Góc Của Chan

SÁU NĂM, MỘT ĐỜI, HAI THẾ GIỚI – CHƯƠNG 12: END

17

Đêm đó tại câu lạc bộ đỉnh núi, tiếng còi cảnh sát vang lên suốt đêm.

Cuộc càn quét kéo dài sau đó bắt đầu bằng cái chết tại chỗ của Tần Vô Nguyệt.

Tôi đã sống ở nhà Tần Vô Nguyệt bảy tháng.

Trong bảy tháng đó, vào những lúc hiếm hoi được ở nhà một mình, tôi đã lần mò từng tấc một trong căn nhà rộng lớn đến mức phi lý đó.

Cuối cùng, ở góc tủ đàn khổng lồ, tôi đã tìm thấy một cây guitar cũ.

Anh ta chưa bao giờ đàn nó, không chỉ vì cây đàn rẻ tiền rách nát này đã không còn xứng với thân phận của anh ta. Mà còn bởi vì bên trong thùng đàn rỗng, có đặt một chiếc ổ cứng di động nhỏ.

Trong đó chứa đựng tất cả bằng chứng phạm tội của những kẻ đã cùng anh ta thông đồng làm bậy suốt sáu năm qua.

Vô số fan tin tưởng anh ta, hay những nghệ sĩ tầng lớp dưới muốn được nổi tiếng, những chàng trai cô gái trẻ trung xinh đẹp đã bị hành hạ đến chết trên giường như thế nào, đều để lại những chứng cứ then chốt.

“Không chỉ các nạn nhân, mà trước khi bước chân vào vòng tròn này, bản thân Tần Vô Nguyệt đã phải trải qua những điều tương tự. Dù sao anh ta cũng thực sự đẹp, mà những kẻ trong giới đó thì không kén chọn trai hay gái. Đó coi như là ‘viên gạch gõ cửa’ của anh ta, chỉ khi cùng chung vũng bùn mới có thể trở thành cộng đồng chung lợi ích.” Viên cảnh sát phụ trách giải thích kiên nhẫn với tôi.

“Hơn nữa, họ không chỉ liên quan đến tội phạm tình dục, mà còn có tội phạm kinh tế, buôn lậu hàng cấm và chiếm đoạt tài sản công khổng lồ. Những việc này liên quan đến quá nhiều người và giới, nếu không có bằng chứng xác thực thì rất khó để triệt phá tận gốc.”

“Ba người làm chứng và cô Chu đều không bị tổn hại, hiện tại đều bình an vô sự. Xin hãy yên tâm cô Triệu, cảm ơn cô vì đóng góp to lớn cho công tác của chúng tôi.”

Tôi không nói gì, đờ đẫn ôm cốc nước nóng, tâm trí tản ra thành từng làn khói trắng bay lên.

Ánh đèn phòng thẩm vấn sáng lòa, cảnh sát bận rộn ra vào, hệt như ngày xưa tôi cũng từng ngồi ở một nơi thế này, không biết làm cách nào để gặp được Tần Vô Nguyệt một lần.

Rồi sau đó, tôi bước ra cửa, gặp một người.

Người đó đưa danh thiếp cho tôi, nói rằng ông ta thuộc một công ty quản lý khác, có thể cứu Tần Vô Nguyệt ra, thậm chí có thể ký hợp đồng và lăng xê anh ta.

Điều kiện duy nhất là tôi phải rời xa anh ta.

“Lục thiếu gia nhà họ Lộ đối với các người là rắc rối lớn không thể giải quyết, nhưng với ông chủ của chúng tôi thì chỉ là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay.”

Người đó nói, “Ông chủ cũng là vì nhìn trúng tố chất của cậu Tần nên mới chịu ra tay. Tiền đề là cô không bao giờ được xuất hiện bên cạnh cậu ấy nữa.”

“Muốn thành sao lớn thì không được phép có điểm yếu.”

Tôi tưởng rằng đã chạy thoát khỏi bờ sông Bốn Mươi ngày đó, tôi tưởng rằng chúng tôi có thể dựa vào nỗ lực hết mình để từng bước trở nên tốt đẹp hơn. Thực tế là, cuộc đời chúng tôi chưa bao giờ có quyền lựa chọn.

Tôi nhìn ráng chiều đỏ rực như máu, chậm rãi nói “Được”.

Sau ngày đó, cuộc đời tôi và Tần Vô Nguyệt chia đôi ngả.

