Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHÁO HOA ĐÊM ẤY, BIỂN LẠNH NĂM NAY – CHƯƠNG 4: NGOẠI TRUYỆN: LA TRÌ

17. NGOẠI TRUYỆN: LA TRÌ

Khi tôi thông báo tin Ngô Ngu đã mất cho Lục Thời Dư, anh ta chỉ khẽ nhíu mày, hoàn toàn không tin: “Đừng có đùa kiểu đó.”

“Thưa anh Lục, tôi không hề đùa.” Tôi đưa di thư của Ngô Ngu cho anh ta, “Đây là thư cô ấy để lại cho bố mẹ anh, phiền anh chuyển giúp.”

Anh ta không nhận, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái: “Cô ấy lại đang bày trò gì nữa đây?”

Tôi khẽ cười lạnh trong lòng: “Anh Lục, thi thể của Ngô Ngu đã được cảnh sát tìm thấy, anh có thể đến nhà xác để nhận dạng xem có phải cô ấy không.”

Nói xong câu đó, tôi quay người rời đi, không buồn nhìn lại xem vẻ mặt của anh ta lúc đó thế nào.

Bảy ngày sau khi Ngô Ngu mất, Lục Thời Dư mới từ nước ngoài trở về.

Bố mẹ anh ta phát hiện không liên lạc được với Ngô Ngu nên đã báo cảnh sát.

Phía cảnh sát dựa theo manh mối tìm đến tôi, và tôi đã kể lại toàn bộ sự việc cho họ.

Cùng lúc đó, tôi nhận được email gửi theo chế độ hẹn giờ của Ngô Ngu.

Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy đi rồi, bảo tôi đừng quá nhớ cô ấy, sau đó cho tôi biết mật mã căn nhà thuê, nhờ tôi giúp cô ấy chuyển di thư cho chú và dì.

Cô ấy nói, cô ấy đã viết một cuốn thực đơn rất chi tiết cho tôi, sau này nếu muốn ăn món cô ấy nấu thì có thể tự học mà làm.

Trong tủ lạnh có ớt muối và kim chi cô ấy tự tay làm, đủ để tôi ăn trong một thời gian dài.

Đã lâu như vậy cô ấy không liên lạc với tôi, tôi vốn đã có dự cảm chẳng lành.

Cô ấy ra đi vào một ngày bình thường đến thế.

Không nói với bất kỳ ai, kể cả tôi.

Tôi là sinh viên trường Y.

Vì bánh kếp xào trứng và giá đỗ ở căng tin trường cô ấy rất ngon, nên trưa nào tôi cũng đến gọi một phần, ngồi một mình lầm lũi ăn.

Tôi là người vốn có thói kén ăn kinh niên.

Lâu dần, cô ấy chú ý đến tôi, lần nào cũng lén nhìn về phía tôi.

Sau này xe đạp của cô ấy hỏng, tôi đi ngang qua tiện tay sửa giúp, chúng tôi mới quen nhau từ đó.

Cô ấy chắc hẳn đã tưởng nhà tôi nghèo lắm, nghèo đến mức mỗi ngày chỉ ăn đúng một bữa, và chỉ ăn duy nhất món bánh xào rẻ tiền kia.

Thế nên lần nào cô ấy cũng cố tình gọi hai phần thịt, rồi giả vờ ăn không hết, nhờ tôi “ăn hộ”.

Tôi vui vẻ nhìn màn kịch của cô ấy, cùng cô ấy diễn suốt một thời gian dài.

Mãi đến sau này, mỗi tuần gặp mặt cô ấy đều xách theo một túi lớn trái cây, đồ ăn vặt và nhu yếu phẩm, nói rằng mấy cô bạn cùng phòng muốn giảm cân nên nhờ tôi “giải quyết” hộ.

Tôi chịu hết nổi, bèn cố tình diện nguyên cây đồ hiệu,đeo chiếc túi Prada biểu tượng để đi gặp cô ấy.

Nhãn hiệu này chắc hẳn con gái ai cũng biết.

