Góc Của Chan

SÁU NĂM, MỘT ĐỜI, HAI THẾ GIỚI – CHƯƠNG 5

9

Tôi về công ty nộp đơn xin nghỉ việc, bàn giao lại công việc hiện tại.

Quá trình này diễn ra suôn sẻ đến lạ lùng, chẳng có ai làm khó tôi.

Chỉ là khi tôi rời đi, những ánh mắt đồng loạt dán vào lưng tôi như muốn thiêu cháy lớp áo.

“Không ngờ Tiểu Triệu lại có bản lĩnh đó.” Trước khi đóng cửa, tôi nghe thấy tiếng ai đó xì xào, “Quả nhiên con người ta cứ vứt bỏ liêm sỉ đi là lại sống tốt ngay.”

Mấy ngày tiếp theo Tần Vô Nguyệt vẫn bận rộn công tác, mãi đến một tuần sau, anh ta mới gọi cho tôi.

“Tôi bảo trợ lý qua đón cô.”

Căn nhà rộng đến mức khó tin, thậm chí có cả một bức tường là tủ kính trong suốt treo đủ loại nhạc cụ.

Trong đó có một cây guitar, nghe nói là do một bậc thầy đẳng cấp thế giới làm thủ công, trị giá hàng chục triệu tệ.

Trong buổi hòa nhạc mười vạn người kín chỗ năm ngoái, anh ta đã đàn cây này.

Tôi ngước nhìn ánh hào quang phản chiếu trên mặt đàn, nhưng trong đầu lại nghĩ đến cây guitar cũ chẳng biết qua tay bao nhiêu người hồi còn hát rong ở hầm đi bộ.

Dây đàn chỉnh thế nào cũng không chuẩn, Tần Vô Nguyệt chỉ có thể tự ép mình làm quen với nó.

Đến mức sau này khi chúng tôi vất vả dành dụm mua được một cây đàn mới, anh ta đàn lên lại hay bị lạc điệu.

Đêm muộn Tần Vô Nguyệt mới về, mùi rượu và mùi nước hoa nồng nặc quyện vào nhau, trên cổ áo sơ mi còn vương những vết son loang lổ.

Anh ta có vẻ đang tâm trạng rất tệ, sa sầm mặt mày bước tới, tiện tay tháo cà vạt trói chặt cổ tay tôi lại, buông một câu:

“Cô cũng ngoan đấy.”

Sau đó đóng đinh cả người tôi lên ghế sofa.

Tôi đau đến run rẩy, như một con cá trên thớt bị cạo sạch vảy, giãy giụa đầy máu me rồi lại bị Tần Vô Nguyệt bóp eo ấn xuống.

Mùi nước hoa ngọt lịm từ người anh ta xộc vào mũi, cảm giác buồn nôn khiến cổ họng tôi phát ra một tiếng nôn khan rất khẽ.

Giây tiếp theo, má tôi truyền đến cơn đau rát buốt.

Tần Vô Nguyệt tát tôi một cái, rồi bóp chặt cằm tôi, cúi đầu cắn môi tôi:

“Kẻ đáng ghê tởm nhất chính là cô, Triệu Nguyệt. Đã nói là mãi mãi bên nhau, vậy mà chỉ cần một thằng đàn ông hơi có tiền có thế đến là cô sẵn sàng vứt bỏ tôi để chạy theo hắn.”

“Cô có tư cách gì mà thấy buồn nôn trước mặt tôi?”

10

Mãi mãi bên nhau.

Mãi mãi.

Tôi suýt chút nữa bị từ này thiêu cháy đến mức co rụt lại, nhưng rồi lại giống như một tấm thảm, bị Tần Vô Nguyệt trên người cưỡng ép trải phẳng ra.

Trong mớ ký ức hỗn độn xưa cũ, vô số mảnh ghép rời rạc lướt qua tâm trí tôi như đèn kéo quân.

Chúng tôi hát ở hầm đi bộ, lần đầu tiên nhận được một tờ 50 tệ tiền công.

Tôi và Tần Vô Nguyệt sướng điên lên, chạy vào siêu thị chọn đủ loại đồ ăn vặt và trái cây mình thích.

