Góc Của Chan

SÁU NĂM, MỘT ĐỜI, HAI THẾ GIỚI – CHƯƠNG 10

15

Đêm đó, Tần Vô Nguyệt sốt cao.

Có lẽ do uống quá nhiều rượu, cả người anh ta nóng như thiêu như đốt, ý thức cũng rơi vào trạng thái hỗn loạn.

Tôi đoán có lẽ vì thế mà ký ức cũng trở nên lẫn lộn.

Đầu tiên anh ta nắm chặt tay tôi, bảo tôi đừng sợ.

Rồi anh ta nói đợi sau khi ký hợp đồng, phát hành đĩa nhạc đầu tiên kiếm được tiền, sẽ mua nhẫn cầu hôn tôi.

“Mua cái nhẫn đá sapphire mà em nhìn lúc đi ngang qua tủ kính hôm đó ấy.”

Tôi khẽ cong môi: “Nhưng em không thích cái đó.”

“Chắc chắn là em thích, anh thấy em nhìn nó thêm mấy giây mà.” Anh ta phát sốt, giọng nói cũng khàn đặc không rõ chữ, “Thứ em thích là em sẽ vô thức nhìn lâu hơn một chút. Giống như hồi lâu lắm rồi, mỗi lần anh đi ngang qua cửa nhà em, em đều lén nhìn anh.”

Tôi im lặng.

Trong ảo giác, dường như tôi trở lại nhiều năm về trước.

Tôi lúc nhỏ đang quỳ giữa sân, khóc lóc bò về phía trước, cành liễu của mẹ vẫn từng nhát, từng nhát quất xuống lưng tôi.

Bà mắng tôi là đồ đòi nợ.

Nếu không phải vì sinh tôi mà hỏng người, không thể đẻ được con trai, thì bố tôi đã không bỏ rơi chúng tôi để vào thành phố lập gia đình mới.

Tôi bò lết chạy ra đến cửa, những viên sỏi nhỏ sắc nhọn đâm sâu vào đầu gối, mài đến máu thịt lẫn lộn.

Đúng lúc đó Tần Vô Nguyệt đi ngang qua, anh ta kéo tôi đứng dậy, chúng tôi cùng nhau chạy về phía trước.

Phía sau là người cha vừa thua bạc, đang uống rượu muốn đánh anh ta đuổi theo.

Con đường trong làng chưa bao giờ được sửa, giẫm lên đó bụi đất bay mù mịt khiến người ta sặc sụa, tầm mắt mờ đi.

Tần Vô Nguyệt mặc bộ đồ cũ thừa lại từ người anh họ, dính đầy dầu mỡ, ống tay và gấu áo đều tuột chỉ.

Váy của tôi cũng vậy.

Ở chân núi cuối làng, trong căn nhà cũ rách nát tứ bề lộng gió có một ông lão mù què chân sinh sống.

Nghe nói thời trẻ ông làm âm nhạc, chẳng nên cơm cháo gì, ngược lại còn bị người ta đánh gãy chân.

Trong nhà ông có một cây guitar rách nát, Tần Vô Nguyệt học đàn từ ông.

Số ít những gì chúng tôi sở hữu trong đời đều sinh trưởng ra từ những thứ rách nát ấy.

Tôi cũng học đàn theo, nhưng hoàn toàn không có thiên phú, học rất tệ, lão mù nghe mà chỉ biết lắc đầu.

Trên đường về, tôi hỏi Tần Vô Nguyệt, chúng ta có thể rời khỏi đây không.

Anh ta cũng không chắc chắn, nói thầy bảo nếu thi đỗ cấp ba thì có thể lên huyện học, nếu đỗ đại học thì có thể lên thành phố.

Trong làng có trường học, chúng tôi cũng đi học, nhưng học hành chẳng ra sao.

Giáo viên nói e rằng lên cấp ba tôi sẽ không nghe hiểu nổi các môn cơ bản.

Tần Vô Nguyệt cũng vậy, nhưng may mà anh ta có thiên phú âm nhạc, những bản nhạc chỉ cần nghe vài lần là có thể đàn lại hoàn chỉnh.

Năm 16 tuổi, có hai chuyện xảy ra.

Thứ nhất, trận mưa bão mùa hè gây ra lở đất đã vùi lấp căn nhà dưới chân núi, lão mù bị chôn vùi trong đó.

Vì bị chôn quá sâu, ông lại chẳng có người thân bạn bè, thậm chí không ai buồn đào ông lên.

Thứ hai, người cha thân yêu lập gia đình riêng trên huyện của tôi gặp tai nạn ở công trường.

Trên đường đưa đến bệnh viện, ông ta vẫn còn thoi thóp dặn dò đồng nghiệp rằng tiền bồi thường phải đưa hết cho con trai ông ta, bảo vợ mới cất cho kỹ, tuyệt đối đừng để mẹ tôi lấy mất.

