Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
5
Trong những câu chuyện mà người phụ hoàng xuyên không kia từng kể, nàng nữ phụ độc ác là ta đây vốn là một kẻ đen đủi đến cùng cực.
Đại tiệc cài trâm của ta vốn chỉ là một cái sân khấu, tuy quy tụ vô số bậc quyền quý, nhưng thực chất chỉ để làm nền cho nam nữ chính ra mắt một cách lộng lẫy nhất.
Thích khách đại náo tiệc rượu, ta vô tình bị xô ngã rồi đỡ thay phụ hoàng một đao.
Chính nhát đao ấy đã hàn gắn tình cảm giữa ta và người cha lãnh đạm, tạo tiền đề để sau này ta có được sự sủng tín của người, rồi từ đó cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho nam chính.
Còn nam chính sẽ dũng cảm cứu giá, khiến phụ hoàng nhìn ra hắn là bậc văn võ song toàn, tạo cơ sở để hắn nắm binh quyền về sau.
Ta sẽ vì ơn cứu mạng đó mà yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, từ đó lún sâu không lối thoát.
Hết lần này đến lần khác dâng trọn chân tâm, hết lần này đến lần khác ra tay tàn độc để dọn đường cho hắn, rồi lại hết lần này đến lần khác bị hắn dùng danh nghĩa đạo đức mà giáo huấn, nhục mạ.
Nữ chính thì sẽ trổ tài y thuật, trở thành ân nhân cứu mạng của ta.
Thế nhưng ta lại là kẻ vong ơn phụ nghĩa, vì ghen tuông khi thấy nàng ta thân thiết với nam chính mà liên tục chèn ép, hãm hại, để rồi cuối cùng bị vạch mặt, bị phản đòn và chết vì độc dược.
Nắm rõ những tình tiết này, ta cũng từng phân vân: Liệu mình có nên thuận theo kịch bản, chịu một đao để cứu phụ hoàng hay không?
Nhưng ta suy đi tính lại, ta không muốn làm thế.
Người phụ hoàng từng yêu thương ta đã dùng mọi cách để dạy dỗ ta, chính là hy vọng ta tránh xa cái kịch bản quái gỡ này, hy vọng ta biết tự cường, tự lập và tự yêu lấy chính mình.
Vì vậy, ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ dùng khổ nhục kế để làm tổn hại thân thể mình.
Chỉ khi có một cơ thể khỏe mạnh, ta mới có thể trù mưu tính kế, để đám thích khách kia lặng lẽ vào cung và hành thích sớm hơn dự kiến.
Đỗ Tuyết Phù, cái con ngốc đó chính là quân cờ tốt nhất.
Nàng ta đã thay Đỗ Quý phi đứng ra chịu trận, thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận sự phản công của ta.
Nàng ta đỡ thay phụ hoàng một đao, chính là có ơn cứu giá.
Ta rất muốn chứng kiến cảnh “một cửa hai sủng phi” trong tương lai sẽ ra sao.
Nếu Đỗ Quý phi biết có ngày mình phải tranh sủng với chính đứa cháu gái ruột, biểu cảm chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.
Và cả Đỗ Tử Quốc nữa, ta rất muốn xem giữa muội muội và nữ nhi, ông ta rốt cuộc sẽ chọn ủng hộ ai.
Tống Uyển Hi băng bó xong vết thương rồi bước ra.
Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt tĩnh lặng, gương mặt mang theo vẻ thản nhiên của kẻ đã quá quen với lằn ranh sinh tử.
Ta lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc tráp nhỏ, đưa cho nàng.
“Đây là thù lao dành cho Tống cô nương, hy vọng cô nương sẽ thích.”
Tống Uyển Hi ngần ngại mở ra xem, rồi lập tức đóng sập lại.
Một tia hồ nghi thoáng qua trong mắt, nàng từ chối: “Vật này quá mức quý giá, thần nữ không dám nhận.”
