Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
12
Tôi đã ngủ một giấc rất dài.
Lúc tỉnh lại đã là rạng sáng.
Đêm lạnh như nước, cả thành phố đều chìm trong tĩnh lặng.
Lục Thời Dư gửi tin nhắn báo bình an, nói anh đã đến Anh rồi.
Tôi không trả lời.
Tôi không sao chợp mắt được nữa, cứ thế ôm gối ngồi thẫn thờ trên giường.
Thực ra như vậy cũng tốt.
Vốn dĩ tôi đã không muốn anh biết về bệnh tình của mình, anh đi nước ngoài rồi, sẽ không phải chứng kiến cảnh tôi chết đi.
Trong cơn mê muội, tôi nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Hồi nhỏ sức khỏe tôi không tốt, rất dễ dị ứng, lại còn bị viêm mũi không ngửi được bụi bẩn, thế nên mỗi khi đến lượt tôi trực nhật, anh đều đến lớp quét dọn và lau bảng thay tôi.
Mùa đông tôi ngã trên tuyết, người đeo găng tay cho tôi, cõng tôi về nhà cũng là anh.
Tôi bị cảm đau họng không ăn uống được gì, lúc người lớn không có nhà, anh đã nấu cháo rồi thổi nguội, đút cho tôi từng thìa một.
Còn cả vụ tai nạn đó nữa, nếu anh không chắn trước mặt tôi, có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi.
Mỗi khi anh đối xử không tốt với tôi, tôi lại đem những điều tốt đẹp ngày xưa của anh ra để bù trừ.
Cứ thế, ngày qua ngày, năm qua năm, những điều tốt và xấu cứ thế triệt tiêu rồi lại nảy nở.
Tôi vẫn rất yêu anh.
Bởi vì có những ký ức, phải cần đến rất nhiều lần “không tốt” mới có thể xóa nhòa.
Mà những điều tốt anh từng dành cho tôi, lại nhiều đến mức không sao bù đắp hết được.
Tôi đi chân trần vào phòng sách của Lục Thời Dư.
Anh rất hiếm khi cho phép tôi vào đây.
Ở một góc khuất bám đầy bụi trên giá sách, tôi tìm thấy một cuốn sổ vẽ.
Đúng rồi, Lục Thời Dư ngày xưa rất thích vẽ tranh.
Bên cạnh những bức ký họa đủ mọi hình thù, tôi lật thấy một dòng chữ:
“Mình biết Ngô Ngu không có mẹ rất đáng thương, nhưng mình không thích cô ấy.”
Nét chữ còn chút non nớt, là những lời Lục Thời Dư viết khi còn nhỏ.
Tôi khựng lại một chút, rồi tiếp tục lật về phía sau.
“Từ khi cô ấy đến nhà, trong mắt bố mẹ chỉ còn có cô ấy thôi. Lúc ngồi xe, vì cô ấy say xe nên luôn được mẹ ôm trong lòng. Những thứ mình thích ăn, cô ấy đều không thích, nên bố mẹ chỉ nấu những món cô ấy thích thôi. Ngay cả khi mình bị ốm, cũng chẳng có ai nhận ra.”
Tim tôi thắt lại.
Hóa ra sau khi tôi xuất hiện, dì và chú đã phớt lờ anh nhiều đến thế.
Lúc đó anh cũng chỉ là một đứa trẻ.
Bị một người dưng không quen biết bỗng dưng xuất hiện cướp mất sự quan tâm và tình yêu của cha mẹ, anh lấy tư cách gì để mà đại lượng cơ chứ?
Những dòng nhật ký phía sau dần nhiều lên:
“Cô ấy nhặt được một con mèo nhỏ bị dầm mưa, nhưng không nuôi sống được, cô ấy khóc nức nở. Mình ôm cô ấy một cái, cô ấy liền ôm chặt lấy mình ngay lập tức. Nước mắt nước mũi quệt hết lên người mình, bẩn chết đi được.”
“Bố mẹ quên mất sinh nhật của mình, nhưng cô ấy thì không. Cô ấy còn chạy đi rêu rao khắp khối, bắt giáo viên và cả lớp hát chúc mừng sinh nhật mình. Cả buổi đó mình không dám ngẩng đầu lên, xấu hổ quá.”
