
Nhưng sáng nay công ty có một cuộc họp.
Tôi tặc lưỡi một tiếng, xoa xoa cái thắt lưng đau nhức rồi lục tìm trong ngăn kéo.
Rõ ràng tôi nhớ lần trước còn một đôi nữa, chẳng hiểu sao giờ lại không thấy đâu.
Đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng huýt sáo, giọng Ôn Tử Ngâng đầy vẻ trêu cợt: “Chị gái này, dáng người vẫn tuyệt như vậy.”
Tôi chẳng buồn tiếp lời: “Tất của tôi đâu?”
Cậu ta nhíu mày suy nghĩ, dáng vẻ vô cùng hờ hững: “Hình như lần trước bị con bé Sa Sa hay Lệ Lệ gì đó ở đại học A mượn mất rồi?”
“Không nhớ nữa.”
Động tác tìm kiếm của tôi khựng lại.
Dù không phải lần đầu nghe cậu ta nói thế, nhưng tim tôi vẫn nhói lên một nhịp, rồi lại tự giễu chính mình.
Bao nhiêu năm qua chẳng lẽ còn không hiểu sao?
Trong lòng cậu ta, tôi chưa bao giờ là người đặc biệt.
Tôi thở dài một tiếng, đứng dậy mặc quần áo.
Thế nhưng Ôn Tử Ngâng lại vỗ vỗ xuống vị trí bên cạnh, như một con mèo lười nhác, đầy ý ám muội: “Chị gái à, đi sớm thế làm gì?”
“Sáng nay công ty có họp.”
Cậu ta nhìn tôi, chép miệng: “Lại vì mảnh đất đó à? Sao phải khổ thế? Chị gái, sáng nay ở lại đây với tôi, mảnh đất đó sẽ là của cô.”
2
Đến công ty đã là buổi chiều.
Toàn thân tôi đau nhức rã rời.
Vừa mới ngồi xuống, bố tôi đã gọi điện tới, giọng đầy vẻ tán thưởng: “Miên Miên, lấy được mảnh đất đó rồi, lần này con làm tốt lắm. Cứ bám sát lấy thiếu gia nhà họ Ôn, em trai con sau này đều phải trông cậy vào con cả.”
Tôi cầm điện thoại, nhìn khuôn mặt người đàn bà hai mươi sáu tuổi trong gương, đầy sự tự mỉa: “Bố, con không còn trẻ nữa. Bên cạnh Ôn Tử Ngâng thiếu gì mấy cô bé mười tám đôi mươi, bố nghĩ con lấy cái gì để giữ chân cậu ta?”
Đầu dây bên kia, giọng bố tôi khựng lại rõ rệt.
“Với lại, đây có lẽ là lần cuối cùng Ôn Tử Ngâng chiếu cố con rồi.”
“Tại sao?” Giọng nói bên kia lập tức trở nên căng thẳng, “Khương Miên, có phải con đắc tội với nó rồi không? Mau đi xin lỗi ngay! Em trai con còn…”
Tôi siết chặt điện thoại.
Cái gọi là “gia đình” của tôi tham lam vô độ đến thế đấy.
Trong mắt họ, tôi chỉ cần ngủ với Ôn Tử Ngâng là có thể đổi về tài nguyên cho nhà.
Tôi có thể là bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt nhiên không phải là một con người.
Cảm giác nhục nhã ập đến như thác đổ, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.
“Bởi vì Tống Miên sắp về rồi.”
Tôi không muốn nói thêm, cúp máy ngay lập tức.
Bên ngoài, thư ký rón rén gõ cửa: “Giám đốc Khương, món quà người yêu cầu đã chuẩn bị xong rồi, cô có muốn xem qua không?”
Tôi lau nước mắt, ra hiệu cho cô ấy mang vào.
Chiếc đồng hồ trong hộp rất đẹp, và cũng rất đắt.
Vacheron Constantin phiên bản Flying Dutchman.
Giống hệt như tôi, một “người Hà Lan bay” vĩnh viễn không tìm thấy đất liền.
3
Đó chính là mối quan hệ giữa tôi và Ôn Tử Ngâng.
Bảo là tình nhân cũng được, nói là trao đổi lợi ích cũng chẳng sai.
Chỉ có điều, tôi có lẽ là người phụ nữ ngoan ngoãn nhất bên cạnh cậu ta.
Dù sao thì bố tôi cũng có việc cầu cạnh nhà cậu ta, từ thời cấp ba tôi đã bị dạy bảo đến mòn tai: “Phải hầu hạ cho tốt vị thiếu gia nhỏ nhà họ Ôn.”
Tôi xách cặp cho cậu ta, làm bài tập hộ cậu ta, dọn dẹp đống hỗn độn cậu ta bày ra.