Ta nhàn nhạt nói: “Cứ cầm lấy đi. Vật này lưu lạc trong cung đã nhiều năm, thái y viện không ai biết dùng nó. Tặng cho Tống cô nương để nó được dùng đúng chỗ, cũng coi như không làm nhục thanh danh của nó.”
Trong tráp là một nhành Tiên Hạc Thảo trăm năm, vừa là độc thảo, cũng vừa là tiên thảo.
Các ngự y vốn bảo thủ nên không dám khinh suất dùng vị thuốc này.
Mà Tống Uyển Hi lặn lội ngàn dặm đến kinh thành, mục đích chính là vì nó.
Sư phụ Y thánh của nàng năm xưa phát hiện bí mật trong cung, đã giả chết để thoát thân nhưng thân thể bị tổn thương nặng nề, thuốc thang vô hiệu, chỉ có thể sống thoi thóp qua ngày.
Tống Uyển Hi là người hiếu thảo, nàng đã nghiên cứu ra một đơn thuốc, chỉ thiếu duy nhất nhành Tiên Hạc Thảo này.
Trong nguyên tác, nàng và Lục Ngọc Chương phải tương hỗ lẫn nhau, trải qua muôn vàn khổ cực, hy sinh biết bao nhiêu thứ mới có được Tiên Hạc Thảo.
Thế nhưng khi vội vã mang về, nàng lại nhận được tin sư phụ đã qua đời.
Mọi nỗ lực đổ sông đổ biển, đó là khoảnh khắc gian nan nhất đời nàng.
Lục Ngọc Chương đã ở bên cạnh nàng lúc ấy, khiến tình cảm hai người tăng vọt, trở thành những người đồng hành sinh tử có nhau.
Chuyện bi thảm như vậy, ta đương nhiên không nỡ nhìn thấy.
Vì thế, ta đã chuẩn bị sẵn dược thảo từ sớm.
Phụ hoàng từng mong ta một đời thuận buồm xuôi gió, giờ đây, ta với Lục Ngọc Chương và Tống Uyển Hi đều là lần đầu gặp mặt, chúng ta chưa có thâm thù đại hận, ta sẵn lòng chia sẻ thiện ý này cho nàng ta.
Tống Uyển Hi do dự hồi lâu rồi nhận lấy Tiên Hạc Thảo, trịnh trọng hứa với ta: “Vật này đối với Uyển Hi quả thực có đại dụng. Đa tạ công chúa đã ban thuốc. Sau này nếu công chúa có điều chi cần đến, Uyển Hi nhất định sẽ dốc hết sức giúp người một lần.”
“Vậy thì tốt quá. Ta muốn cô nương vào cung bầu bạn với ta một năm, cô nương có sẵn lòng không?”
Ta mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Nhịp thở của Tống Uyển Hi khựng lại, rất lâu sau mới thốt ra được một chữ: “Được!”
Nàng vội vã rời cung, ngay đêm đó đã rời khỏi Quốc công phủ để lên đường về quê.
Còn ta, ta thong thả tản bộ đến bên hồ trong ngự uyển, đúng lúc bắt gặp Lục Ngọc Chương tại đó.
Hắn đang đối đầu với Đỗ Tử Quốc.
Đỗ Tử Quốc đại khái đã nghe tin vụ thích khách có liên quan đến mình nên vội vã chạy tới, tự ý xông vào cung cấm, chắc là muốn thanh minh trước mặt phụ hoàng.
Mà Lục Ngọc Chương vừa được phụ hoàng bổ nhiệm làm Thống lĩnh thị vệ, đương nhiên phải ngăn cản hành vi vượt quá khuôn phép này.
Đỗ Tử Quốc đã quen thói hống hách, làm sao để một tên tân khoa Trạng nguyên nhỏ bé vào mắt, lập tức ra lệnh cho người bắt giữ Lục Ngọc Chương.
Lục Ngọc Chương bị ép quỳ dưới đất, gương mặt đằng đằng sát khí, đáy mắt không giấu nổi vẻ nhục nhã.
Đúng lúc đó, ta ung dung tiến lại gần.