“Mình không cho cô ấy gọi là anh trai, nhưng cô ấy không nghe. Mình không phải anh trai cô ấy. Làm anh trai thì cái gì cũng phải nhường nhịn cô ấy sao? Bố mẹ mình đều nói như vậy.”
“Có phải người đàn ông nào cô ấy cũng gọi là anh trai không?”
Cả cuốn sổ phần lớn là tranh vẽ, thi thoảng có chuyện quan trọng anh mới viết lại một đoạn.
“Hôm nay mình nghe thấy cô ấy nói với mộ của con mèo nhỏ: ‘Nếu không lấy lòng anh ấy, mình sợ chú dì sẽ gửi mình đi.’ Khoảnh khắc đó, dường như mình cảm thấy khá buồn.”
Mắt tôi cay xè.
Khi còn nhỏ, tôi đã rất hy vọng mình và chú dì, và cả anh, là một gia đình thực sự.
Sự yêu thích dành cho Lục Thời Dư cũng bị trộn lẫn vào nỗi chấp niệm ấy.
Tôi quá khao khát có một mái ấm.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thực sự yêu anh.
Lục Thời Dư sau khi trưởng thành rất ít khi viết nhật ký.
Lật đến trang cuối cùng, chỉ có một dòng chữ:
“Cô ấy dường như tưởng rằng mình đã say khướt. Đồ ngốc, đàn ông mà say quá thì không ‘làm ăn’ gì được đâu.”
Trang giấy đã cũ và dính vào nhau, tôi xé mở trang áp chót, vẫn còn một đoạn nữa:
“Triệu Y khá giống mình, ở bên cô ấy mình tìm thấy nhiều điểm tương đồng, ngay cả những vết nhơ trong tâm hồn cũng giống hệt nhau. Có lẽ có thể để cô ấy làm bạn gái mình.”
Tôi ngẩn người trong giây lát.
Vậy nên cuối cùng, anh nhận ra Triệu Y mới là người bạn tâm giao.
Hóa ra, tuổi thơ trong ký ức của tôi và của anh hoàn toàn khác biệt.
Hóa ra, tôi đã cản trở anh nhiều đến thế.
Tôi cầm bút lên, viết vài chữ vào mặt sau của cuốn sổ vẽ: “Xin lỗi anh nhé.”
13
Cơn đau đầu lại phát tác, mỗi lần đau là cảm giác như cả cơ thể đều tan nát.
Thuốc giảm đau dường như đã mất tác dụng rồi sao?
Tôi nhìn mình trong gương, nói thật là trông chẳng đẹp đẽ gì.
Cái vẻ bầu bĩnh trẻ con giờ đã biến mất sạch sẽ.
Lục Thời Dư không thích kiểu em gái, có lẽ anh sẽ thích tôi của bây giờ.
Nhưng nói tôi là bà cô già của anh cũng chẳng sai.
Bị cơn đau hành hạ đến mức run rẩy, ý chí dần mờ mịt, tôi không kìm lòng được mà muốn gọi cho Lục Thời Dư.
Ngón tay đã chạm vào số của anh, nhưng cuối cùng vẫn không nhấn gọi.
Tôi là một người rất ích kỷ, luôn mang trong mình những toan tính nhỏ nhen u tối.
Tôi biết rõ Lục Thời Dư không yêu mình, vậy mà vẫn ép anh ở bên cạnh, dùng trách nhiệm để uy hiếp anh.
Lần này, thôi vậy.
14
Vào ngày sinh nhật, Lục Thời Dư gọi cho tôi rất nhiều cuộc.
Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt ngóm.
Cuối cùng, tôi vẫn bắt máy. “Sao bắt máy chậm thế?”
Giọng anh bên kia có chút ồn ào.
“Em ngủ quên.” Tôi khẽ đáp.
“Ăn bánh kem chưa?” Anh hỏi.
Tôi gật đầu: “Ăn rồi ạ.”
“Có bố mẹ đón sinh nhật cùng em không?”
