3
Tiểu Trương đứng đờ người tại chỗ, mắt chữ O miệng chữ A.
Tôi thì có chút thẫn thờ nghĩ: Quả thực vị giáo viên thanh nhạc gặp gỡ tình cờ năm đó nói không sai. Giọng hát của anh ta, sinh ra là để dành cho sân khấu.
“… Triệu Nguyệt mau lại đây, cô đứng ngẩn ra đó làm gì?”
Tầm mắt tôi vượt qua vai Tiểu Trương, xuyên qua những sợi tóc mai rối bời sau đầu cô ấy, chạm phải ánh mắt của Tần Vô Nguyệt.
Nó giống như một đầm nước đen sâu không thấy đáy, chẳng thể dò thấu nổi một chút cảm xúc nào.
Anh ta khẽ cười: “Hai vị tìm tôi có việc sao?”
Câu hỏi này hoàn toàn là biết rồi còn hỏi.
Tất cả các đơn vị truyền thông đến đây hôm nay hầu như đều có việc cầu cạnh anh ta, chỉ xem cuối cùng anh ta chọn ai, người đó chính là kẻ may mắn nhất.
Tiểu Trương hiển nhiên cũng biết điều đó, cô lấy hết can đảm thưa với Tần Vô Nguyệt:
“Thưa anh Tần, chúng tôi đến từ tạp chí Mùa Xuân, muốn thực hiện một buổi phỏng vấn cá nhân với anh.”
Ánh mắt anh ta giống như ánh trăng vương hơi sương, cứ thế lướt qua người Tiểu Trương, đóng đinh trên khuôn mặt tôi.
“Còn vị này thì sao?”
Câu hỏi này có chút kỳ quặc.
Bởi rõ ràng tôi và Tiểu Trương đi cùng nhau.
Nhưng anh ta cứ nhìn chằm chằm tôi như thế, dường như nhất định phải ép tôi thốt ra một câu trả lời.
Tôi thầm thở dài: “Vâng, thưa anh Tần, tôi cũng hy vọng có được cơ hội phỏng vấn anh. Mong anh cân nhắc tạp chí của chúng tôi.”
Thế rồi, Tần Vô Nguyệt đột ngột bật cười.
Gương mặt tinh tế đến mức khó phân biệt giới tính, nhưng đôi lông mày lại sắc sảo như lưỡi kiếm ra khỏi bao.
Khi cười lên, anh ta rạng rỡ đến mức khiến người ta thấy nghẹt thở vì cái đẹp ấy.
Xung quanh đã có người giơ máy ảnh lên chụp, trợ lý và bảo vệ của anh ta liền tiến đến ngăn cản.
“Nhưng mà, tôi có thể hợp tác với bất kỳ đơn vị nào, duy chỉ có các người là không thể.”
Anh ta nhìn xoáy vào tôi, giọng nói mang theo ý cười mỉa mai rõ rệt:
“Cứ nhìn thấy cái bản mặt này của cô là tôi lại thấy buồn nôn. Phải làm sao bây giờ đây, thưa ‘nhà báo’?”
4
Sắc mặt tôi trắng bệch, đứng sững lại, không thể thốt thêm được lời nào.
Dáng vẻ này cuối cùng cũng làm anh ta hài lòng.
Tần Vô Nguyệt thỏa nguyện, dẫn theo tùy tùng rời sang chỗ khác.
Ánh đèn rực rỡ trong sảnh dường như cũng cuốn trôi theo bước chân anh ta.
Tôi đứng lặng tại chỗ, chìm trong bóng tối âm u, chợt nhớ về những ngày xưa cũ.
Rất nhiều năm trước, chúng tôi đều 18 tuổi.
Lần đầu tiên lên thành phố lớn, sống trong căn phòng rách nát nhất của một khu ổ chuột.