6
Suy nghĩ của ta thực chất vô cùng đơn giản.
Trong kịch bản, vì Lục Ngọc Chương có ơn cứu mạng nên từ đó về sau ta như một con chó trung thành, vì hắn mà can tâm tình nguyện tan xương nát thịt.
Ta rất muốn xem xem, nếu như ta cứu Lục Ngọc Chương, hắn có thể vì ta mà làm đến mức nào?
Ngay khoảnh khắc kiếm tuốt khỏi bao, không khí căng như dây đàn, ta thong thả bước tới, bình thản nói: “Đỗ đại nhân, chúc mừng.”
Khóe môi Đỗ Tử Quốc nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Ồ, hỷ sự từ đâu tới?”
Lão đã già rồi.
Không còn là kẻ “người đời đều say riêng mình ta tỉnh” mà ta từng thấy trong các buổi yến tiệc năm xưa nữa.
Hai bên thái dương lão đã bạc trắng, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu, nét gạch dọc giữa chân mày càng làm tăng thêm vài phần hung ác.
Quyền lực thật mê hoặc lòng người, nhưng cả ngày lẫn đêm lo tính kế hãm hại kẻ khác chắc hẳn cũng mệt mỏi lắm thay.
Ta mặt không đổi sắc, mỉm cười nói tiếp: “Đỗ tiểu thư xả thân đỡ đao cho phụ hoàng, cứu người một mạng. Phụ hoàng bình an vô sự hoàn toàn là công lao của Đỗ tiểu thư. Chỉ có điều…”
“Chỉ có điều làm sao?”
“Vết thương của Đỗ tiểu thư nằm ngay tim, dù thái y đã dốc sức cứu chữa nhưng chung quy cũng tổn hại đến căn cơ, sau này trên người ắt để lại sẹo, hôn sự của Đỗ tiểu thư e là sẽ bị ảnh hưởng…”
Thần sắc Đỗ Tử Quốc khựng lại, nhưng rồi nhanh chóng giãn ra.
Lão đại khái đã nghĩ, Đỗ Tuyết Phù đã đỡ đao cho hoàng đế, vậy thì chuyện lão ám sát phụ hoàng tự nhiên sẽ trở thành chuyện vô căn cứ.
“Lão thần tự có dự tính, không nhọc công công chúa phải bận tâm.”
“Ta đưa Đỗ đại nhân sang đó, phụ hoàng đang ở cung Phượng Loan.”
Đỗ Tử Quốc rất hài lòng vì sự “biết điều” này của ta.
Lão liếc xéo Lục Ngọc Chương một cái, hừ lạnh: “Lục lang quân là tân khoa Trạng nguyên, nhưng lão phu đã từng thấy qua hàng chục kẻ như ngươi rồi. Ngươi đoán xem những kẻ đó giờ đang ở nơi nào?”
Lão cười vang cuồng ngạo, sải bước rời đi.
Ta dành cho Lục Ngọc Chương một nụ cười nhạt, rồi cũng xoay người bước tiếp.
Từ khi Đại Ninh khai quốc đến nay, khoa cử tổ chức hơn năm mươi lần, hơn năm mươi vị Trạng nguyên đã ra đời.
Thế nhưng phần lớn những người đó đều chẳng đi được bao xa trên chốn quan trường.
Kẻ bị biếm chức, người bị lưu đày, kẻ đã bỏ mạng, người thì hóa thành lũ tầm thường chỉ cầu sống sót, lại có kẻ đã trở thành vây cánh dưới trướng Đỗ Tử Quốc.
Lục Ngọc Chương không giống họ.
Trong kịch bản, hắn là kẻ đi xa nhất.
Hắn dẫm lên xương máu của ta, lật đổ một vương triều, bước lên đỉnh cao huy hoàng của chính mình.
Đời này, ta tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Ta đi được một quãng xa, khẽ ngoái đầu nhìn lại, phát hiện Lục Ngọc Chương cũng đang nhìn ta đăm đăm, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh…
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