Làm sao tôi dám để dì và chú thấy dáng vẻ của mình lúc này.
Thế nên tôi đã lừa họ rằng mình đi du lịch, muốn đi chiêm ngưỡng một mặt khác của thế giới, phải rất lâu mới về được.
“Không ạ.” Tôi cười nói, “Em đón cùng bạn bè.”
Anh im lặng một giây: “La Trì à?”
Anh ấy đúng là người bạn thân nhất mà tôi còn liên lạc suốt bao năm qua.
“Đúng rồi, bánh kem là anh ấy mua, bực nhất là anh ấy mua nhầm tăng thêm một tuổi. Còn khuyên em là em sinh tháng lớn, tính một tuổi bù một tuổi cũng được, thật là phiền chết đi được.”
Thực tế là, tôi đã lâu rồi không gặp anh ấy.
Lục Thời Dư “ừ” một tiếng.
“Dạo này em hay bị đau bụng, tim cũng đau, đau đến mức lăn lộn trên sàn.”
Tôi muốn nũng nịu một chút, nhưng ngặt nỗi giọng hơi khàn nên hiệu quả không được tốt lắm, “Anh về sớm chút được không? Em muốn gặp anh.”
Bạn đã nghe câu chuyện “Cậu bé chăn cừu” chưa?
Trước đây, khi Lục Thời Dư định đi công tác xa cùng Triệu Y, tôi cũng muốn đi theo.
Lục Thời Dư không đồng ý, tôi liền lấy cái chết ra đe dọa.
Đêm trước khi họ khởi hành, tôi gửi tin nhắn nói rằng nếu anh không đưa tôi đi, tôi sẽ không sống nữa.
Tôi chỉ nói lẫy thôi, không ngờ anh tin thật.
Lục Thời Dư vội vã chạy đến, thấy tôi đang ngồi bệt dưới đất, cầm con dao cắt bít tết chưa mài sắc cứa cứa trên cổ tay.
Vẻ mặt lo lắng ban đầu của anh lập tức trở nên lạnh lẽo.
Kể từ đó, hễ tôi có gì không khỏe lọt vào tai Lục Thời Dư, anh đều tỏ ra vô cùng mất kiên nhẫn.
Tôi càng giục anh về, anh lại càng không về.
Tôi hiểu quá rõ điều đó.
Quả nhiên, đầu dây bên kia lạnh lùng buông một câu “đợi xong việc đã” rồi cúp máy.
Biết nói sao nhỉ, để khiến anh yêu tôi thì thật khó, tôi dùng cả hai mươi năm cũng chẳng thành công.
Nhưng để khiến anh ghét mình, tôi lại biết quá rõ phải làm thế nào.
Cứ như vậy đi, để đến khi anh biết tin tôi chết, liệu anh có bớt đau lòng đi vài phần không?
Nếu như… anh vẫn còn biết đau lòng vì tôi.
15
Một tháng sau.
Tôi ngồi nghe nhạc trong một quán bar yên tĩnh.
Bàn bên cạnh là mấy người bạn của Lục Thời Dư, có cả nam lẫn nữ.
Tôi đội chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp vành, diện nguyên một cây đen thu mình trong góc khuất, nên họ không nhận ra tôi.
Từ những câu chuyện phiếm của họ, tôi nghe thấy tên mình.
Thì ra Lục Thời Dư muốn chia tay với tôi.
Anh bảo đã dây dưa quá lâu rồi, cả anh và tôi đều đã mệt mỏi, đều đã chán ngấy đối phương.
Tôi suy nghĩ một hồi, rồi bắt đầu về dọn dẹp đồ đạc trong nhà.
Quần áo, giày dép, bàn chải, cốc đánh răng, và cả mấy món đồ treo trang trí mà tôi từng ép anh phải để trong nhà dù anh chê chúng thẩm mỹ thấp kém…
Lớn lớn nhỏ nhỏ, tất cả những gì thuộc về tôi, tôi đều gom sạch bằng hết.
Làm vậy để sau này bạn gái mới của anh dọn vào ở, cô ấy sẽ không vì nhìn thấy đồ đạc tôi để lại mà cãi nhau với anh.
