12
Tôi tự bắt xe về.
Nhà Tần Vô Nguyệt nằm trong khu biệt thự của giới siêu giàu với tính bảo mật cực cao, xe thường không vào được.
Tôi xuống xe ở đầu ngõ, bước vào một hiệu thuốc gần đó.
Nhân viên trực ca bị vết máu loang lổ trên mặt tôi làm cho hoảng sợ, cuống cuồng hỏi tôi có sao không.
Thấy tôi vẫn còn tỉnh táo, cô ấy đưa cồn thuốc để tôi tự xử lý vết thương.
Tôi trả tiền, cảm ơn cô ấy rồi một mình chậm chạp đi bộ về.
Đã là cuối thu, đêm Thượng Hải ngay cả trong gió cũng cuộn lên cái lạnh ẩm ướt.
Tôi bị cơn gió ấy bao phủ, cả người rơi vào trạng thái tư duy đình trệ, vừa về đến nơi đã cuộn tròn ở một góc mà thiếp đi.
Ký ức như đèn kéo quân quay cuồng trước mắt, trong lúc mơ màng, tôi thấy mình như đã ngủ, lại như chưa.
Cho đến khi giọng nói của Tần Vô Nguyệt lại vang lên đầy mất kiên nhẫn: “Dậy đi.”
Tôi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị chặn đứng, không phát ra nổi âm thanh.
Tôi chỉ có thể cố gắng mở mắt, thấy anh ta đứng từ trên cao nhìn xuống, dùng mũi giày đá nhẹ vào eo tôi: “Nằm đây làm cái gì? Giả vờ đáng thương à? Triệu Nguyệt, cô nghĩ tôi còn mắc mưu cô nữa sao?”
Tôi không đáp lời.
Anh ta ngồi xổm xuống, giơ tay vỗ vỗ lên mặt tôi một cách cợt nhả, định nói gì đó nhưng bàn tay lại áp lên má tôi rồi khựng lại.
“Phát sốt sao không nói?”
Cơ thể nhẹ hẫng, anh ta bế xốc tôi từ dưới đất lên.
Tôi thẫn thờ níu chặt lấy ống tay áo anh ta, há miệng, cuối cùng cũng rặn ra được một chữ từ cổ họng đang cháy rát:
“… Anh.”
Cánh tay đang bế tôi bỗng siết chặt, anh ta đột ngột cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt như muốn thiêu cháy tôi xuyên qua lớp mi mắt.
Tôi và Tần Vô Nguyệt sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng giờ sinh cụ thể thì cả hai đều không rõ.
Ngày trước khi còn ở bên nhau, chúng tôi thường xuyên tranh cãi về việc ai lớn hơn.
Mỗi khi anh ta làm tôi giận rồi hạ mình dỗ dành, anh ta sẽ khép nép gọi tôi là “chị”.
Còn khi tôi bị anh ta làm cho hết cách, hoặc sau khi cãi nhau muốn làm hòa, tôi cũng sẽ gọi anh ta một tiếng “anh trai”.
Chúng tôi ngầm hiểu với nhau một điều: gọi đối phương bằng danh xưng lớn hơn nghĩa là mình đã chịu thua.
“Đúng là một gương mặt đáng ghê tởm.”
“Triệu Nguyệt, có đôi khi, tôi thực sự muốn giết chết cô…”
Anh ta cúi xuống nhìn tôi.
Tôi sốt cao quá rồi, không còn phân biệt được trong ánh mắt ấy là yêu hay hận nữa, chỉ có thể lịm đi trong mớ cảm xúc nồng đậm ấy.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng bạch.
Tôi nằm trên giường trong phòng ngủ, mu bàn tay vẫn còn đang cắm kim truyền dịch.
Tôi đờ người ra một lát, giây sau, Tần Vô Nguyệt đẩy cửa bước vào.
Anh ta bưng một cái khay, thấy tôi tỉnh thì nhướng mày, đặt đồ lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường:
“Tỉnh rồi à? Truyền xong thì tự ăn đi.”
Tầm mắt tôi nhìn theo, thấy một bát cháo, và bên cạnh là một đĩa sứ trắng nhỏ đựng “ngoại bà thái”.
Động tác tôi khựng lại, cả người đờ ra trên giường.
“Cô muốn cầu xin tôi mủi lòng thì có thể dùng cách khác, đừng có nhắc lại chuyện xưa trước mặt người khác. Triệu Nguyệt, tôi không muốn người ta biết tôi đã từng ở bên hạng người như cô, hiểu chưa?”
Nói xong, anh ta lại đi lấy hộp thuốc đến: “Ăn xong tự thay thuốc cho vết thương đi, đừng để lại sẹo. Nếu không đi theo tôi người ta lại tưởng tôi ngược đãi nhân viên, truyền ra ngoài ảnh hưởng không tốt.”
Tôi muốn cười khổ, nhưng đến sức để nhếch môi cũng không còn: “Giờ anh đúng là chu đáo thật đấy.”
Anh ta không thèm để ý đến tôi, tự mình đi ra ngoài.
Tôi ngước nhìn chai nước biển chỉ còn lại một chút, tự rút kim truyền ra, chẳng màng đến vết thương đang chảy máu, chỉ bò dậy kéo cái khay lại gần.
Bát cháo và đĩa dưa muối đó, tôi ăn không còn một hạt.
Lúc đi ra ngoài, Tần Vô Nguyệt đang ngồi trên tấm thảm lông dài, tựa lưng vào sofa, cúi đầu gảy đàn guitar.
Những nốt nhạc đứt quãng trôi ra từ đầu ngón tay anh ta, chẳng biết là hay hay dở.
Tôi chỉ cảm thấy nó như một mặt hồ chết lặng.
Trước khi chia tay năm đó, anh ta đã viết nhạc ngày đêm.
Bởi vì cuối cùng cũng có một công ty chịu ký hợp đồng với anh ta, nói sẽ phát hành album thứ hai cho anh ta, còn nói ca khúc quảng bá cho một bộ phim lớn sẽ do anh ta hát.
Chúng tôi ngồi dưới ánh trăng nơi hoang vu, anh ta đàn cho tôi nghe những đoạn anh ta thích nhất, hỏi tôi có hay không.
Tôi vỗ tay, nói cực kỳ, cực kỳ hay, và sau này dù anh ta có nổi tiếng, ai cũng được nghe đi chăng nữa, thì em vẫn là người đầu tiên được nghe.
Anh ta cong môi mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ cúi đầu đàn thêm một đoạn ngắn.
“Anh viết 11 bài, nhưng album chỉ phát hành 10 bài thôi.” Anh ta rướn người tới hôn tôi, tay tôi buông thõng xuống, vô tình chạm vào dây đàn phát ra một tiếng vang ngân dài.
“Triệu Nguyệt, bản nhạc cuối cùng anh chỉ đàn cho một mình em nghe.”
Nghĩ đến đây, tôi lẩm bẩm: “Bài thứ 11, đã viết xong chưa?”
“Chưa.” Anh ta ấn lên dây đàn, ngước nhìn tôi với một nụ cười nhạt, “Tôi xóa rồi. Bài hát đó, tôi sẽ không bao giờ viết lại nữa.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