Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHƯỢNG QUÁN KHÔNG MÀU – CHƯƠNG 1

1.

Năm thứ ba tôi làm Quý phi, “ánh trăng sáng” của Lý Tông Khác trở lại cung.

Nàng ta tên Tống Minh Yên, người như tên, rạng rỡ xinh đẹp, tính tình phóng khoáng chẳng chút nề hà.

Kể từ khi nàng ta tiến cung, Lý Tông Khác ít khi ghé qua chỗ ta nữa.

Người trong cung ai nấy đều rỉ tai nhau rằng, ta sắp thất sủng rồi.

Liên Chi thay ta xử lý vài cung nữ miệng lưỡi thế gian, thì ngay ngày hôm sau, Tống Minh Yên đã đến tận nơi hưng sư vấn tội.

Hóa ra, mấy kẻ nói xấu sau lưng ta lại là người hầu cận bên cạnh nàng ta.

Tống Minh Yên có gương mặt giống ta đến tám phần.

Nàng ta vừa nhìn thấy ta đã nở nụ cười: “Ngươi chính là vị Quý phi mà Lý Tông Khác nâng như nâng trứng đó sao? Ta đã muốn gặp ngươi từ lâu, vậy mà người cứ giấu nhẹm đi không cho ta thấy.”

Nàng ta nói về ta như nói về một con mèo con chó, khóe môi không giấu nổi vẻ đắc ý: “Vốn dĩ ta đã rất buồn, nhưng không ngờ Quý phi nương nương đây hóa ra lại là kẻ thế thân cho ta. Vậy thì ta yên tâm rồi.”

Bất chợt, ta nhớ lại đêm đầu tiên thị tẩm năm ấy.

Lý Tông Khác hôn lên môi ta, dịu dàng như làn nước mùa xuân.

Hắn ghé sát tai ta thì thầm: “Yên…”

Ta cứ ngỡ hắn thèm thuốc (Yên), bèn đỏ mặt bò dậy lấy tẩu thuốc, châm lửa rồi đưa đến tận môi hắn.

Hắn cười một cách cạn lời, khẽ kéo một cái đã khiến ta ngã nhào dưới thân hắn.

“Đồ ngốc, sao nàng lại đáng yêu thế này?”

Ánh nến chập chờn, ánh mắt hắn hờ hững lướt trên mặt ta, như thể đang nhìn ta, mà lại như đang nhìn một ai khác qua bóng hình ta.

Yên… Tống Minh Yên.

Hóa ra, ý nghĩa là như vậy.

2.

“Lúc ngươi lườm người khác trông xấu lắm, đừng làm vậy, Lý Tông Khác sẽ không thích đâu.” Tống Minh Yên cao ngạo chỉ điểm cho ta, cứ như thể địa vị ngày hôm nay của ta hoàn toàn là nhờ vào cái danh “giống nàng ta” mà có.

Ta ghét nàng ta cực kỳ.

Mà chắc nàng ta vẫn chưa biết, phàm là kẻ ta đã ghét thì chẳng có ai sống yên ổn được cả.

Ta đặt chén trà xuống, đảo mắt khinh bỉ.

Liên Chi hiểu ý, tung một cước vào khoeo chân Tống Minh Yên, ép nàng ta quỳ xuống trước mặt ta.

Lý Tông Khác cưng chiều nàng ta lên tận trời xanh, chắc nàng ta tưởng chẳng ai dám động vào mình.

“Ngươi làm ta đau đấy, nếu Lý Tông Khác biết chuyện này…”

Lời chưa dứt, Liên Chi đã giáng một cái tát nảy lửa.

“Nương nương chưa cho phép ngươi lên tiếng. Ngươi là cái thá gì mà dám nhiều lời?”

Ta tựa lưng vào ghế, nhìn nửa gương mặt sưng vù của Tống Minh Yên, uất hận trong lòng mới dịu đi đôi chút.

3.

Từ nhỏ ta đã có tính cách kiêu ngạo ngang tàng, ngay cả công chúa gặp ta cũng phải nhường nhịn vài phần.

Phụ thân là Trấn Quốc Hầu, huynh trưởng là Phiêu Kỵ tướng quân.

Một nửa giang sơn Đại Tề này là do tổ tiên nhà ta đánh hạ mà thành.

Ta là đứa trẻ kém cỏi nhất trong nhà, vì ta chỉ làm đến chức Quý phi, chẳng lên nổi ngôi Hoàng hậu.

Khi Lý Tông Khác đến, ta đang thêu túi tiền, đầu ngón tay bị kim đâm nát bét.

Ta làm nũng than vãn với hắn, đem túi tiền dâng lên như dâng báu vật.

Lý Tông Khác chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, tiện tay ném nó sang một bên.

Hắn nhìn xuống tôi từ trên cao, mấy thái giám áp giải Liên Chi quỳ gối dưới chân hắn.

Hắn giẫm lên tay con bé, nghiến mạnh khiến Liên Chi đau đớn hít một ngụm khí lạnh.

“Một đứa tiện tỳ mà cũng dám chạm vào Minh Yên.”

Lý Tông Khác không phải vì nhớ ta nên mới đến, hắn đến để trút giận cho Tống Minh Yên.

Hắn phạt Liên Chi, nhưng thực chất là đang tát vào mặt ta.

Trái tim ta nguội ngắt mất một nửa, ta lạnh lùng nói: “Bỏ cái chân của người ra khỏi tay Liên Chi ngay.”