Tôi đóng gói đống tạp vật đó, phần lớn mang ra bãi rác, một số khác tôi đem bán đồ cũ.
Trong đó có cả bộ ảnh cưới chúng tôi từng chụp.
Đó là lần cả nhà đi du lịch nước ngoài, vì thấy mới lạ nên chụp thôi, chú và dì cũng có một bộ.Trước đây tôi nâng niu chúng như báu vật, treo ở vị trí nổi bật nhất trong nhà.
Nhưng thứ này suy cho cùng không bán cũ được, đành phải vứt đi thôi.
Trước khi đi, tôi nhìn căn nhà này lần cuối.
Xong rồi.
Chẳng còn chút dấu vết nào của tôi nữa.
À không, vẫn chưa đúng.
Tôi để lại một con gấu bông màu nâu lớn trên ghế sofa phòng khách.
Năm đó tôi mua nó vì thấy nó rất giống Lục Thời Dư.
Tôi cài lên đó một tờ giấy ghi chú:
“Tặng gấu bông cho Triệu Y đấy.”
Lục Thời Dư thích Triệu Y đến nhường nào ư?
Năm đó ba người chúng tôi ngồi chung một xe, tôi lái, Lục Thời Dư ngồi ghế phụ, Triệu Y ngồi ngay sau lưng tôi.
Khi bị chiếc xe tải mất lái đâm trúng, Lục Thời Dư đã che chắn cho tôi khỏi những tảng đá bay tới, nhưng khung xe biến dạng đã kẹt chặt lấy tôi, hai chân bị ép dưới vô lăng, kính vỡ đâm sâu vào đùi, máu chảy lênh láng.
Có lẽ là cơ chế tự bảo vệ của cơ thể, khoảnh khắc đó tôi thấy tê dại, thậm chí không cảm thấy đau.
Từ phía sau truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của Triệu Y, Lục Thời Dư chẳng màng đến cánh tay đã gãy xương của mình, anh xuống xe mở cửa cho cô ta, rồi bế cô ta xuống.
Sau đó, anh mới còn sức lực để để tâm đến tôi.
16
Lục Thời Dư về nước từ bao giờ, tại sao không một ai nói cho tôi biết?
Nhìn thấy anh bước xuống từ taxi ngay cổng khu chung cư, mặt tôi trắng bệch, hoảng loạn đến mức không biết phải làm sao.
Trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ:Không được để anh nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này.
Có lẽ vì cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh như có linh tính mà quay đầu nhìn về hướng này.
Tôi xoay người, có chút chật vật mà rảo bước thật nhanh.
Tôi đã thuê một căn phòng nhỏ ở gần đây.
Về đến nhà, tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại của Lục Thời Dư gọi tới.
Chắc hẳn anh đã về nhà và nhận ra tôi không có ở đó.
Tôi trấn tĩnh lại, bắt máy: “Alo?”
Giọng nói có phần lạnh lùng của Lục Thời Dư truyền đến: “Em đang ở đâu?”
Tôi không trả lời.
Anh hỏi lại lần nữa, mang theo sự áp bức: “Anh hỏi em đang ở đâu?”
Đầu óc tôi rối bời, tùy tiện bịa ra một cái cớ: “Em đi du lịch rồi.”
Anh cười lạnh: “Đi du lịch mà phải dọn sạch đồ đạc đi sao? Anh còn tưởng nhà bị trộm đấy, em có ý gì?”
“…Em muốn dọn ra ngoài sống một mình.”
Anh hít một hơi nhẹ.
Khi anh lên tiếng lần nữa, sự khó chịu trong giọng nói như muốn tràn ra khỏi màn hình: “Anh hỏi em một lần cuối, em đang ở đâu?”
Tôi suy nghĩ một lát, siết chặt điện thoại rồi nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi cúp máy.
Hai ngày sau, vào một đêm khuya, tôi lén quay lại căn biệt thự cũ.
Chú gấu bông lớn tôi để lại đã bị ném ra ngoài sân, sũng nước mưa và lấm lem bùn đất.