Anh ta từng bước đi vào chốn danh lợi không lối thoát, còn tôi vẫn lăn lộn giữa cõi nhân gian hỗn loạn.

Hồi nhỏ thầy giáo từng nói, tôi thực sự không có thiên phú học hành.

Sau này lão mù lại nói, tôi học đàn cũng thực sự bình thường.

Bản thân tôi chính là một người bình thường như thế, cuộc đời tôi cũng bình thường, những người như tôi trên thế giới này còn có hàng ngàn hàng vạn người khác.

Tôi và Tần Vô Nguyệt chỉ là đồng hành ngắn ngủi một đoạn đường.

Bây giờ, cuộc đời cuối cùng đã quay trở lại quỹ đạo của chính nó.

Tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Nào ngờ sáu năm sau, khi anh ta đã trở nên nổi đình nổi đám, nổi đến mức mà chúng tôi của nhiều năm trước chẳng thể tưởng tượng nổi, thì lại có ba cô gái lạ mặt tìm đến tôi.

Họ nói rằng, người chị bấy lâu nay vẫn tài trợ cho họ đi học đã mất tích, sau đó thi thể được tìm thấy bên bờ sông, đã ngâm nước đến trắng bệch, sưng phù, gần như không còn ai nhận ra nổi.

“Pháp y giám định, nói trên người chị ấy toàn là vết thương, còn có cả dấu vết bị xâm hại…”

Họ vừa khóc vừa kể với tôi đủ chuyện, nói rằng ngôi sao mà chị ấy thích nhất chính là Tần Vô Nguyệt.

Trước khi mất tích, chị ấy bảo với họ rằng mình đã trúng suất người hâm mộ may mắn được đi ăn cơm cùng Tần Vô Nguyệt.

Họ nói họ đã báo cảnh sát, nhưng vì dính líu quá rộng nên phía cảnh sát cũng cần bằng chứng.

Cảnh sát đã điều tra rất lâu, mới tìm thấy một đoạn video đường phố từ nhiều năm trước, ghi lại khoảnh khắc lướt qua chỉ vỏn vẹn một giây khi tôi và Tần Vô Nguyệt còn hát rong dưới hầm đi bộ.

Ống kính rung lắc khiến chất lượng hình ảnh càng thêm mờ nhòe, chỉ có thể thấy không mấy rõ ràng cảnh anh ta đặt cây đàn guitar xuống, nắm chặt lấy tay tôi.

“Cô Triệu, chúng tôi cần cô giúp đỡ.”

Tôi ngẩn người, không nói gì.

Lúc này, tôi đang làm một công việc bình thường đến cực điểm, nhận đồng lương chỉ đủ nuôi sống bản thân, lăn lộn giữa cõi hồng trần.

Còn Tần Vô Nguyệt, đã là một ngôi sao treo tít trên cao.

Tôi thấy anh ta trên hot search, trong phim ảnh, nghe về anh ta qua miệng lưỡi thế gian, nhưng tôi chưa từng kể với ai rằng mình quen biết anh ta.

Mà lúc ấy, tôi nhìn mãi, nhìn mãi, tầm mắt bỗng nhòa đi.

Suýt chút nữa thì tôi đã quên mất, chúng tôi cũng từng có lúc yêu nhau sâu đậm đến nhường này.

“… Anh ấy, không nên trở thành như vậy.”

Tôi lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn cảnh sát, thậm chí còn vụng về dùng tay ra hiệu: “Các anh điều tra rồi, chắc cũng rõ chứ? Anh ấy từng vào trại tạm giam, chính là để bảo vệ một cô bé, đánh một kẻ không nên đắc tội…”

Viên cảnh sát khẽ thở dài: “Cô Triệu, chúng tôi hiểu nỗi lo của cô, nhưng lòng người rồi sẽ đổi thay.”

Phú quý làm mờ mắt, quyền lực động lòng người.

Câu nói ấy hóa thành mũi tên sắc lẹm, gần như găm chặt cả người tôi xuống đất.

Tôi đau đến mức lưỡi cuộn lại trong khoang miệng, mãi một lúc lâu sau mới thốt ra được: “Nhưng mà, anh ấy chắc hẳn hận tôi lắm.”

Nếu anh ta thực sự trở nên như vậy, người anh ta hận nhất chắc chắn là tôi, kẻ năm xưa đã dùng cái cớ cực đoan đó để rũ bỏ anh ta.

Nhưng tôi vẫn đồng ý với họ.

