Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Năm tám tuổi, ta đại khái đã hiểu được “xuyên không” nghĩa là gì.
Phụ hoàng ta đến từ một thời không khác.
Ở thời đại đó, công nghệ phát triển, nam nữ bình quyền, dù là nam hay nữ đều có thể làm những điều mình khao khát.
Ta nghĩ, đó hẳn là một thời đại đại đồng.
Và ta cũng đã rõ được thân phận của mình.
Trong nhận thức của phụ hoàng, thế giới chúng ta đang sống thực chất là một cuốn sách.
Ta là nàng nữ phụ độc ác trong đó, tương lai sẽ vì một nam nhân mà hắc hóa, phủ phục dưới chân hắn cầu xin chút lòng thương hại, dâng hiến cả gia quốc chỉ để hắn liếc nhìn ta lấy một lần.
Thế nhưng đối với hắn, ngoài sự hận thù thì chỉ có chán ghét dành cho ta.
Vào ngày hắn và một nữ tử khác đại hôn, cùng nhau nắm giữ thiên hạ, ta sẽ phát điên mà phóng hỏa đốt cung đình, cuối cùng tự thiêu chính mình.
Khoảnh khắc ta mang theo ngọn lửa bao trùm thân xác nhảy xuống từ tường thành, lại vô tình trở thành một nét điểm xuyết rực rỡ cho lễ cưới của hắn.
Hắn cùng nữ tử kia đứng trên thành cao, nhìn thi thể đang rực cháy của ta mà thốt lên: “Ác giả ác báo, tất cả cuối cùng cũng kết thúc rồi.”
Phụ hoàng đem những tình tiết này kể thành câu chuyện cho ta nghe, răn dạy ta nữ nhi tuyệt đối không được chìm đắm trong tình ái.
“Vì một nam nhân mà hy sinh là điều không đáng, càng không đáng vì hắn mà phạm sai lầm. Nếu một kẻ cần con phải dốc cạn cả gia quốc mới chịu nhìn con một cái, thì kẻ đó tuyệt đối không nhìn trúng con, mà là nhìn trúng giang sơn của con.”
“Hơn nữa, trên đời này mỗi một loại tình cảm đều trân quý như nhau.”
“Tình yêu đúng là đáng quý, nhưng tình thân, tình bạn, tình yêu quốc gia cũng quan trọng không kém.”
“Nếu một loại tình cảm đòi hỏi con phải từ bỏ những điều còn lại mới có được sự hồi đáp, thì tình cảm đó thà không có còn hơn.”
“Một tình tình cảm chân chính là sự dung hòa, có thể tiếp nhận tình thân, tình bạn của con, cũng biết tôn trọng tình cảm gia quốc của con.”
“Vinh Hoa, con là báu vật tuyệt vời nhất thế gian, là viên minh châu trên tay phụ mẫu.”
“Con nên có hoài bão xa rộng hơn, có trái tim kiên định hơn, vạn lần không được giống như nữ tử kia, vì một nam nhân mà sống dở chết dở.”
“Nếu con như vậy, phụ hoàng sẽ thất vọng lắm.”
Người nghiêm nghị dạy bảo ta, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
[Dạy bảo đến mức này rồi, chắc con bé sẽ không đi vào vết xe đổ của nữ phụ độc ác nữa đâu nhỉ? Hừ! Con gái của trẫm không ai được phép bắt nạt. Chờ sau này nam nữ chính đến kinh thành, việc đầu tiên mình làm là đuổi thẳng cổ họ đi, đừng ai hòng giẫm lên Vinh Hoa của trẫm mà thượng vị.]
Ta mỉm cười, ôm lấy cánh tay người đòi người nhấc bổng ta lên cao.
Người vui vẻ để ta bám vào cánh tay, cứ thế nâng lên rồi hạ xuống, nâng lên rồi lại hạ xuống.
Ta cười đến mức hét thành tiếng, niềm vui bay vút tận tầng mây, rồi từ tầng mây rơi thẳng vào tim.
Ta nghĩ, mình chắc chắn sẽ không trở thành nữ phụ độc ác kia nữa.
Vì phụ hoàng, ta cũng sẽ không để điều đó xảy ra.
Người là ngọn hải đăng, là điểm yếu mềm, là nơi trú ngụ cho linh hồn ta.
Vì người, ta nguyện ý thay đổi.
Nhưng chuyện đời thường chẳng được như ý nguyện.
2
Năm Hồng Nguyên thứ bảy, trời đổ mưa lớn liên miên suốt một tháng ròng.
Phụ hoàng đã lâu không bước chân vào hậu cung.
Người bận rộn xử lý việc triều chính: thu hoạch mùa màng, lũ lụt, nạn đói, dân tị nạn… thiên hạ dường như lung lay chỉ trong chớp mắt.
Ta cầm chiếc ô nhỏ đứng chờ phụ hoàng tan triều ở cửa ngách, tình cờ nghe thấy người đang trò chuyện cùng Đức công công.
“Trị quốc không gì quan trọng bằng trị tham ô. Nếu không thể triệt hạ nạn tham nhũng tu sửa đê điều, trẫm có rót bao nhiêu bạc xuống cũng chỉ chui vào bụng lũ sâu mọt mà thôi. Đỗ Tử Quốc lại càng đáng hận, chuyện này chắc chắn có bàn tay hắn đứng sau. Chờ khâm sai trở về, trẫm tuyệt đối không vị nể tình riêng.”
“Bệ hạ!”
Một giọng nói thanh mảnh nghẹn ngào vang lên, rồi một bóng người phủ phục xuống dưới chân phụ hoàng.
Là Đỗ phi.