Cô ấy khá bất ngờ, nhìn tôi một lượt thật kỹ rồi chỉ vào chiếc túi: “Cái này hình như là cái hiệu gì mà…”

Sắc mặt cô ấy thay đổi liên tục, chắc là tưởng tôi dùng hàng nhái, nhưng lại sợ chạm vào lòng tự trọng của tôi nên cố nhịn, khen một câu: “Đẹp đấy.”

Lòng tôi thầm buồn cười.

Cô ấy lúc nào cũng vậy, luôn tốt bụng một cách ngốc nghếch như thế.

Đến lúc chết rồi, vẫn còn muốn để lại một nửa di sản cho tôi.

Nhìn dãy số trong tài khoản ngân hàng, tôi muốn cười,nhưng rồi lại ngồi thụp xuống đất, che đi đôi mắt đã nhòe lệ.

Lục Thời Dư chắc hẳn đã vào nhà xác để nhận dạng rồi.

Lúc bước ra, nắm đấm của anh ta siết chặt, thần sắc thẫn thờ.

Tôi là bác sĩ, tôi biết rõ một thi thể bị ngâm trong nước biển sẽ trông như thế nào.

Có lẽ hình ảnh đó sẽ ám ảnh anh ta suốt cả cuộc đời.

Cảnh sát đưa chiếc điện thoại nhặt được trên tảng đá cho anh ta, máy vẫn còn chút pin.

Mật khẩu màn hình rất dễ đoán,là ngày con mèo cô ấy nuôi lúc nhỏ qua đời.

Cũng giống như rất nhiều mật khẩu khác của cô ấy đều là sinh nhật mẹ.

Cô gái này, sống tình cảm đến mức khiến người ta không thể hiểu nổi.

Có lẽ vì mẹ mất sớm nên cô ấy luôn nói với tôi rằng, phải trân trọng từng người thân trong gia đình.

Chú mèo nhỏ đó là người thân của cô ấy.

Cô ấy còn từng nói, tôi cũng là người thân của cô ấy.

Đồ ngốc.

Màn hình sáng lên, đập vào mắt là vòng bạn bè của Lục Thời Dư.

Anh ta và Triệu Y đang ngắm pháo hoa ở Anh,khung cảnh tràn ngập sự lãng mạn và tuyệt đẹp.

Ngay trước khi chết, đây chính là hình ảnh cuối cùng cô ấy nhìn thấy.

Lúc đó, cô ấy đã cảm thấy thế nào nhỉ?

Mặt Lục Thời Dư cắt không còn giọt máu.

Vài ngày sau, Lục Thời Dư đột nhiên tìm đến tôi.

Anh ta hỏi tôi, cô ấy phát hiện mình bị bệnh từ khi nào.

Tôi đáp:”Vào đúng ngày anh cầu hôn cô ấy.”

Mí mắt Lục Thời Dư run lên bần bật: “Ngày cầu hôn sao?”

“Đúng vậy.” Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn anh ta với ánh mắt dò xét, “Nhưng lúc đó anh đã nói gì nhỉ? Anh bảo anh thực ra chẳng muốn cưới cô ấy, chỉ là yêu cầu của bố mẹ thôi.”

Anh ta dường như đã hiểu ra điều gì đó, đôi mắt đỏ hoe ngay lập tức: “Hóa ra là vậy…”

“Hóa ra cái gì?” Tôi cười nhạt,”Hóa ra là vì lúc đó cô ấy đã đau lòng đến nhường nào sao?”

Có thể thấy tinh thần của anh ta gần đây rất tệ, cả người gầy sọp đi, giọng nói nghẹn lại, mang theo vẻ cầu xin, như thể khao khát nhận được một câu trả lời phủ nhận: “Khoảng thời gian cuối đời… cô ấy có đau đớn lắm không?”

Tôi vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh thường lệ: “Anh Lục, cô ấy bị ung thư não. Bệnh nhân ung thư não giai đoạn cuối sẽ phải chịu những cơn đau đầu dữ dội, chóng mặt, kèm theo buồn nôn và nôn mửa liên tục. Cô ấy đôi khi không nhìn rõ mọi vật, khi ở một mình thường xuyên bị ngã. Sau khi tế bào ung thư di căn, cô ấy thậm chí không thể mô tả rõ mình đau ở đâu, vì toàn thân chỗ nào cũng đau. Vì không chịu đựng nổi nữa, cô ấy mới chọn cách tự sát.”

