Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
10.
Giữa tiết đại hàn, Tây Bình phiên vương vào kinh triều cống.
Tống Minh Yên tháp tùng Lý Tông Khác dự yến tiệc cung đình, lại một lần nữa “oan gia ngõ hẹp” với ta.
Nàng ta khoác chiếc áo choàng mới tinh, phần lông cáo ở cổ áo còn to và bồng bềnh hơn cả của ta.
Nàng ta nở nụ cười khiêu khích, rồi chợt dán mắt vào chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của ta, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
“Lý Tông Khác, nhẫn của nàng ta và của chàng là một đôi, đúng không? Sao chàng có thể đeo nhẫn đôi với nữ nhân khác!” Giọng nàng ta run rẩy như thể chịu uất ức tột cùng.
“Ta không cần biết, chiếc đuôi cáo nàng ta không cho thì thôi, nhưng hôm nay dù có phải bẻ gãy ngón tay nàng ta, chiếc nhẫn đó nàng ta cũng phải đưa cho ta!”
Chiếc nhẫn này là vật định tình của ta và Lý Tông Khác.
Chính tay ta đã làm ra hai chiếc, một chiếc ta đeo, chiếc còn lại ta nhân lúc Lý Tông Khác đang ngủ đã bí mật lồng vào tay hắn.
Lúc đó hắn chợt nắm chặt lấy tay ta, cười trêu: “Biết ngay là nàng lén lút mà, chắc chắn là chẳng làm chuyện gì tốt.”
Ta không phục, nhe răng dọa hắn.
“Sao lại không phải chuyện tốt, tục lệ ở biên ải chúng ta, đeo nhẫn là để sống cùng giường, chết cùng huyệt, người không muốn thì thôi.”
Hắn giơ tay ngắm nghía chiếc nhẫn hồi lâu, rồi xoay người quay lưng về phía ta, lẩm bẩm: “Yểu điệu thục nữ quá, chẳng biết làm kiểu nào mạnh mẽ một chút, bảo trẫm phải đối mặt với văn võ bá quan thế nào đây…”
Hắn tuy phàn nàn, nhưng chiếc nhẫn ấy vẫn luôn được đeo trên tay không hề tháo xuống.
Ta mỉm cười, liếc mắt qua thấy ngón tay của Lý Tông Khác giờ đây đã trống không.
Cũng đúng thôi.
Ta tháo chiếc nhẫn ra, ném ra phía sau, lười nhác nhìn Tống Minh Yên.
“Muốn thì tự đi mà nhặt.”
“Cứ như kẻ ăn mày, suốt ngày thèm thuồng đồ của người khác, không thấy cái nết khó coi lắm sao.”
Ta nhấc chân định đi, Lý Tông Khác đột ngột nắm chặt lấy ta.
“Ai cho phép nàng vứt đi!”
“Nhặt lại cho trẫm.”
Ánh mắt hắn rơi trên ngón tay ta, nơi vẫn còn một vòng hằn do chiếc nhẫn để lại.
Dù ta là một kẻ thế thân, nhưng ta vẫn là chính ta kia mà.
Ta ở bên Lý Tông Khác hơn ba năm trời, ai dám bảo rằng ta không để lại chút dấu vết nào trong lòng hắn?
Tống Minh Yên hoảng hốt, vội nắm lấy tay hắn, tủi thân nói: “Thôi bỏ đi, cũng chẳng phải vật gì giá trị, chàng đừng vì ta mà tức giận, cẩn thận kẻo hại thân.”
Lý Tông Khác hơi sững lại, hắn quay đầu nhìn ta, rồi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
11.
Cùng đi với Tây Bình vương còn có một thuật sĩ tên là Ngọc Chương.
Nghe nói vị này giỏi về chiêm tinh suy luận, là bậc kỳ tài có thể thông suốt quá khứ, thấu hiểu tương lai.
Hắn mặc một bộ bạch y thoát tục, ngồi giữa đám đông mà nổi bật vô cùng, đến cả người luôn coi trời bằng vung như Tống Minh Yên cũng không nhịn được mà liếc nhìn hắn.