Lý Tông Khác chạm vào đôi mày đang nhíu lại của ta, động tác rõ là tình tứ dịu dàng, nhưng thần sắc lại hoàn toàn là sự đạm mạc, xa cách.

“Quý phi, Minh Yên không có gia thế, cũng không có địa vị, nhưng nàng ấy có trẫm chống lưng. Nàng không được ức hiếp nàng ấy.”

“Năm xưa trẫm đã lỡ mất nàng ấy, nay tìm lại được, tuyệt đối không để nàng ấy chịu ấm ức thêm nữa.”

“Trẫm sẽ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho Minh Yên.”

“Nếu nàng không phục, muốn thử thách giới hạn của trẫm, cứ việc thử xem.”

Hắn hoàn toàn không quan tâm có phải Tống Minh Yên là người gây sự trước hay không.

Hắn chỉ là không đành lòng thấy nàng ta rơi một giọt nước mắt.

Trước khi rời đi, Lý Tông Khác nhìn cái túi tiền bị vứt trên bàn, rồi nhìn vào những đầu ngón tay đầy vết thương của ta.

Hắn cười nhạo: “Vụng về thế này thì đừng thêu thùa nữa.”

Trước kia chính hắn nói, nam nhân khác đều dùng đồ do chính tay nương tử mình làm, hắn cũng muốn có.

Ta từ nhỏ lớn lên trên lưng ngựa, giương cung bắn đại bàng thì giỏi, chứ việc thêu thùa này đúng là lấy mạng ta mà. Nhưng Lý Tông Khác cứ năn nỉ mãi, nhõng nhẽo đến mức ta phải nghiến răng đồng ý.

Giờ đây túi tiền mới thêu được một nửa, hắn lại nói hắn không cần nữa.

Ta nhìn thấy bên hông hắn treo một chiếc túi tiền mới, giống hệt chiếc của Tống Minh Yên.

Ta hiểu rồi, hắn vẫn muốn nữ nhân của mình tự tay thêu thùa đồ dùng cho hắn.

Chỉ là, hắn không còn muốn “nữ nhân đó” là ta nữa.

Dường như có thứ gì đó vừa rút khỏi tim ta, trôi xa dần theo bóng lưng của Lý Tông Khác.

Vạt áo hắn cuốn theo làn gió, biến mất sau cánh cửa.

Ta dụi mắt, nuốt nước mắt vào trong.

Ta nhặt chiếc túi tiền trên bàn lên, như để trút giận, ta đâm mạnh cây kim vào mông con uyên ương trên mặt vải.

Liên Chi khuyên ta “Thôi nương nương, đừng làm nữa, thức đêm hại thân, lúc đó cơn đau đầu lại tái phát mất.”

Ta nén tiếng nức nở, vô hồn ra lệnh: “Đi bôi thuốc cho tay đi, bớt nói lời thừa thãi.”

Chu Mị Ngư ta từ trước đến nay chưa bao giờ là kẻ bỏ cuộc giữa chừng.

Túi tiền ta thêu, Lý Tông Khác không cần, ắt có người cần.

4.

Lý Tông Khác nói được làm được, hắn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trao cho Tống Minh Yên.

Tấm Lưu Quang Sa độc nhất vô nhị trên đời, hắn từng hứa tìm cho ta, cuối cùng lại khoác trên người Tống Minh Yên.

Những hạt thất thái châu vùng Nam Hải, hắn nói sẽ gom đủ trăm viên làm trang sức cho ta, cuối cùng lại cài hết lên tóc Tống Minh Yên.

Những gì ta có, Tống Minh Yên đều có.

Những gì ta không có, Tống Minh Yên cũng chẳng thiếu phần.

Phụ thân và ca ca biết ta chịu ủy khuất, bèn gửi từ biên ải về bao nhiêu là bảo vật.

Ta lấy một tấm da hổ quấn lên người, tay trái cầm Thiên Cơ Nỏ, tay phải xách ống tên vàng.

Liên Chi bảo trông ta như một “người rừng giàu có” sống trong núi sâu.

Hai chúng ta cười nghiêng ngả.

Ta cười đến mức run cả người, cười đến trào cả nước mắt.

“Chẳng trách mẫu thân cứ bảo phụ thân là kẻ thô kệch, ông ấy ngốc chết đi được, ca ca cũng ngốc nữa, tặng toàn đồ kỳ cục.”

Ta gục xuống giường, vùi mặt vào chăn.

Những giọt nước lẽ ra phải uống vào bụng lại cứ thế tuôn ra từ khóe mắt, làm ướt đẫm lớp bông.

Liên Chi không cười nữa, một lúc lâu sau mới hỏi: “Nếu nương nương nhớ nhà, hay là mời phu nhân vào cung chơi một chuyến?”

Thấy ta không đáp, con bé lại giả vờ ngạc nhiên: “Oa, ở đây có một cái đuôi cáo này, mềm và dày quá nương nương, làm thành áo choàng cáo chắc chắn sẽ đẹp lắm!”

Ta bấm chặt lòng bàn tay, nuốt hết mọi đau thương vào lòng.

Ta quay sang cười với con bé: “Em đi nói với họ, thêu lên áo choàng cho ta hình mấy con cừu non, rồi thêu cả bò con, thêu thêm cả một cánh đồng cỏ thảo nguyên bao la nữa…”

Ta nhớ phong cảnh biên ải quá.

Ta không muốn ở lại nơi này nữa rồi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!