Có hai quả táo đỏ mọng được bọc màng thực phẩm kỹ càng, bên trên dán chữ “Nhập khẩu New Zealand”.

Đến lúc thanh toán mới biết tờ 50 tệ đó là tiền giả, căn bản không trả nổi, đành phải lủi thủi đem đồ trả lại từng thứ một.

Nhân viên bán hàng nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy cảnh giác, đi theo sau đếm từng món vì sợ chúng tôi ăn cắp.

Đi trong gió đêm trên đường về nhà, chúng tôi im lặng, nhưng vẫn nắm chặt tay nhau.

Tôi hỏi Tần Vô Nguyệt, New Zealand là ở đâu, cảm giác xa thật là xa.

Anh ta nói dù có xa đến mấy, tương lai chúng mình cũng sẽ cùng đi.

Về sau, internet bắt đầu bùng nổ, có người chỉ sau một đêm mà nổi tiếng khắp nơi.

Nhờ số tiền hát rong và làm thêm khắp nơi, chúng tôi cuối cùng cũng dành dụm được một ít, không phải ngủ trên sạp gỗ chung ở nhà kho nữa mà chuyển vào khu ổ chuột.

Ánh sáng từ bóng đèn dây tóc chập chờn lúc tỏ lúc mờ, Tần Vô Nguyệt cứ thế ngồi dưới ánh đèn đó điên cuồng viết nhạc.

Anh ta viết vài dòng, lại cầm guitar thử đàn lên, thấy chỗ nào không ổn lại cúi đầu sửa lại.

Tôi cắt miếng dưa hấu giảm giá mua được đưa đến bên miệng anh ta, anh ta cắn một miếng, bảo thích ăn, muốn ăn hết, thế là tôi đút hết cho anh ta.

Kết quả là miếng dưa đó bị thiu, anh ta nôn thốc nôn tháo cả đêm, mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn siết chặt lấy tay tôi, không cho tôi xuống lầu mua thuốc.

“Anh vốn tưởng không sao đâu.” Anh ta nói, “Chỉ là không muốn em tự trách, thấy mình phí tiền mua đồ thôi… Thôi mà, không sao đâu, không sao đâu mà.”

Thời gian vẫn cứ miệt mài trôi đi.

Những năm đầu tuổi 20, chúng tôi thành lập một ban nhạc nhỏ, cũng bắt đầu có một chút fan.

Anh ta ngày càng trở nên xinh đẹp, cái đẹp khiến người ta nín thở khi ánh đèn sân khấu chiếu vào.

Có fan xem xong buổi diễn chạy đến tỏ tình với anh ta, anh ta kéo vành mũ xuống, mỉm cười nói:

“Tôi không thể đồng ý, tôi rất yêu bạn gái mình.”

“Mạng sống của chúng tôi đã hòa quyện vào nhau rồi, không thể tách rời đâu.”

Tôi gắng sức chớp mắt, trước mắt hiện lên vô số đốm trắng xóa, phía sau đó, tôi mơ hồ nhìn thấy gương mặt của Tần Vô Nguyệt.

Mang theo sự căm thù mãnh liệt, dường như chồng lấp lên hình ảnh của anh ta trong trại tạm giam sáu năm trước.

Ngăn cách bởi một tấm kính, tôi vô cảm đọc những lời thoại đã tập dượt vô số lần trong lòng:

“Anh ấy đã cầu hôn em rồi. Anh ấy không giống anh, công việc ổn định, lương bổng khá khẩm, gia đình hoàn mỹ.”

“Em biết anh cực kỳ, cực kỳ muốn nổi tiếng, cũng biết anh luôn nỗ lực, nhưng bao nhiêu năm qua rồi, rốt cuộc bao giờ anh mới chịu chấp nhận sự thật rằng những gì anh viết ra căn bản đều là rác rưởi?”

“Bây giờ anh đã vào đây rồi, người bị anh đánh lại có tiền có thế, còn chưa biết cuối cùng sẽ bị xử mấy năm, anh còn muốn làm lỡ dở đời em đến bao giờ nữa?”