“Bệ hạ, nếu đại ca của thần thiếp thực sự làm sai chuyện gì, xin Bệ hạ hãy nhìn vào tình nghĩa năm xưa huynh ấy từng theo Người đọc sách mà tha cho huynh ấy lần này. Bệ hạ, cầu xin Người.”
Đỗ phi rất đẹp.
Đẹp hơn mẫu hậu và tất cả các phi tần ta từng gặp.
Mẫu hậu từng kể, trước khi ta ra đời, Đỗ phi luôn là người trong lòng của phụ hoàng.
Nhưng về sau, phụ hoàng nghe lời khuyên của mẫu hậu mà mưa lộ đều ban, Đỗ phi cũng giống như những phi tần khác, không còn gì nổi bật nữa.
Thế nhưng giờ đây, bà ta lại xuất hiện.
Làn mưa bụi như tơ khiến cả người bà ta bao phủ trong màn sương mờ ảo.
Hơi nước đọng thành hạt thấm ướt làn tóc, đôi mắt đỏ hoe như đóa phù dung đẫm lệ, cả người toát ra vẻ mong manh như không chịu nổi sức nặng của xiêm y.
Bà ta thực sự rất đẹp.
Phụ hoàng hơi sững người, nhưng rồi lập tức nghiêm mặt nói: “Nàng đứng lên đi. Nàng có biết vì huynh trưởng nàng tham ô mà con đê dài mười dặm vừa bị mưa lớn đã đổ sập, nhấn chìm mười mấy ngôi làng dưới chân núi, khiến hàng trăm người thiệt mạng, hàng ngàn người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất không? Nếu không trừng trị hắn, dân oán khó tan, trẫm thẹn với vị thế quân vương.”
“Bệ hạ!” Đỗ phi kêu lên thê lương, “Người quên rồi sao? Năm đó Người bị ám sát, chính là đại ca đã cõng Người trở về. Huynh ấy tự miệng hút độc máu cho Người, khiến bản thân mình chết đi sống lại, nếu không gặp được thần y cứu mạng thì giờ đã là nắm cát bụi rồi. Người từng hứa sẽ cùng huynh ấy hưởng vinh hoa phú quý, Người quên rồi sao?”
“Đỗ Nguyệt Như! Việc tư là việc tư, việc công là việc công. Cái tốt của hắn trẫm ghi nhớ, nhưng cái ác của hắn trẫm cũng phải trừng trị. Trẫm là hoàng đế, không thể công tư bất phân, bao che cho nghi phạm. Chuyện này nàng đừng nhắc lại nữa.” Phụ hoàng dứt khoát từ chối.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Ta không thích Đỗ Tử Quốc.
Mỗi lần dự cung yến, hắn luôn nở nụ cười đầy bí hiểm, cứ như thể mọi người xung quanh đều là cỏ rác, chỉ có mình hắn là tỉnh táo và hiểu thấu sự đời.
Ta luôn cảm thấy, ngay cả phụ hoàng, hắn cũng chẳng để vào mắt.
“Bệ hạ, nếu Nguyệt Như lấy mạng mình ra cầu xin thì sao?” Đỗ phi bật khóc nức nở.
Phụ hoàng thở dài một tiếng xót xa: “Nguyệt Như… mạng của nàng là mạng, mà mạng của bách tính cũng là mạng. Nàng chỉ nhìn thấy huynh trưởng, thấy tộc nhân của nàng, lẽ nào không nhìn thấy những dân lành đang phiêu bạt lầm than sao? Nàng về đi, hãy suy nghĩ cho kỹ, sinh tử là chuyện đại sự, đừng coi như trò đùa.”
Đỗ phi sững sờ ngây dại, nhưng ngay khoảnh khắc phụ hoàng vừa quay gót, bà ta đột ngột lao tới ôm chặt lấy chân người.
Phụ hoàng ngã xuống, cú ngã rất nặng.
Đầu người va mạnh vào nền đá xanh khô khốc.
Khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy rất rõ: ngay giây phút Đức công công định đưa tay ra đỡ, lão đã bị tên tiểu thái giám bên cạnh kéo giật lại một cái.
Đỗ phi nhanh chóng bị thị vệ khống chế.
Dù đang bị kìm kẹp, nhưng khóe môi bà ta lại nở một nụ cười quái dị.
“Tiêu lang, thiếp mong biết bao người vẫn là Tiêu lang của trước kia… Ha ha ha ha, Tiêu lang, Tiêu lang của thiếp… Người hãy trở lại đi…”
Năm ấy, ta mười tuổi.
Ta đứng chết trân tại chỗ, tay vẫn cầm chiếc ô nhỏ.
Hiện trường lúc đó vô cùng hỗn loạn.
Một tiểu cung nữ nhanh tay giật lấy chiếc ô từ tay ta, đẩy ta vào sau giàn hoa rồi quay người chạy biến.
Nhưng cửa ngách đã mở.
Một tên thị vệ nhanh như cắt tóm lấy nàng ta.
Nàng chưa kịp thốt lên tiếng kêu cứu nào đã bị hắn vặn gãy cổ.
Nỗi phẫn nộ trong lồng ngực bị ta đè nén đến nghẹn đắng nơi cổ họng.
Ta trố mắt nhìn nàng ngã gục xuống đất, chiếc ô rơi vào màn mưa, lờ lững xoay mấy vòng rồi im lìm…
Đôi mắt nàng xuyên qua kẽ hở của giàn hoa, vô thần nhìn ta, rồi lại như nhìn xuyên qua ta.
Sau này ta mới biết, nàng tên là Hoa Chi… Một cái tên thật hay biết bao.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