Đêm đó, mẹ tôi nổi trận lôi đình lớn nhất từ trước đến nay.

Bà cầm một chiếc gậy đầy dằm gỗ, đánh tôi từ cửa phòng ra đến giữa sân.

Ánh trăng thê lương rọi xuống, chiếc váy cũ của tôi dính bùn đất, lật lên lộ ra một đoạn eo thon gầy guộc vì đói khát.

Động tác của mẹ tôi đột ngột dừng lại.

Bà nhìn chằm chằm vào tôi, cảm xúc trong mắt biến thành một loại hy vọng nào đó.

Bà vứt gậy, thần sắc mang vẻ dịu dàng đến quái dị, tiến lại đỡ tôi dậy… Tay bà vẫn còn dính máu từ vết thương của tôi, lại còn đưa lên vuốt tóc tôi, khiến nó dính bết lại thành một cục.

Bà nói: “Nguyệt Nguyệt, con biết con bé nhà họ Lý ở đầu đông làng không? Chúng nó giỏi lắm nhé, năm ngoái đã xây được nhà hai tầng cho gia đình rồi. Giờ bố con đi rồi, một xu cũng không để lại cho chúng ta, đưa hết cho con trai lão và con đĩ kia rồi.”

Bà dừng lại một chút, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể chảy ra nước: “Mẹ sau này, chỉ biết trông cậy vào con thôi.”

Tôi biết gia đình bà ấy nhắc tới, sinh được ba đứa con gái, đứa út đem cho người ta, lại sinh được con trai nhưng không nuôi nổi.

Cuối cùng đem hai đứa con gái lớn lên huyện “bán”.

Tiền chúng làm nghề đó kiếm được trừ đi ăn uống thì không giữ lại một xu, gửi hết về nhà.

Tôi nghiến răng, toàn thân run rẩy, muốn lắc đầu nhưng không còn chút sức lực nào.

Mẹ tôi ngày hôm sau bắt đầu đi nghe ngóng khắp nơi, đáng tiếc người ta chê tôi gầy quá, chẳng mấy ai thèm để ý.

Bà nghe ngóng mãi rồi lại đổi ý, muốn bán tôi đi lấy một khoản tiền sính lễ, rồi cầm tiền đó tái giá lên thành phố.

Bà bắt đầu tham gia vào những hội bài trong làng, hỏi trên bàn mạt chược xem ai có thể trả sính lễ cao nhất, rồi vô tình thua sạch cả chút tiền duy nhất còn lại trong nhà.

Sau đó, bà quen biết bố của Tần Vô Nguyệt.

Bố Tần Vô Nguyệt nói lão có mối, trên thành phố khối kẻ lại thích kiểu nhỏ tuổi, có điều tính tình tôi không ra sao, phải giao cho lão “dạy dỗ” trước đã.

Hai con ma bạc cứ thế chốt xong kế hoạch bán đứng tôi.

Bố Tần Vô Nguyệt kéo xềnh xệch tôi đi như kéo một con chó chết.

Lúc đi qua chân mẹ tôi, tôi cố sống cố chết túm lấy cổ chân bà, gọi “mẹ ơi”, nhưng bị bà mất kiên nhẫn đá văng ra, còn di di chân lên mu bàn tay tôi.

“Bảo mày giúp tí việc mà khó thế, đúng là nuôi mày tốn cơm tốn gạo, chẳng bằng một nửa con nhà người ta.”

Bố Tần Vô Nguyệt ngậm thuốc lá, kéo tôi đi ngang qua sông Bốn Mươi, rồi đâm sầm vào Tần Vô Nguyệt.

Mỗi ngày anh ta đều đến chân núi đào một chút, cuối cùng vào ngày hôm đó đã đào được hoàn toàn hài cốt của lão mù lên để chôn cất tử tế.

Điểm rẽ của cuộc đời chúng tôi, tất cả mọi thứ, đã xảy ra sự thay đổi kinh thiên động địa vào buổi hoàng hôn bên bờ sông Bốn Mươi năm ấy.

“… Mẹ, mẹ ơi… Triệu Nguyệt.”

Tôi giật mình tỉnh khỏi hồi ức, cúi đầu xuống mới phát hiện Tần Vô Nguyệt trước mặt đang bị cơn sốt hành hạ đến mức co rụt thành một cục.

Đầu tiên anh ta gọi mẹ, sau đó gọi tên tôi.

“Triệu Nguyệt, chúng ta cứ thế này… cứ mãi thế này nhé…”

Tôi rũ mắt nhìn anh ta rất lâu, rất lâu, dường như đã trôi qua cả một thế kỷ, tôi chậm rãi cúi người xuống, áp gò má lạnh ngắt của mình vào khuôn mặt nóng bừng của anh ta.

Tôi nói: “Được, chúng ta mãi mãi không bao giờ xa nhau nữa.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!