“Cô ấy bảo tôi nói với mọi người rằng, lúc đi cô ấy không phải chịu nhiều đau khổ.”

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ác nghiệt: “Nhưng tôi không nỡ để anh bị che mắt đâu.”

Lục Thời Dư, lúc đó anh đang làm gì nhỉ?

Đang cùng Triệu Y ngắm pháo hoa sao?

“À đúng rồi, có một lần anh cùng Triệu Y và cô ấy ra ngoài, trong một cửa hàng, cô ấy bị phát tác cơn đau, chảy máu cam ngay trước mặt mọi người, nên mới phải trốn vào nhà vệ sinh chịu đựng cho đến khi đỡ hơn mới ra gặp hai người.” Tôi nói tiếp, “Lúc đó cô ấy đã gọi điện cho tôi, nhưng tôi cũng đã không bắt máy.”

Lục Thời Dư đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Tôi mỉm cười: “Nhưng so với cô ấy, anh rõ ràng lo lắng cho trận cảm mòn của cô Triệu hơn nhiều.”

Sắc mặt Lục Thời Dư xám xịt, đứng lặng người hồi lâu không thể hoàn hồn.

Y tá khẽ gõ cửa: “Bác sĩ La, có người nhà bệnh nhân tìm anh.”

Tôi đi lướt qua anh ta, bước ra ngoài.

Ngoài cửa là bố mẹ Lục Thời Dư.

Mẹ Lục khóc đến sưng húp cả mắt, phải nhờ bố Lục dìu mới đứng vững được.

“Cháu là bác sĩ điều trị của A Ngu, cũng là bạn nó, cháu có thể nói cho bác biết, có thật là A Ngu bị ung thư không?”

Tay mẹ Lục run rẩy nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn lại: “Tại sao nó không nói gì với bác cả?”

Tôi vội vàng đỡ lấy cánh tay bác: “Bác à, mong bác nén bi thương.”

“Vậy là những ngày cuối cùng nó không có ai bên cạnh, không ai chăm sóc, cứ thế một mình gồng mình chịu đựng,con bé chắc phải đau lòng lắm…” Mẹ Lục nói đoạn, nước mắt lại lã chã rơi.

Tôi đưa ra những lời đã chuẩn bị sẵn: “Bác đừng quá đau buồn, y học hiện nay rất hiện đại, Ngô Ngu không phải chịu nhiều đau khổ đâu ạ. Cô ấy chỉ là không muốn những ngày cuối đời phải duy trì sự sống bằng thuốc men và máy móc nên mới chọn biển cả. Cô ấy rất yêu biển, đối với cô ấy, đó là một sự giải thoát. Cô ấy không muốn thấy hai bác phải đau lòng vì mình, nên mới giữ kín mọi chuyện.”

Bố Lục đứng ngẩn ngơ, đôi mắt đỏ ngầu, nghẹn ngào hỏi: “Có thật là như vậy không cháu?”

Tôi gật đầu: “Cô ấy nói, cô ấy muốn hình ảnh lưu lại trong ký ức của hai bác vẫn là một A Ngu xinh đẹp và khỏe mạnh nhất.”

Mẹ Lục lẩm bẩm: “Đến cuối cùng nó vẫn còn lo cho chứng cao huyết áp của bác, dặn bác phải uống thuốc đúng giờ, khám định kỳ, còn nói sẽ nhờ chú giám sát không cho bác uống rượu nữa…”

“Ngay cả ngày nó ra đi, A Ngu của bác vẫn gọi điện quan tâm bác.” Bà quỵ xuống chiếc ghế băng ở hành lang bệnh viện, ôm mặt khóc nức nở: “Vậy mà bác chẳng hề nhận ra con bé có gì bất thường cả…”

Tôi đứng lặng ở một bên.

Tôi là người biết rõ sự thật nhất.

Chính vì thế, nỗi đau này mới càng thêm khó lòng kìm nén.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!