Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
13
Ta nghe xong không nhịn được mà bật cười, rót thêm một chén trà cho Tống Uyển Hi vừa phong trần mệt mỏi trở về.
Tống Uyển Hi có chút gò bó.
Nàng không hiểu tại sao ta lại để cung nữ bẩm báo những chuyện thầm kín trong cung ngay trước mặt nàng như vậy.
Ta không giải thích nhiều, chỉ hỏi thăm chuyện nàng về nhà.
Nàng lộ vẻ hân hoan, thần sắc thả lỏng, thản nhiên đáp: “Đa tạ công chúa ban thuốc, đã cứu mạng cha của thần nữ.”
“Cha?”
“Là sư phụ của thần nữ, trong lòng thần nữ, ông ấy chính là cha.”
Ta “ồ” một tiếng, mỉm cười: “Nên như vậy, vị thuốc đó cuối cùng cũng có giá trị của nó.”
Tống Uyển Hi im lặng một lát: “Công chúa có điều gì cần thần nữ làm, xin cứ sai bảo. Chỉ cần không trái với lương tâm đạo nghĩa, thần nữ nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Ta cười.
Ta thích nàng.
Nàng nên là người ân oán phân minh như vậy.
Nếu ta thực sự là nàng công chúa đáng thương phải sống dưới trướng Đỗ Quý phi như trong kịch bản, khi gặp một Tống Uyển Hi quang phong tuế nguyệt, kinh diễm vạn người thế này, liệu ta có thích nàng không?
Ta nghĩ, ta sẽ vừa ngưỡng mộ, vừa đố kỵ.
Bởi vì một kẻ âm u tự ti như ta trong kịch bản cũ, vốn chẳng có lòng dạ rộng lượng để mà bao dung.
Ta có lẽ sẽ thực sự trở thành nàng nữ phụ độc ác bị người ghét, chó cũng chê.
Trong vô số ngày chép kinh Phật, ta đã tự hỏi tại sao mình có thể vì Lục Ngọc Chương có ơn cứu mạng mà cam tâm tình nguyện hiến dâng tất cả, nhưng với Tống Uyển Hi cũng có ơn cứu mạng tương tự, ta lại lấy oán trả ơn, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng ta?
Ta nghĩ, đó chính là sức mạnh của hoàn cảnh.
Là sự ảnh hưởng của tư tưởng nam quyền mà phụ hoàng xuyên không từng nói là “hiện hữu khắp mọi nơi”.
Nó khiến con người ta vô thức coi nam tử là tôn quý, coi việc làm hài lòng nam tử là nhiệm vụ của mình.
Nó khiến nữ tử phải hạ mình, nũng nịu cầu xin sự thương hại, thông qua đàn ông để có được vinh hiển, địa vị và quyền thế.
Ngay cả khi ta là công chúa, cũng chẳng thể thoát khỏi số mệnh đó.
Vì tất cả mọi người quanh ta đều đang nịnh hót phụ hoàng, chẳng có lý gì ta lại không bị ảnh hưởng.
Trong môi trường ấy, bất kỳ nữ tử cùng lứa nào cũng trở thành đối thủ cạnh tranh.
Sự ưu tú của nàng ta sẽ thu hút ánh mắt của số ít nam nhân ưu tú, và thế là vùi dập nàng ta trở thành nhiệm vụ chung của nhiều nữ nhân khác.
Trong kịch bản, ta là nữ phụ độc ác số một, còn có nữ phụ số hai, số ba, số bốn…
Chúng ta tạo ra rắc rối, còn Lục Ngọc Chương giải quyết rắc rối để chiếm trọn trái tim mỹ nhân, ôm người đẹp về dinh.
Nhưng tình yêu đó có thật không?
Câu chuyện kết thúc bằng việc hoàng đế và hoàng hậu đại hôn, cùng hưởng thiên hạ, nhưng ta luôn cảm thấy đó là một trò cười.
Chẳng hạn như Đỗ Quý phi, tưởng như đã thắng được Thái hậu, khiến phụ hoàng đón bà ta vào cung, nhưng bà ta vẫn phải đấu đá không ngừng nghỉ.
Trên có sự chán ghét của Thái hậu, bên có sự áp chế của mẫu hậu, dưới có các phi tần được phụ hoàng nạp vào cung vì đủ loại lý do.
Dù họ không có sủng ái, nhưng sự hiện diện của họ chính là minh chứng cho sự không kiên định của phụ hoàng.
Ngược lại, người phụ hoàng xuyên không của ta có thể hết lần này đến lần khác kiên định gạt đi những lời khuyên tuyển tú nạp phi.
Mười năm trị vì của người, trong cung không có thêm một phi tần mới nào.
Mười năm đó mới thực sự là mười năm yên lạc thanh bình nhất của hậu cung.
Có thể thấy, cội nguồn của mọi cái ác, hóa ra lại nằm ở phụ hoàng.
Ta nhìn Tống Uyển Hi, không hề khách sáo mà gật đầu: “Quả thực có chuyện cầu xin cô nương. Hãy giúp ta chế vài loại thuốc, ta cần mang theo bên mình, điều này không trái với lương tâm đạo nghĩa chứ?”
Tống Uyển Hi mỉm cười.
Ta cũng cười.
Nàng thích chế dược.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc, nàng không có dược liệu tốt để luyện tay nghề, ở Quốc công phủ, chung quy cũng không phải nhà mình.
