Góc Của Chan

SÁU NĂM, MỘT ĐỜI, HAI THẾ GIỚI – CHƯƠNG 3

6

Trong xe, mùi hương trầm nhẹ và hơi rượu thoang thoảng quyện vào nhau.

Tôi ngồi co cụm, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.

“Anh Tần…”

“Cô định cứ thế đi bộ về nhà à?” Tần Vô Nguyệt uể oải châm một điếu thuốc, đốm lửa lóe sáng trong đêm đen là nguồn sáng duy nhất.

“… Cũng không hẳn, tôi tính tìm xe đạp ra ga tàu điện ngầm, nhưng không thấy.”

Tần Vô Nguyệt không đáp, anh ta liếc mắt một cái, trợ lý bên cạnh liền lên tiếng giải thích: “Tầm này chắc chuyến tàu cuối đã dừng chạy rồi.”

“Triệu Nguyệt.” Chưa đợi tôi kịp trả lời, Tần Vô Nguyệt lại lên tiếng, “Năm đó tưởng tôi vào trại tạm giam rồi sẽ không ra được nữa, nên mới vội vàng vứt bỏ tôi để đi tìm cuộc sống tốt đẹp sao?”

“Tôi cứ ngỡ rời bỏ tôi cô sẽ sống tốt lắm, sao bao nhiêu năm qua vẫn lếch thếch thế này?Cô sắp 30 rồi nhỉ?”

Đèn xe cuối cùng cũng bật sáng vào lúc này.

Dưới ánh sáng mờ ảo, vì khoảng cách quá gần, tôi nhìn rõ mồn một những cảm xúc đang cuộn trào trong mắt anh ta.

Như một cơn thủy triều, đầy rẫy sự chế giễu và mỉa mai chực chờ nuốt chửng lấy tôi.

Tôi đột nhiên thấy kiệt sức, cũng chẳng thể phản bác, chỉ biết thở dài: “Xin lỗi nhé, là tôi năng lực kém cỏi, làm anh thất vọng rồi.”

“Xin lỗi thì khỏi đi.” Anh ta cười nhướng mày, “Thấy cô sống không tốt, đối với tôi mà nói, chính là một chuyện vui.”

Người đàn ông này, qua sự gột rửa của 6 năm thời gian, trước mặt người khác đã rất giỏi diễn kịch.

Nhưng khi đối diện với tôi, dường như anh ta chẳng thèm giữ lấy dù chỉ một chút thể diện.

Tôi im lặng một lát, nhìn xe đi vào bãi đỗ ngầm của một khách sạn 5 sao gần đó.

Tần Vô Nguyệt dập thuốc, bước xuống xe khi trợ lý mở cửa, rồi tựa tay vào cửa xe nhìn tôi.

Một gương mặt chờ xem kịch vui, đầy vẻ cợt nhả:

“Cô định tối nay ngủ luôn trong xe à?”

Ánh đèn trong thang máy sáng đến chói mắt, quá trình đi lên vô cùng êm ái.

Tôi đứng trong góc, cách Tần Vô Nguyệt hai bước chân.

Hình như chẳng ai có ý định tiến lại gần nhau.

Tôi cúi đầu, chợt nhớ về rất nhiều năm trước, lần đầu chúng tôi lên thành phố lớn, lần đầu đi thang máy.

Cái buồng thang vừa cũ vừa nát, lúc đi cứ rung lắc dữ dội.

Trong thang máy chen chúc bao nhiêu người, mùi thuốc lá và mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau khiến tôi buồn nôn muốn chết.

May mà khi đó, Tần Vô Nguyệt nắm chặt tay tôi, giọng nói rót vào tai nhẹ tựa lông hồng.

Anh ta bảo: “Chóng mặt không? Có muốn lát nữa anh hôn em một cái không?”

Tôi thường xuyên thẫn thờ khi nghĩ về những chuyện năm xưa, ánh mắt mất tiêu cự rơi trên mặt gương trước mặt.

Trong gương là mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng của Tần Vô Nguyệt, là chiếc nhẫn đá quý đắt đỏ trên ngón tay giữa của anh ta.

Anh ta nhìn tôi qua hình phản chiếu trong gương, lại khẽ cười một tiếng: “Đến nơi rồi, còn đợi tôi mời cô ra ngoài à?”

Đã nhiều năm trôi qua rồi.

Đây mới là hiện thực.

Chúng tôi vẫn luôn, luôn phải sống trong hiện thực.

Tôi bừng tỉnh, lẳng lặng theo sau Tần Vô Nguyệt bước ra khỏi thang máy.

Băng qua hành lang trải thảm đỏ dày cộp, cuối đường là căn phòng tổng thống xa hoa đến mức phô trương.

Dãy kính sát đất 180 độ được lau chùi sạch bóng, tầm mắt tôi trôi lơ lửng, thu trọn cảnh đêm rõ nét của cả thành phố.

Anh ta mở tủ rượu, rót cho mình một ly vang đỏ, quay người nhìn tôi: “Lại ngẩn ngơ rồi, cô đang nghĩ gì thế?”

Tôi đang nghĩ, hóa ra thế giới mà anh ta nhìn thấy bây giờ là như thế này.

Mọi thứ đều thật cao, và thật xa.

Năm 17 tuổi, chúng tôi ngồi trên chiếc máy cày nhả khói đen kịt, rồi trốn vé chen chúc trên chuyến xe khách liên huyện nồng nặc mùi xăng.

Suốt 7 tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng trốn chạy khỏi quê nhà.

Đặt chân lên vỉa hè lát gạch đỏ của thành phố, xung quanh cao ốc san sát, tầm nhìn bị che khuất, chúng tôi chỉ thấy dòng người qua lại như nước chảy xiết lướt qua vai.

Lúc đó tôi cảm thấy nơi này quá rộng lớn, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng thể dùng đôi bàn chân mình để đo hết thế giới bao la ấy.

Không được nghĩ nữa.

“… Không có gì.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng điệu thành khẩn nhất, “Anh Tần, chuyện ngày xưa là tôi sai. Tôi xin lỗi anh. Nếu anh cần tôi làm gì để bù đắp, tôi đều có thể làm. Nhưng xin anh hãy cho tạp chí của chúng tôi một cơ hội. Thời buổi này sống không dễ dàng gì, tôi và đồng nghiệp đều muốn giữ lấy công việc…”

Những lời thoại đã tập dượt vô số lần trong đầu được tôi đọc ra một cách trôi chảy.

Suốt quá trình đó, Tần Vô Nguyệt luôn tựa bên quầy rượu, mỉm cười nhìn tôi, không một phản ứng.

Chỉ đến mấy chữ cuối cùng, anh ta mới khẽ nhướng mày.

“Tôi nghĩ kẻ đi cầu xin người khác thì nên lấy chút thành ý ra chứ, đúng không, bạn gái cũ?”

Anh ta cầm ly rượu, thong dong nhìn tôi cười: “Cởi đi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!