Với cái tính cách đó của anh, bị tôi đối xử như vậy, chắc chắn anh không tài nào chịu nổi.
Tôi vuốt ve đôi tai của chú gấu, rồi mang nó đi theo.
Bế nó trên tay rất chật vật, mà trông cũng thật nực cười.
Tôi đã phải tốn không ít công sức mới nhét được nó vào ghế sau của xe taxi.
Tôi vẫn còn một chút ích kỷ, vừa mong sau này anh và Triệu Y thỉnh thoảng sẽ nhớ đến tôi, lại vừa mong anh đừng coi tôi là gì cả.
Anh bảo này, nếu tôi chết rồi, Lục Thời Dư không còn được ăn những món tôi nấu, không còn nghe thấy giọng nói của tôi, không còn thấy tôi lượn lờ trước mắt làm anh phiền lòng nữa… liệu anh có nhớ tôi không?
16
Cân nặng của tôi sụt giảm nghiêm trọng.
Tôi cảm giác mình chẳng còn cách bao xa so với tình trạng thảm hại nhất mà La Trì từng nói.
Ở trong nước, cái chết nhân đạo không hợp pháp, tôi thấy hơi buồn phiền, nhưng lại không muốn đến một nơi đất khách quê người như Thụy Sĩ.
Với trạng thái cơ thể hiện tại, tôi cũng không chịu nổi sự hành hạ của một chuyến đi xa như thế.
La Trì nói, nếu tôi muốn đi, anh ấy có thể đưa tôi đi.
Khi nói câu đó, mắt anh hiện lên vẻ không đành lòng.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh: “Như vậy chẳng phải quá tàn nhẫn với anh sao?”
Tự tay tiễn tôi đi, sau này anh ấy chắc chắn sẽ gặp ác mộng mất.
Sau một thời gian dài suy nghĩ, tôi quyết định sẽ nhảy xuống biển.
Sông, ngòi, hồ, ao… Lục Thời Dư duy chỉ không thích biển.
Anh thích những con suối uốn lượn, thích những dòng sông rộng lớn, thích mặt hồ tĩnh lặng dịu dàng, nhưng lại chẳng hề thích sự bí ẩn và bao la của đại dương.
Con người anh ấy thật là nhàm chán.
Nhưng như vậy cũng tốt, tôi chết ở nơi anh ghét nhất, anh cũng đỡ phải bận lòng.
Miễn cho sau này anh có tình cờ nhớ đến tôi, cũng không làm hỏng cảnh đẹp trước mắt anh.
Mặc dù La Trì không cần, nhưng tôi vẫn để lại một nửa di sản cho anh ấy trong di chúc.
Dù là tư cách bạn bè hay bác sĩ, anh ấy đã quá đỗi tận tâm, mà tôi thì chẳng có gì để báo đáp.
Nói ra thì thật hổ thẹn, tiền của tôi cũng chẳng có bao nhiêu.
Vốn dĩ tôi định quay một đoạn video cho chú và dì, nhưng nghĩ đến dáng vẻ hiện tại của mình, thôi thì đành vậy.
Tôi chỉ viết một lá thư cảm ơn.
Từ nhỏ tôi đã rất muốn gọi họ một tiếng “bố, mẹ”, nên trong thư tôi đã gọi như thế, mong họ đừng trách cứ.
Gió biển từng hồi rít gào bên tai đầy thê lương.
Tôi lướt vòng bạn bè, thấy tấm ảnh Lục Thời Dư vừa đăng.
Anh và Triệu Y đang ngắm pháo hoa.
Tôi nhớ Triệu Y từng nói, điều cô ta nhớ nhất chính là pháo hoa thời thơ ấu, nơi chở che những tâm nguyện ngây ngô và tốt đẹp nhất.
Từng đóa pháo hoa với đủ hình thù bung nở trên bầu trời đêm, lộng lẫy và rực rỡ, nổ tung thành những đốm sao lấp lánh rồi lại lả tả rơi xuống như mưa sao băng.
Thật giống với dáng vẻ căng tràn nhựa sống nhất của một đời người.
Tôi đặt điện thoại lên tảng đá, rồi gieo mình vào lòng biển cả.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