Từ việc ban đầu cậu ta bài xích tôi, sai bảo tôi đủ điều, cho đến việc cậu ta lén đi đánh cho tên đàn anh khóa trên một trận vì dám quấy rối tôi.
Tôi đã lầm tưởng rằng mình là người đặc biệt.
Tôi nhìn cậu ta lớn dần thành một chàng trai tuấn tú đầy mê hoặc.
Nhìn quanh cậu ta vây kín bởi vô số cô gái xinh đẹp.
Nhìn cậu ta rõ ràng hôm trước vừa mới thác loạn cùng một hay vài cô trong số đó, nhưng hôm sau đã có thể khoác vai tôi, đắc ý tuyên bố: “Nhớ cho kỹ, đây là chị gái tôi.”
Tay cậu ta ấm áp đến mức khiến tôi run rẩy như bị bỏng.
Tôi trơ mắt nhìn trái tim mình chìm đắm, nhưng vẫn phải cẩn thận giấu nhẹm nó đi.
Cho đến một đêm cậu ta uống quá chén, gọi tôi đến đón.
Vất vả lắm mới đưa được “con mèo say” về nhà, tôi vừa định rời đi thì bị cậu ta kéo lại.
Cậu ta nheo mắt, dáng vẻ nửa tỉnh nửa mơ, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại đầy tình tứ: “Miên Miên.”
Khi nụ hôn của cậu ta rơi xuống… Tôi đã không đẩy cậu ta ra.
Không lời tỏ tình, không hoa hồng, chỉ có đớn đau.
Nhưng tôi cam tâm tình nguyện.
Thế nhưng tôi không ngờ, sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, ánh mắt Ôn Tử Ngâng nhìn tôi lại khinh miệt đến thế: “Khương Miên, cô đúng là…”
Đúng là cái gì?
Tôi bàng hoàng ngồi dậy, thậm chí chưa kịp thấy thẹn thùng, Ôn Tử Ngâng đã đi thẳng vào nhà tắm rồi thay quần áo rời đi.
Cánh cửa đóng sập lại một tiếng “ầm” nặng nề, cậu ta thậm chí chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi ngây dại ngồi trên giường rất lâu, không biết mình đã làm sai điều gì.
Mãi sau này tôi mới biết.
Ngay hôm trước đó, bố tôi đã đến cầu xin cậu ta rót vốn cho công ty đang trên đà sụp đổ của gia đình mình.
Rất lâu về sau tôi mới biết, hóa ra tiếng “Miên Miên” mà cậu ta gọi là dành cho Tống Miên.
Cậu ta không hề yêu tôi.
Chút tâm tư thiếu nữ ấy thậm chí còn chưa kịp chớm nở đã chết rũ ngay tại chỗ.
Kể từ đó, cậu ta chỉ gọi tôi là “chị gái”.
Cứ như thể đó là một kiểu… Sỉ nhục bề trên… Mà cậu ta dành riêng cho tôi.
4
Suốt một tuần sau đó, cậu ta không hề liên lạc với tôi.
Cho đến ngày sinh nhật cậu ta.
Ôn Tử Ngâng vốn thích náo nhiệt, sinh nhật năm nào cũng là những bữa tiệc xa hoa, khách mời toàn là những cậu ấm cô chiêu trong giới thượng lưu ấy.
Vốn dĩ tôi không định đi, nhưng không chịu nổi những tin nhắn hối thúc liên hồi từ đám bạn nối khố của cậu ta.
“Khương Miên, tối nay Ôn thiếu mừng sinh nhật ở Gin, cô không đến thì không tiện lắm đâu nhỉ?”
Tôi do dự hồi lâu rồi vẫn quyết định đi, định bụng chỉ lộ diện một chút, tặng quà xong sẽ về ngay.
Thế nhưng, ngay khi tôi chuẩn bị đẩy cửa phòng bao, đột nhiên nghe thấy tiếng bạn của Ôn Tử Ngâng hỏi cậu ta: “Ôn thiếu, sau khi tiểu thư họ Tống về nước, cô ta tính sao đây?”
Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng huýt sáo châm chọc.
Động tác đẩy cửa của tôi khựng lại.
Một lát sau, giọng Ôn Tử Ngâng lười biếng vang lên: “Tính sao là tính sao? Dù gì cũng đi theo tôi bao nhiêu năm nay, cứ theo lẽ thường mà làm thôi.”
“Ôn thiếu hào phóng thật đấy, chia tay còn tặng hẳn một mảnh đất. Cẩn thận kẻo người ta lại mặt dày bám lấy không buông, những kim chủ ra tay rộng rãi thế này đâu có nhiều.”