Mùa đông lạnh thấu xương, tôi tắm xong ở nhà tắm công cộng dựng tạm, lúc về ngọn tóc còn đóng băng, vậy mà vẫn cố ý rụt đôi bàn tay lạnh ngắt vào cổ anh ta để sưởi ấm.
Tần Vô Nguyệt không giận, anh ta đặt cây guitar xuống, xoay người nắm lấy cổ áo tôi rồi hôn lên.
Mái tóc ướt sũng rủ xuống, những giọt nước lạnh buốt lăn trên gò má và lồng ngực anh ta.
Như mồ hôi, mà lại càng giống như những giọt lệ chực trào.
Khi đó Tần Vô Nguyệt đã trổ mã rất xinh đẹp.
Thậm chí còn đẹp hơn cả bây giờ, một vẻ đẹp ngang tàng, hoang dại và mãnh liệt.
Tôi thấy hình bóng bình thường của mình trong mắt anh ta, đột nhiên cảm thán: “Anh có thấy em trông không đủ xinh không?”
“Em đùa cái gì thế?” Anh ta hơi bất mãn cắn môi tôi, dùng thêm chút lực.
Trong sự giao hòa của thân nhiệt nóng bỏng, anh ta khẽ cọ vào tôi, để tôi cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của anh ta:
“Anh đã thế này rồi mà em còn hỏi anh có chê em không xinh à?”
“Bạn gái của anh tất nhiên là người xinh đẹp nhất thế giới rồi.”
5
Lúc tiệc tan, Tiểu Trương vẫn đứng bên cửa sổ.
Tôi lại gần gọi, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt không giấu nổi vẻ hận thù.
Nghĩ cũng đúng, một đại minh tinh vạn người mê, đích thân bảo người ta nhường lối cho chúng tôi, để rồi nói thẳng thừng rằng không bao giờ cho chúng tôi cơ hội phỏng vấn.
Rơi từ thiên đường xuống địa ngục cũng chỉ đến thế mà thôi.
Môi cô ấy mấp máy, cuối cùng vẫn không cam lòng thốt ra một câu: “Cô đắc tội với Tần Vô Nguyệt từ trước à?”
Tôi nhất thời không biết trả lời sao, im lặng hồi lâu mới nói: “Coi như là vậy đi.”
“Fan cuồng? Hỏi câu không nên hỏi? Hay chụp trộm anh ta hẹn hò bị bắt quả tang?”
Cô ấy hỏi dồn dập một chuỗi, rồi kết luận:
“Bất kể là vì lý do gì, chuyện này cũng phải giải quyết đi chứ? Nếu sếp mà biết chuyện tối nay, e là tháng sau đứa bị sa thải chính là chúng mình đấy… Thật là, có thù cũ sao không nói sớm, ít nhất tôi còn chuẩn bị tâm lý. Vừa nãy tôi cứ ngỡ anh ta định cho mình phỏng vấn thật…”
Tôi nhìn chằm chằm vào vết rượu bẩn trên sàn nhà, rũ hàng mi xuống: “Đừng lo, tôi sẽ cố gắng tìm cách xử lý.”
Chỉ một loáng sau, khách khứa trong sảnh đã về sạch.
Còn Tần Vô Nguyệt, hạng người như anh ta chắc chắn sẽ không ở lại đến cuối, đã rời đi từ sớm.
Tôi xuống lầu, một mình đi trong làn gió đêm ẩm ướt của Thượng Hải.
Ở những nơi dành cho giới thượng lưu thế này, đến một chiếc xe đạp công cộng cũng chẳng tìm thấy.
Trời lốm đốm rơi vài giọt mưa, rồi tạnh hẳn.
Đi qua một ngõ nhỏ, có một chiếc Alphard đen đỗ ở đó, đúng lúc tôi đi ngang qua thì cửa xe mở ra.
Bên trong không bật đèn, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Nhưng một giọng nói thanh lãnh, khàn đặc vô cùng quen thuộc vang lên:
“Lên xe.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