7
Ánh đèn trong phòng như phủ một lớp lụa mỏng, tạo nên bầu không khí mờ ảo đầy ám muội.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt tràn đầy ác ý của anh ta, mất hai giây mới nhận ra đây là sự tiếp nối của màn nhục mạ vừa rồi.
Trong mắt anh ta, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Nhưng anh ta thực sự đã quá coi trọng tôi rồi.
Sáu năm chia cách, khi anh ta leo lên đỉnh cao với tốc độ chóng mặt, thì tôi vẫn luôn lăn lộn trong vũng bùn, chẳng biết đã bao nhiêu lần phải tự lột bỏ lòng tự trọng của mình như lột một lớp da đẫm máu.
Thứ đang mặc trên người tôi lúc này, nói cho cùng, cũng chỉ là một mảnh vải mà thôi.
Dưới cái nhìn soi mói của Tần Vô Nguyệt, tôi kéo khóa váy, dứt khoát trút bỏ nó khỏi cơ thể.
Chiếc váy voan rẻ tiền nhẹ bẫng rơi xuống sàn, tôi nhìn anh ta: “Thế này đã được chưa?”
Nụ cười khinh bỉ luôn thường trực trong mắt Tần Vô Nguyệt đột nhiên biến mất.
Anh ta nhìn tôi trân trân, trong mắt gần như hiện lên một tia hận thù rướm máu.
Anh ta quần áo chỉnh tề, tôi trần trụi không một mảnh vải.
Chúng tôi cứ thế đối mặt nhau dưới ánh đèn vàng son lộng lẫy.
Rất lâu về trước, dưới ánh đèn mờ của một nhà nghỉ nhỏ, chúng tôi cũng từng đứng như thế này.
Khi đó hàng mi anh run rẩy, đỏ ửng từ mang tai đến tận cổ, nhưng vẫn cố vờ bình tĩnh nhìn tôi:
“Tôi đưa cô trốn ra đây, không phải vì chuyện này.”
“Tôi biết.” Tôi vừa nói, vừa kiễng chân, nâng mặt anh ta lên mà hôn, “Nhưng đêm qua, tôi mơ thấy anh.”
Ký ức bị kéo tuột về thực tại, tôi thấy Tần Vô Nguyệt cuối cùng cũng đặt ly rượu xuống, tiến về phía tôi.
Khoảng cách gang tấc, chỉ hai bước chân đã bị xóa nhòa.
Anh ta cúi đầu, đôi môi nhích lại gần từng chút một, hơi thở nồng đượm mùi rượu gần như bị tôi ngậm lấy giữa làn môi.
“Triệu Nguyệt.” Sau đó anh ta nói, “Cô đúng là đồ không biết liêm sỉ.”
Dứt lời, anh ta như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu, lùi lại một bước.
“Nhìn đống mỡ thừa trên eo cô đi. Cô có biết những người đang cầu xin được hẹn hò với tôi bây giờ là hạng người nào không? Cô nghĩ khẩu vị của tôi hiện tại vẫn tệ hại như mười năm trước à?”
Tôi sắp 30 tuổi rồi, và chúng tôi cũng đã quen nhau gần 30 năm.
Anh ta luôn biết đâm vào đâu là tôi đau nhất.
Tôi nhắm chặt đôi mi đang run rẩy kịch liệt, cảm thấy nhãn cầu mình như sắp bị ánh đèn thiêu đến chảy máu.
Có một khoảnh khắc, tôi ước đây chỉ là một cơn ác mộng, và mọi thứ sẽ lùi lại về căn phòng thuê trong khu ổ chuột kia ngay khi tôi mở mắt.
Nhưng tôi mở mắt ra, vẫn là thực tại.
Chỉ có Tần Vô Nguyệt trước mặt đột ngột lao tới, bóp chặt cằm tôi, và một nụ hôn nóng bỏng cứ thế giáng xuống.