Nhưng ở chỗ ta, nàng có vô số dược liệu để dùng, và tất cả đều được mua bằng tiền ta kiếm được từ việc kinh doanh.
Sau khi phân tích kỹ kịch bản, ta có thể cảm nhận được sự biến chuyển của thời đại.
Dưới mỗi sự thay đổi ấy đều ẩn chứa những cơ hội làm giàu mới, ta vẫy vùng trong đó, vui sướng không biết mệt là gì.
Tay nghề chế thuốc của Tống Uyển Hi ngày càng thăng tiến, Tiêu Thiệu rất phấn khích, thường xuyên quẩn quanh bên nàng xem nàng chế thuốc.
Tống Uyển Hi cũng rất kiên nhẫn, có hỏi có đáp, tiện thể dạy cho Tiêu Thiệu rất nhiều kiến thức: Người nông dân cày cấy ra sao, thợ săn đặt bẫy thế nào, người hái thuốc chăm sóc dược liệu ra sao. Xuân hoa thu thực, đông cừu hạ cát, mỗi một vật từ khi sinh ra đến khi mất đi đều có lai lịch và bến đỗ riêng của nó.
Trong lời kể của nàng, trời đất bỗng chốc trở nên bao la vô tận.
Cả ta và Tiêu Thiệu đều bị cuốn vào thế giới ấy.
Chính vì thế, ngày hôm ấy, khi phụ hoàng đứng lặng hồi lâu bên ngoài cung của ta, ta đã không kịp nhận ra.
Ánh mắt người thâm trầm nhìn Tống Uyển Hi, sâu trong đáy mắt hiện lên một dục vọng kinh người.
Khi thoát khỏi sự trói buộc của tình ái với Đỗ Quý phi, dường như người đã bắt đầu nhận thấy vẻ đẹp của những thiếu nữ trẻ trung.
Đã đến lúc đón Đỗ Quý phi trở về rồi.
Chỉ có bà ta mới có thể khắc chế được phụ hoàng.
14
Đức công công đôi mắt đỏ hoe, mô tả lại cảnh ngộ thê lương của Đỗ Quý phi tại phủ Thượng thư cho phụ hoàng nghe: Nào là chẳng có áo mới để thay, ngày ngày ôm lấy món đồ ngọc như ý phụ hoàng ban tặng mà âm thầm rơi lệ, đối gương lười chải chuốt, héo hon gầy mòn.
Phụ hoàng nghe mà lòng đau xót.
“Đỗ Tử Quốc sao có thể khắc nghiệt đến thế, đó là em gái ruột của hắn kia mà!”
“Tuyết phi là con gái ruột của Đỗ Thượng thư, giữa muội muội và nhi nữ.”
Lòng lân ái kẻ yếu của phụ hoàng lại trỗi dậy, người cuống quýt hạ lệnh đón Đỗ Quý phi về cung.
Đức công công tỏ vẻ khó xử: “Nhưng sai ai đi đón nương nương bây giờ? Nương nương vốn tính kiêu hãnh, nếu phái kẻ không có thân phận đi đón, e là làm mất mặt nương nương. Mà Bệ hạ cũng không thể thân hành tới đó, như vậy thì quá sức long trọng.”
“Cho Vinh Hoa đi.” Phụ hoàng chỉ định ta.
Ta mang theo thánh chỉ ra khỏi cung.
Tống Uyển Hi đi cùng ta, còn Lục Ngọc Chương chịu trách nhiệm dẫn đường khai đạo.
Hai người họ chạm mắt nhau, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi rồi không hề có thêm biểu hiện nào khác.
Ta mỉm cười hài lòng.
Ta làm tốt lắm.
Trong kịch bản, lúc này hai người họ đáng lẽ đã kết tình sinh tử, nhưng giờ đây, họ vẫn chỉ là những người xa lạ.
Thế nhưng ta không ngờ rằng, sức mạnh của “kịch bản” lại đáng sợ đến thế.
Trên đường đón Đỗ Quý phi trở về, chúng ta gặp phải thích khách.
Lục Ngọc Chương rõ ràng lao về phía ta muốn cứu giá, nhưng âm sai dương thác thế nào lại tóm chặt lấy Tống Uyển Hi.
Cả hai cùng ngã nhào sang một bên đầy kinh ngạc, còn ta chật vật lăn một vòng, vừa vặn tránh được một kiếm chí mạng.
Lục Ngọc Chương lập tức lao tới lần nữa mới bảo vệ được ta.
Nhưng Đỗ Quý phi thì không may mắn như vậy.
Bà ta bị đâm trúng cánh tay, mắt thấy sắp bị một kiếm xuyên họng, ta liền dùng sức kéo mạnh bà ta về phía Tống Uyển Hi.
Ta đã nghĩ thông suốt rồi: Vào thời khắc mấu chốt, chỉ có dựa vào nữ chính mới giữ được mạng.
Tống Uyển Hi trượng nghĩa che chở cho ta.
Lục Ngọc Chương thành công bắt sống thích khách, hắn thản nhiên bẻ khớp hàm, rút sạch răng độc trong miệng tên đó ngay trước mặt Đỗ Quý phi rồi mới bắt đầu thẩm vấn.
Dưới thủ đoạn tàn độc, tên thích khách đã khai ra: “Ta cũng không biết đó là ai, chủ nhân chỉ gọi người đó là Trúc Sơn tiên sinh.”
Sắc mặt Đỗ Quý phi biến đổi hoàn toàn.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