“Nói thẳng ra, lúc đầu theo anh cũng chỉ vì chỉ có anh mới sẵn sàng đưa em trốn chạy. Nhưng em đã cho anh ngủ miễn phí mấy năm rồi, em nghĩ em đã trả sạch nợ nần rồi.”

“Đường ai nấy đi thôi.”

Anh ta từ đầu đến cuối không nói lời nào, cứ thế lặng lẽ ngồi đối diện tôi.

Trên mặt đầy những vết thương tím tái, trái lại càng làm cho đôi mắt ấy giống như những ngôi sao vụn vỡ.

Tôi biết Tần Vô Nguyệt sẽ không dễ dàng tin những lời này, tôi hiểu anh ta cũng như anh ta hiểu tôi.

Thế nên sau một thoáng khựng lại, môi tôi cố kéo ra một nụ cười, nói ra câu cuối cùng ấy.

“Nếu anh còn đeo bám em, em mà sợ hãi, có khi em sẽ nói ra chuyện ở bờ sông Bốn Mươi năm đó đấy, lúc đó mọi chuyện sẽ không kết thúc êm đẹp được đâu, Tần Vô Nguyệt. Chúng ta, vẫn nên chia tay trong êm đẹp thì hơn.”

Câu nói này tổng cộng có 48 chữ, tôi đã mất đúng 55 giây để nói hết.

Trong quãng đời dài đằng đẵng sau này, tôi mãi mãi ghi nhớ 55 giây ấy.

Nụ cười treo trên mặt tôi như một chiếc mặt nạ lơ lửng, mà biểu cảm thật sự bên dưới đã bị xé toạc đến mức máu thịt lẫn lộn.

Tôi nói rất chậm, vì tôi căn bản không thể nói nhanh hơn được, mỗi chữ thốt ra cứ như có người cầm búa đóng một cây đinh vào thái dương tôi.

Cơn đau khiến tôi mở trừng mắt, nhìn rõ Tần Vô Nguyệt ở bên kia tấm kính, thu trọn từng giây từng phút sự thay đổi biểu cảm trên mặt anh ta.

Nụ cười biến mất trên gương mặt anh ta, ánh sáng lịm tắt trong đôi mắt anh ta, người trước mặt bỗng chốc biến thành một hành tinh đang sụp đổ.

Nói xong chữ cuối cùng, tôi chống tay lên bàn đứng dậy, quay lưng bước ra ngoài.

Trước khi rời đi, anh ta ở phía sau gọi tên tôi: “Triệu Nguyệt.”

Ngày hôm đó gặp lại, anh ta chỉ nói đúng hai chữ ấy.

Ánh đèn trong trại tạm giam một màu trắng lạnh lẽo hắt lên mặt tôi, nhưng lại nóng bỏng như ánh hoàng hôn bên bờ sông Bốn Mươi năm ấy.

Ngày đó, để cứu tôi, Tần Vô Nguyệt đã lỡ tay xô gã cha nát rượu, con bạc khát nước của anh ta xuống dòng nước xiết.

Tôi nằm dưới đất, quần áo xộc xệch, hổn hển thở rồi chậm rãi ngồi dậy.

Trong ánh sáng đỏ như máu, anh ta gọi tên tôi: “Triệu Nguyệt.”

“Để anh đưa em trốn khỏi đây nhé.”

Để anh đưa em trốn khỏi đây nhé.

Tâm trí tôi như những sợi tơ đang thu lại, trong khoảnh khắc này bỗng nhiên hồi tỉnh, rồi lại từng sợi, từng sợi quấn chặt lấy tôi.

Trong cơn đau tột cùng, tôi đưa tay ra, chậm chạp, từng chút một ôm lấy cổ anh ta.

Động tác thô bạo gần như lăng nhục kia của anh ta bỗng chốc dừng lại.

Tôi không nhìn thấy mặt Tần Vô Nguyệt, chỉ nghe thấy tiếng của chính mình phát ra như thể bị ngăn cách bởi một dòng sông, trầm đục và yếu ớt:

“… Xin lỗi anh.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!