Một nụ hôn tựa như thú dữ cắn xé, răng anh ta nghiến vào làn môi khô nẻ của tôi, cắn đến bật máu rồi nuốt chửng lấy.
Cơ thể tôi như bị một lưỡi kiếm sắc lẹm xẻ làm đôi, chút khoái cảm ít ỏi đến mức gần như không tồn tại nhanh chóng bị cơn đau dữ dội nhấn chìm.
“Đau không?” Anh ta đè trên người tôi, bóp cổ tôi, nhìn xuống từ trên cao, “Triệu Nguyệt, chuyện này vốn dĩ phải đau đớn như thế đấy.”
Nhãn cầu sung huyết khiến mọi thứ trong tầm mắt trở nên nhòe nhoẹt.
Tôi há miệng, nhưng chẳng phát ra nổi một âm thanh nào.
Trong sự giao thoa giữa hiện thực mờ ảo và ảo ảnh, tôi như trở về năm 17 tuổi, trên chiếc máy cày xóc nảy dữ dội trên con đường đất làng.
Tôi và Tần Vô Nguyệt ngồi cạnh nhau giữa đống rơm khô, tay nắm chặt tay nhau, vì căng thẳng mà lòng bàn tay cả hai đều đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi thấy một con chim sẻ bay vút lên bầu trời, rồi lại bị súng cao su bắn trúng giữa không trung, rơi rụng xuống đất.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết mình đã trốn thoát được chưa, hay là chưa từng.
…
Công ty quản lý của Tần Vô Nguyệt đã đồng ý yêu cầu phỏng vấn của tạp chí chúng tôi.
Mùa Xuân vốn là một tòa soạn nhỏ bé, chẳng có tên tuổi gì trong giới truyền thông Thượng Hải.
Tiểu Trương không ngờ chỉ sau một đêm mà mọi chuyện lại xoay chuyển ngoạn mục như vậy.
Lúc ăn trưa, cô ấy cứ bám lấy tôi hỏi han:
“Cô rốt cuộc đã làm thế nào vậy? Đó là Tần Vô Nguyệt đấy! Tối qua giọng điệu của anh ta cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn ấy.”
Tôi múc một thìa trứng hấp cho vào miệng, cười nhạt: “Tôi đi xin lỗi anh ta rồi.”
“Hả, chỉ cần xin lỗi bằng miệng là được á?” Cô ấy không tin nổi, gãi cằm ngơ ngác, “Xem ra anh ta cũng không khó tính như lời đồn nhỉ.”
Tôi lại trưng ra nụ cười dịu dàng như thói quen, không nói gì thêm, chỉ chuyên tâm ăn bát trứng hấp của mình.
8
Ngày xưa, trong một buổi biểu diễn tôi bị thương, Tần Vô Nguyệt đã nhịn đói, cầm số tiền duy nhất chúng tôi có đi mua hai quả trứng về hấp cho tôi.
Tôi muốn chia cho anh ta, nhưng bị chàng trai ấy kiên quyết đẩy lại, từ chối.
“Anh không ăn.” Anh ta nói, “Trứng hấp tốt cho việc lành vết thương, em phải ăn hết, không được để thừa.”
Anh ta hiếm khi lộ ra vẻ nghiêm nghị nhìn tôi như thế, bón cho tôi từng thìa một, cho đến khi vét sạch cả thành bát mới chịu thôi.
Bây giờ, người làm tôi bị thương lại chính là anh ta.
Buổi phỏng vấn được sắp xếp vào ba ngày sau.
Công ty cực kỳ coi trọng cơ hội này, mọi khâu đều được chuẩn bị chu đáo, quá trình phỏng vấn diễn ra suôn sẻ đến lạ kỳ.
Chỉ đến phần đặt câu hỏi tự do cuối cùng, Tiểu Trương không kìm được mà hỏi một câu:
“Anh Tần, tại sao anh lại đột ngột đổi ý, đồng ý hợp tác với chúng tôi?”
Tôi đang đứng bên cạnh thu dọn tài liệu, nghe thấy câu này thì chợt khựng lại.