Thế nhưng hắn chẳng thèm để ý đến ai.
Hắn chỉ chống cằm, xoay xoay ly rượu, nhìn chằm chằm về phía ta.
Nhìn một cách trực diện, không hề chớp mắt.
Ta bừng tỉnh, vội vã thu hồi tầm mắt, chẳng biết mình đã ngẩn người nhìn hắn bao lâu nữa.
Đột nhiên có người kéo mạnh ta một cái, lúc hoàn hồn lại thì ta đã bị Lý Tông Khác lôi tuột vào lòng.
Hành động khinh suất này của hắn khiến hắn trông như một tên hôn quân, còn ta là vị yêu phi tội đáng muôn chết.
“Đẹp lắm sao, mà nhìn đến xuất thần như vậy?”
Hắn bóp chặt eo ta, khẽ cau mày: “Mị Ngư, dạo này nàng gầy đi nhiều quá, không chịu ăn uống tử tế sao?”
Cằm hắn gác lên vai ta, thì thầm những lời thân mật sát bên tai, nhưng đôi mắt lại dán chặt về phía Ngọc Chương.
Lý Tông Khác giống như một con sói già đang tuyên bố chủ quyền, hằm hằm quan sát mọi kẻ có khả năng xâm nhập.
Ta hỏi ngược lại: “Bệ hạ đang ghen sao?”
Sắc mặt hắn biến đổi: “Làm sao có thể.”
Ta đẩy đầu hắn ra, khoan thai đứng dậy, ghé sát tai hắn lạnh lùng nói: “Vậy thì đừng làm thế này nữa, kinh tởm lắm.”
Vẻ mặt Lý Tông Khác khó coi đến cực điểm.
Hắn không vui, ta lại thấy vui vô cùng.
12.
Lý Tông Khác là một kẻ cực kỳ thù dai.
Ta không để hắn vui vẻ, hắn tự nhiên cũng sẽ không để ta yên ổn.
Cánh đồng hoa lan chính tay ta vun trồng bị hắn san phẳng, thay bằng những khóm mẫu đơn mà Tống Minh Yên ưa thích.
Cái Vọng Viễn đình hắn xây cho ta trên cao cũng bị quây lại, chỉ cho phép một mình Tống Minh Yên vào chơi.
Những nơi ta thích, giờ đều không còn nữa.
Tử Cấm Thành này đã biến thành chiếc lồng giam cầm ta.
Nhưng không sao, ta sắp chết rồi, chết là sẽ được giải thoát.
Hôm ấy, Triệu tổng quản dẫn người đến cung của ta, nói là để dỡ bỏ chiếc xích đu mà Lý Tông Khác từng tự tay làm cho ta.
Ta suy nghĩ một chút, rồi hắt một thùng dầu lên đó, châm một mồi lửa.
“Khỏi phiền phức, cứ đốt đi cho sạch.”
Ta ngồi trên bậc cửa, nhìn đám người cuống cuồng múc nước dập lửa.
Đến khi lửa tắt, chiếc xích đu chỉ còn lại những thanh sắt trơ trọi, đỏ rực vì sức nóng.
Triệu công công thở dài sườn sượt, có lẽ không biết phải về bẩm báo thế nào.
Lúc sắp đi, ông ta khom lưng, than thở với ta: “Nương nương, xin người đừng trách lão nô đa sự. Hoàng thượng bày vẽ ra bao nhiêu chuyện, chẳng qua là vì trong lòng có người nên mới giận dỗi thôi. Nương nương, người cứ nhún nhường một câu đi, chỉ cần người lên tiếng, cuộc sống chắc chắn sẽ còn vẻ vang hơn trước.”
Ta nhếch môi, Lý Tông Khác trong lòng có ta?
Vậy thì tốt quá, có thế thì đến cuối cùng, hắn mới biết cảm giác “đau” là như thế nào.