Tôi cảm thấy như vừa bị ai đó tát thẳng một cú nảy lửa vào mặt.
Những ngón tay siết chặt hộp đồng hồ run rẩy kịch liệt, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Đúng lúc này, từ phía sau đột ngột có ai đó đẩy mạnh một cái.
Tôi mất đà, loạng choạng ngã nhào vào trong phòng, đâm sầm vào tháp sâm panh cao ngất.
Tháp rượu lấp lánh đổ ập xuống, tiếng thủy tinh vỡ tan tành loảng xoảng đầy sàn.
Rượu sâm panh xối thẳng xuống đầu và người tôi.
Chiếc váy quây màu trắng lấm lem vết bẩn, ướt sũng dính chặt vào người.
Lớp trang điểm kỹ càng cũng lem nhem hết cả, rượu chảy ròng ròng theo gò má.
Cả người tôi nhếch nhác đến mức không thể nào thảm hại hơn. “Ây da, ngại quá, tôi không cố ý đâu.”
Là Hoắc Kiều, đại tiểu thư nhà họ Hoắc, cũng là bạn thân của Tống Miên.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Ôn Tử Ngâng đang ngồi ngạo nghễ ở chính giữa ghế sofa, Tống Miên nũng nịu tựa vào lòng cậu ta, lộ ra vẻ kinh ngạc rất đúng lúc: “Chị Khương? Sao chị lại tới đây?”
Cô ta về nước từ khi nào vậy?
Tôi không muốn để lộ vẻ thảm hại này trước mặt cô ta, nhưng những người xung quanh đều đang chờ xem kịch vui, thậm chí không một ai muốn đưa tay ra đỡ tôi lấy một cái.
Giọng Hoắc Kiều là lớn nhất: “Tôi nói này chị Khương, già rồi thì đừng có đi giày cao gót nữa, nhìn xem, chẳng phải là vừa chúc Tết sớm đó sao?”
“Tiếc là tụi này không phải Ôn thiếu, không có đất để cho chị đâu.”
Đám đông cười rộ lên, họ liếc nhìn nhau đầy ẩn ý, cùng thưởng thức màn kịch hay này.
Cho đến khi mọi âm thanh nhỏ dần.
Ôn Tử Ngâng nhíu mày nhìn tôi, cứ như thể chê tôi làm cậu ta mất mặt: “Cô đến đây làm gì?”
Đến lúc này, sao tôi có thể không hiểu được chứ?
Đây căn bản là một “món đại lễ” mà những người bên cạnh Ôn Tử Ngâng đã bắt tay nhau dàn dựng để chào mừng đại tiểu thư họ Tống về nước.
Lúc đứng dậy, cổ chân tôi truyền đến một cơn đau dữ dội, suýt nữa thì đứng không vững.
Khi tay tôi chống xuống sàn, những mảnh vỡ thủy tinh đâm sâu vào lòng bàn tay, khiến tôi đau đến mức run bắn người.
“Tôi… đến để tặng quà sinh nhật cho cậu.”
“Không cần đâu.” Cậu ta liếc nhìn hộp đồng hồ trong tay tôi, giọng điệu hờ hững: “Thứ này tôi có nhiều lắm, cô tự giữ lấy mà dùng đi. Tôi sẽ bảo tài xế đưa cô về.”
Rõ ràng nhiệt độ điều hòa rất cao, nhưng cả người tôi như bị ngâm trong nước đá, không ngừng run rẩy.
Khoảnh khắc tôi đóng cửa lại… Bên trong vang lên những trận cười nhạo báng vang dội.
Trái tim tôi rốt cuộc cũng từng chút, từng chút một, hoàn toàn chìm xuống đáy sâu.
Đêm hôm đó, tôi nhận được một đoạn video.
Ôn Tử Ngâng trong cơn men, giữa những tiếng hò hét của đám đông, đã ôm chặt Tống Miên vào lòng, trao cho cô ta một nụ hôn nồng cháy và triền miên.
Cậu ta không ngừng gọi: “Miên Miên, Miên Miên…”
Trân trọng và nâng niu như báu vật trong lòng bàn tay.
Tôi nhìn đi nhìn lại, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng, nước mắt cứ thế từng giọt rơi xuống.
Ôn Tử Ngâng chưa bao giờ hôn tôi trước mặt mọi người.
Có lẽ đối với cậu ta, tôi chỉ giống như một món đồ cũ dùng thuận tay suốt bao nhiêu năm qua.
Ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc.
Ngay sau đó, điện thoại rung lên, tôi lại nhận được một tin nhắn khác.
Người đó hỏi tôi: “Cô tính là cái thứ gì cơ chứ?”
Phải rồi, tôi là cái gì chứ?
Chỉ là một trò cười mà thôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