Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Ta chưa từng gặp Thái hậu, nhưng đã nghe kể về bà.
Mẫu hậu nói, đứng từ góc độ của Bệ hạ, Thái hậu là người chia uyên rẽ thúy, sắt đá vô tình.
Nhưng ở vị trí đó phải lo toan việc ở vị trí đó, bà không thể chỉ nghĩ đến sở thích của Bệ hạ, cái bà phải nghĩ đến là giang sơn vững bền, quốc thái dân an.
Bà chấp nhận rủi ro con trai ruột không nhận mình để chặt đứt con đường ngoại thích của nhà họ Đỗ.
Hy sinh cái tôi nhỏ bé để thành toàn cái ta lớn lao, đó mới thực là người có đại trí tuệ.
Mẫu hậu nói, muốn làm được việc thực sự thì không thể vẹn cả đôi đường, chọn phe này ắt sẽ đắc tội phe kia, chẳng ai tránh khỏi, chỉ xem chuyện đó về sau là công hay tội mà thôi.
Thái hậu không hối hận, và nương cũng không hối hận.
Đỗ Quý phi giận quá hóa liều:
“Trương muội, ta chuyên sủng trong cung bao năm, đã bao giờ dồn mẫu tử các người vào đường cùng chưa? Nếu không phải vì ta không thể sinh nở, ta thèm khát gì đứa con của kẻ khác? Hôm nay đứa trẻ này ta nhất định phải có bằng được, dù nó có chết cũng phải là con của ta. Bản cung không cần nó hiếu thảo, bản cung chỉ cần thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!”
Bà ta điên rồi.
Mẫu hậu nhìn về phía phụ hoàng, lạnh lùng nói: “Năm xưa Bệ hạ đã để Thái hậu ôm hận nơi chín suối, nay lại muốn để một đôi mẫu tử khác phải âm dương cách biệt sao? Nếu Bệ hạ nhất quyết giết Lý tài nhân, thần thiếp dù chết cũng phải cướp đứa trẻ đó về nuôi dưới danh nghĩa của mình. Còn nếu Bệ hạ tha cho Lý tài nhân một con đường sống, thần thiếp nguyện dẫn đầu phi tần toàn cung vào am Thượng Lâm cầu phúc cho quốc gia, đời này không bước chân vào cửa cung nửa bước, thành toàn cho giai thoại ‘một đời một kiếp một đôi người’ của Bệ hạ và Quý phi.”
Người giơ cao ý chỉ, quỳ sụp xuống.
Khoảnh khắc ấy, phụ hoàng hoàn toàn chấn động.
Ta không biết người đang nghĩ gì.
Người nhìn mẫu hậu trân trân hồi lâu, rồi từ kẽ răng rít ra mấy chữ: “Trẫm chuẩn tấu, hạn cho ngươi trong vòng ba ngày phải rời cung.”
Về sau, ta ngẫm nghĩ rất lâu mới hiểu ra, có lẽ người đã nhìn thấy hình bóng của Thái hậu trên người mẫu hậu.
Người sợ mẫu hậu.
Bởi mẫu hậu là một sự hiện diện của đạo nghĩa mà người không bao giờ có thể đánh bại.
Ba ngày, thời gian rất gấp gáp.
Nhưng phi tần khắp cung lại như được đại xá.
Có lẽ, so với hoàng cung lạnh lẽo có thể mất mạng bất cứ lúc nào, am Thượng Lâm quả thực là một nơi chốn tốt.
Mẫu hậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc, điều duy nhất người không yên lòng chính là ta.
Đêm đó, ta cùng người quỳ lạy trong Phật đường nhỏ của cung.
Mẫu hậu nhìn bức tượng Phật mà xuất thần.
Tượng Phật lạnh lẽo, vô tri vô giác, nhưng lại là niềm an ủi duy nhất cho tâm hồn của bao người chốn thâm cung.
“Con còn nhớ vị phụ hoàng kia không?
“Ông ấy là một người tốt.”