Ta đứng dậy phủi bụi trên áo, chỉ nói: “Đồ của hắn, hắn có quyền quyết định. Ta không quan tâm, hắn muốn gì cứ việc lấy đi hết.”
13.
Vạt áo màu vàng minh hoàng thấp thoáng sau bức bình phong, Lý Tông Khác lạnh lùng cười nhạt: “Quý phi thật có cốt cách, đúng là khiến trẫm phải nhìn bằng con mắt khác.”
“Đã vây, nếu nàng cái gì cũng không quan tâm…” Hắn nghiêng đầu nói với Tống Minh Yên: “Minh Yên, hôm nay nàng muốn gì, trẫm đều ban cho nàng.”
Tim ta thắt lại một cái.
Sắc mặt Tống Minh Yên không mấy vui vẻ, nàng ta vốn chẳng thích bị đem ra làm công cụ để chọc tức người khác.
Nhưng nhìn ta, nàng ta vẫn nũng nịu đáp một tiếng “Vâng”.
Ngón tay nàng ta chỉ một vòng, cuối cùng dừng lại ở con mèo nhỏ bệnh tật trong vòng tay Liên Chi.
Ta gần như hét lên: “Không được! Nó là của ta!”
Lý Tông Khác nhìn ta đầy mỉa mai, thản nhiên nói: “Quý phi quên rồi sao? Mọi thứ trong cung này đều là của trẫm. Chỉ có những gì trẫm ban cho nàng, mới là của nàng.”
Hắn chắc chắn biết ta yêu con mèo này đến nhường nào.
Tống Minh Yên cũng biết, nên nàng ta mới muốn cướp nó đi.
Nàng ta muốn cướp đi tất cả những gì có thể khiến ta vui vẻ.
Bởi vì ta chỉ là kẻ thế thân của nàng ta, mà một kẻ thế thân thì sao dám ngông cuồng, sao dám tươi cười?
Nàng ta muốn trả thù ta, muốn khiến ta không bao giờ có thể cười được nữa.
Con mèo nhỏ bị người ta quăng vào lồng, nó sợ hãi kêu “meo meo” không ngớt.
Móng vuốt nó cào lên thanh sắt tạo ra tiếng “ken két” khiến tim ta vỡ vụn.
Tống Minh Yên sẽ không đối xử tốt với nó, ta biết rõ điều đó.
Ta rơi nước mắt, ta hạ mình van xin Lý Tông Khác: “Thần thiếp sai rồi, thần thiếp nhận thua, được không? Đừng mang nó đi.”
Mỗi ngày nhìn thấy nó, ta mới có thêm chút hy vọng để sống tiếp.
“Không có nó, thần thiếp sẽ chết mất…” Ta ngã quỵ xuống đất, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Lý Tông Khác không ngờ ta lại quan tâm đến một con mèo như thế.
Hắn đứng sững tại chỗ, nhíu mày thở dài, có vẻ như không biết phải làm sao với ta.
Ta hiểu biểu cảm đó, hắn sắp mủi lòng rồi, hắn sẽ không mang con mèo của ta đi đâu.
Ta gạt nước mắt, nặn ra một nụ cười khó coi, khẩn cầu một cách dè dặt: “Đừng mang nó đi, nhé? Được không?”
Nhưng Tống Minh Yên đột ngột ngồi thụp xuống trước lồng sắt, cười hì hì: “Lý Tông Khác, chàng còn nhớ không, hồi nhỏ chàng làm mất con mèo của ta, nó trông y hệt thế này này. Ta đoán là nó luyến tiếc ta nên đầu thai đến để báo ân đấy.”
Giọng nàng ta mềm mỏng như nhung, nhưng lại liếc ta một cái đầy ác ý.
Nàng ta dùng nụ cười nhạo đầy quả quyết ấy để bóp nghẹt hy vọng của ta.
Ta nhìn thấy nét mặt Lý Tông Khác đanh lại, dần trở nên lạnh nhạt.
Hắn vẫn mang con mèo của ta đi.
Rõ ràng ta đã nói rồi, không có nó, ta sẽ chết.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