Bởi vì chính tôi đã bỏ rơi Tần Vô Nguyệt, giờ đây tôi phải kéo anh ta trở về.

Sau khi gặp lại, tôi nhận ra phía cảnh sát nói không sai.

Tần Vô Nguyệt rất cảnh giác, cũng rất cẩn trọng.

Căn nhà lớn đến thế mà anh ta không thèm thuê giúp việc, ngay cả người đại diện cũng không được tùy ý ra vào.

Mọi sự thận trọng và bình tĩnh của anh ta, chỉ khi đứng trước mặt tôi, mới tan thành tro bụi.

Bởi vì chúng tôi đã cùng nhau đi qua một quãng đường dài đến thế, anh ta hận tôi thấu xương, nhưng nỗi hận ấy lại nảy mầm từ tình yêu, để rồi đan xen vào nhau thành những bụi gai vặn vẹo.

Chúng cứ thế quấn lấy anh ta, anh ta càng leo lên cao, bụi gai ấy càng siết chặt, gai nhọn đâm sâu vào da thịt, và vì thế anh ta muốn đem nỗi đau đó trả lại cho tôi gấp bội.

Đêm hôm đó, anh ta phát sốt cao, đã ngủ thiếp đi.

Tôi thay chiếc khăn đá trên trán anh ta đã bắt đầu ấm lên, ngồi bên giường, khẽ nói: “Nhưng tôi không trách anh, vì khởi đầu của tất cả chuyện này đều là do tôi.”

“Tôi chỉ là không muốn anh tiếp tục như thế này nữa.”

Phải quay đầu thôi, phải quay đầu thôi.

Tôi đứng dậy, bước ra cửa, đem toàn bộ bằng chứng đã sao chép từ ổ cứng, cùng với tiến độ kế hoạch thuận lợi của đêm nay, gửi đi tất cả.

Lúc quay lại, anh ta vẫn đang ngủ mê mệt, chỉ không ngừng gọi tên tôi.

Tôi nói chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ xa nhau nữa, đó không phải lời nói dối.

18

Visa đi New Zealand chẳng mấy chốc đã có.

Lúc bước chân lên máy bay đến phương đó, tôi không mang theo bất cứ thứ gì.

Sau khi hạ cánh, cuối cùng tôi cũng đi siêu thị mua hai quả táo New Zealand đỏ mọng.

Tần Vô Nguyệt nói đúng, nó không ngọt, chẳng ngon chút nào.

Chỉ là được dán cái nhãn của một đất nước xa xôi, mà với chúng tôi của ngày xưa, nó dường như tượng trưng cho một thế giới lý tưởng nơi ta có thể đi đến bất cứ đâu.

Tôi đi dưới ánh hoàng hôn nơi xứ người, nhận ra ráng chiều nơi đây cũng chẳng có gì khác biệt.

“Anh xem, thực ra nơi này cũng không xa, đi máy bay là tới được thôi mà.” Tôi khẽ thì thầm, “Chỉ là trong quỹ đạo cuộc đời mục nát, bình thường của chúng ta, không có lựa chọn này.”

Tôi lấy toàn bộ số tiền mang theo đưa cho một tài xế, nhờ ông ta đưa đến chân núi Cook.

Rồi tôi men theo con đường nhỏ cứ thế đi mãi vào sâu bên trong.

Nơi đó có một hồ nước đóng băng, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu chiếu xuống mặt hồ, hệt như dòng sông Bốn Mươi của buổi hoàng hôn nhiều năm về trước.

Nơi tôi chọn cho mình, chính là ở đây.

Ngay khoảnh khắc trước khi làn nước hồ băng nuốt chửng lấy mình, tôi dường như lại thấy đêm hôm đó, trên ban công của câu lạc bộ đỉnh núi, Tần Vô Nguyệt dùng lực siết chặt cổ tôi, đôi mắt anh ta rơi xuống những giọt lệ máu như chuỗi hạt đứt dây.

Đôi mắt anh ta nhìn tôi chòng chọc không rời.

Trong đó không có hận, cũng chẳng có yêu, chỉ còn lại sự cầu xin vô vọng.

Cầu xin em, cầu xin em, cầu xin em.

Cầu xin em, hãy đi cùng anh.

“Cùng anh xuống địa ngục đi, Triệu Nguyệt.”

Tôi há miệng, nước hồ băng ập đến bao phủ lấy miệng mũi.

Tôi nói: Được.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!