“Năm đó, ông ấy từng hỏi ta có muốn rời cung không, ta đã thực sự lay động. Cung đình tịch mịch, ngay cả việc trên cây có mấy quả cũng có thể đem ra để giết thời gian…”
“Ta nhìn ông ấy, nhưng lời chẳng thể thốt ra. Ta rời cung thì dễ, nhưng ông ấy lại phải mạo hiểm cực lớn để che giấu hành tung cho ta. Ông ấy vừa mới tới, tiếp nhận một mớ hỗn độn, ta không thể kéo chân ông ấy.”
“Ta nói chưa nghĩ ra mình muốn gì, ông ấy bảo khi nào nghĩ xong thì nói cho ông ấy hay. Một lần nghĩ ấy mà trôi qua bao nhiêu năm trời. Lời trong lòng ta còn chưa kịp nói, ông ấy đã đi rồi, chớp mắt đã vật đổi sao dời.”
“Giờ đây, ta rốt cuộc cũng có thể rời cung, nhưng Vinh Hoa à, con phải làm sao đây? Sau này con sẽ gặp phải biết bao chuyện khó khăn, không nơi nương tựa, con biết phải làm sao?”
Người nắm chặt tay ta, nỗi bi thương ập đến, nghẹn ngào nơi cổ họng.
Ta ghé sát tai người, khẽ khàng: “Mẫu hậu, những lời phụ hoàng từng nói, con vẫn luôn khắc ghi. Người và các nương nương hãy cứ yên tâm mà đi đi, nữ nhi chẳng cần dựa dẫm vào ai, nữ nhi có thể tự dựa vào chính mình.”
Chỉ khi các người đi rồi, ta mới có thể mặc sức tung hoành.
Mới có thể thần ngăn giết thần, Phật ngăn diệt Phật.
9
Ngày thứ ba, các vị nương nương khắp cung đều đến từ biệt ta, ta nhận được rất nhiều món đồ nhỏ xinh làm kỷ niệm.
Nào là túi thơm của Lâm tần, tranh của Lục chiêu nghi, sách quý của Hà thường tại, rồi bình phong nhỏ của Trương phi… Những thứ ấy bày la liệt đầy một bàn.
Lúc rời đi, Lý tài nhân phải có người dìu ra, đôi chân nàng ta bủn dủn không còn sức để bước, cứ ngoái nhìn về phía cung Phượng Loan mà nước mắt chảy dài.
Nhi tử của nàng cũng là nhị đệ Tiêu Thiệu của ta, đã bị đưa vào cung Phượng Loan, đến phút ly biệt này cũng chẳng thể gặp mặt lấy một lần.
Khi bị đỡ lên xe ngựa, nàng ta phát ra một tiếng bi thiết đầy kìm nén.
Ta tiễn họ đến tận cửa cung.
Mẫu hậu khẽ bảo ta: “Trên đầu ba thước có thần linh, phụ hoàng của con sẽ phù hộ cho con.”
Ta gật đầu.
Người dứt khoát buông rèm xuống.
Đoàn xe ngựa chậm rãi lăn bánh rời xa hoàng cung, bỏ lại mình ta đơn độc.
Đêm xuống.
Tại cung Phượng Loan, Tiêu Thiệu khóc rất dữ dội.
Ta xách đèn lồng cầu kiến nhưng bị Đỗ Quý phi từ chối.
Ta giao con hổ nhỏ bằng gấm mà Tiêu Thiệu thường chơi cho một cung nữ, nhờ nàng ta chuyển cho đệ ấy.
Ả cung nữ đó đi vào một lát rồi trở ra ngay, thẳng tay ném con hổ gấm vào thùng rác thải.
“Cái thứ rách rưởi gì không biết, cũng đáng để ta phải mang vào một chuyến sao, làm ta tự dưng bị mắng một trận tơi bời.”
Ả ném xong rồi vội vã đi vào, hoàn toàn không phát hiện ra ta vẫn đang đứng lặng lẽ bên ngoài bức tường cung.
Cung nữ thân cận của ta vội vàng nhặt con hổ gấm ra khỏi thùng, lấy khăn tay lau sạch, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận.
Ta bình thản nói: “Khóc cái gì? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Thế nhưng, ta không hề muốn khóc.
Ngược lại, trong lòng còn có chút hưng phấn lạ kỳ.
Có lẽ ta bẩm sinh đã mang cốt cách của một nữ phụ độc ác, càng là những lúc thế này, dòng máu hiếu chiến trong xương tủy ta lại càng sục sôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