Tần Vô Nguyệt nhướng mày, nhìn cô ấy đầy vẻ hứng thú: “Cô Triệu đã nói gì với cô?”
“À, cô ấy bảo là đã thành khẩn xin lỗi anh, và anh đã tha thứ cho cô ấy.”
Ánh nắng trắng xóa rọi vào từ cửa sổ kính, tôi nhìn thẳng vào Tần Vô Nguyệt trước mặt, thấy đôi môi anh a mấp máy, giọng nói thanh lãnh êm tai thốt ra:
“Quỳ xuống trước mặt tôi như một con chó, cầu xin tôi tha cho cô ta, nói rằng việc gì cũng sẵn lòng làm, chỉ thiếu nước đeo thêm cái xích vào cổ nữa thôi.”
“Thế nên, đúng là rất thành khẩn rồi. Nếu tôi còn không tha thứ, chẳng phải hóa ra tôi rất độc địa sao?”
Căn phòng im phăng phắc, không ai dám lên tiếng, chỉ có những ánh mắt lặng lẽ đổ dồn về phía tôi.
Trong đó chứa đựng đủ loại ý vị phức tạp, khiến tôi như bị nhấn chìm trong nỗi hổ thẹn và nhục nhã tột cùng.
Tôi dùng tay chống lên mặt bàn, dùng sức đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Tần Vô Nguyệt ngồi bên cạnh, thản nhiên cười: “Tất nhiên, những chuyện này các người không cần phải viết vào bài phỏng vấn đâu nhỉ?”
“Dạ… đúng, đúng, đây là chuyện riêng của anh và Tiểu Triệu, chúng tôi sẽ không viết.” Chị Trần vội vàng tiếp lời, “Bản ghi hình và ghi chép, chúng tôi về sẽ xóa ngay.”
Tần Vô Nguyệt không nói đúng sai, mười ngón tay đan vào nhau đặt dưới cằm, cười: “Hôm nay đến đây thôi.”
Trợ lý của anh ta đứng dậy, lịch sự tiễn những người khác ra ngoài.
Mọi người đều ngầm hiểu mà phớt lờ việc tôi vẫn còn ngồi nguyên tại chỗ.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Tần Vô Nguyệt, anh ta vẫn ngồi yên đó, chỉ chuyển ánh mắt sang tôi:
“Sao thế, hận tôi lắm à?”
Tôi chậm rãi thở hắt ra một hơi: “… Vẫn chưa kết thúc sao? Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
“Triệu Nguyệt, cô đáng giá lắm sao? Ngủ với tôi một lần mà đổi được một buổi phỏng vấn à?” Anh ta mỉa mai, “Đừng quá coi trọng bản thân mình.”
“Tôi muốn cô nghỉ việc, đến bên cạnh tôi, gọi là phải có mặt.”
Tôi không nói gì, cũng không nhìn anh ta, chỉ nhìn chăm chằm mặt bàn.
Ánh nắng chiếu qua, những hạt bụi đang nhảy múa.
Anh ta quá hiểu tôi rồi.
Tôi thậm chí chẳng thể giống như những nữ chính trong mấy bộ phim rẻ tiền, nói với anh ta về chuyện tự lập tự cường, hay đam mê ước mơ gì đó.
Bởi vì công việc tôi đang làm hiện tại cũng chẳng phải điều tôi yêu thích.
Bởi vì anh ta thấy quá rõ tôi đã lăn lộn, vứt bỏ tôn nghiêm để sống một cuộc đời tồi tệ đến mức nào.
“Tôi đối với cô đã là quá tốt rồi.” Anh ta uể oải nói, “Triệu Nguyệt, những thứ tôi tùy tiện đưa cho cô bây giờ chính là thứ mà cô vất vả cả đời cũng không kiếm nổi đâu. Hôm nay giải quyết mọi việc cho xong đi, tôi không có kiên nhẫn đợi cô đến ngày mai.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