Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHÁO HOA ĐÊM ẤY, BIỂN LẠNH NĂM NAY – CHƯƠNG 1

1

Ngày tôi biết trong đầu mình có một khối u, cũng là ngày Lục Thời Dư cầu hôn tôi.

Đầu óc tôi rối bời, một khoảnh khắc nào đó, tôi đã nghi ngờ phải chăng anh đã biết hết mọi chuyện.

Thế nhưng, chỉ mới do dự chưa đầy ba mươi giây, anh đã đứng dậy, cất hộp nhẫn vào túi áo, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng: “Là yêu cầu của bố mẹ thôi, nếu em không đồng ý thì cứ coi như chưa có gì.”

Tim tôi khẽ thắt lại.

Quả nhiên, anh vẫn luôn thích đùa giỡn với tôi như vậy.

Có lẽ lần này anh cũng tưởng rằng tôi mượn sức ép của bố mẹ để ép hôn, nên anh mới bày ra màn cầu hôn này để nhục nhã tôi.

Tôi âm thầm hạ bàn tay đang định đưa ra xuống, nở nụ cười với anh: “Vậy nếu em đồng ý thì sao? Anh có cưới em không?”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, im lặng.

Câu trả lời đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.

Nói thật, lòng tôi đau nhói.

“Bây giờ anh không cưới, sau này có muốn cưới cũng không được đâu.”

Tôi nén lại cảm giác nóng hổi nơi đáy mắt, hờn dỗi nói.

Lục Thời Dư chẳng mấy bận tâm, anh cởi áo khoác vắt lên lưng ghế sofa, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia giễu cợt: “Em chắc chắn là sẽ có ngày đó sao?”

Anh luôn liệu sự như thần.

Và đúng là, tôi chẳng thể đợi được đến ngày đó nữa rồi.

Đêm ấy, tôi ngồi thẫn thờ trên đầu giường.

2

Lục Thời Dư gập máy tính lại, nhắm mắt nghỉ ngơi đôi chút cho bớt mỏi, rồi đứng dậy lật chăn lên giường.

Anh vẫn thói quen nằm quay lưng về phía tôi, ở giữa chừa ra một khoảng trống đủ để đặt một chiếc gối.

Tư thế ngủ vốn không biết lừa người.

Ở bên nhau đã tám năm, anh vẫn không thể thích nghi được việc nằm chung giường với tôi.

Tôi trước mặt anh lúc nào cũng “mặt dày”, dù anh không muốn, tôi vẫn nhân lúc anh ngủ say mà nhích lại gần, dán chặt vào lưng anh, ôm lấy thắt lưng anh.

Ngay cả lần đầu tiên của chúng tôi, cũng là do tôi mặt dày cầu xin mà có được.

Năm đó, tôi hai mươi tuổi.

Tôi vẫn nhớ mang máng hôm ấy trời mưa rất lớn.

Tiếng mưa rơi lộp bộp liên hồi trên cửa kính, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt.

Tôi cởi chiếc áo khoác nhỏ, chậm rãi tiến về phía anh… ôm lấy anh.

Anh đứng yên tại chỗ, không hề động đậy.

Eo của người con trai dưới lớp sơ mi trắng ấy hóa ra lại mỏng và gầy đến thế.

Khác với tôi, thân nhiệt của anh rất cao.

Toàn thân tôi run rẩy vì xấu hổ, trong lòng chỉ nghĩ rằng, nếu anh từ chối, chắc tôi thà chết đi cho xong.

Tôi ngẩng đầu, cố sức mỉm cười với anh, nhưng nước mắt đã làm nhòe đi tầm mắt.

Lúc đó tôi sợ biết bao khi nghe từ miệng anh thốt ra những lời như: đồ không biết xấu hổ, rẻ tiền, hay ghê tởm.

Dù sao lúc đó tôi cũng chỉ là một cô gái nhỏ, có cái dũng khí ngu muội nhưng lại không có năng lực gánh chịu hậu quả.

Anh lạnh lùng nhìn tôi, ngỡ như giây tiếp theo sẽ đẩy tôi ra.

Đôi tay tôi run rẩy cởi cúc áo anh, đôi chân run đến mức không trụ vững.

“Em đang làm gì vậy?” Anh hỏi.

Tôi lí nhí không nói nên lời.

Anh cúi đầu hôn xuống, nụ hôn hòa lẫn vị đắng chát của nước mắt: “Đến cả quyến rũ cũng không biết, ngốc.”

Tôi ngửi thấy mùi rượu nhạt.

Bạn gái anh thay lòng đổi dạ, tâm trạng anh không tốt.

Tôi đã thừa nước đục thả câu, và từ đó, anh có thêm một “miếng cao dán da chó” không thể nào gỡ ra được.

Trong bóng tối mịt mù, tôi nhìn hình dáng mờ ảo của chiếc đèn chùm trên trần nhà.

Có lẽ khi con người ta sắp chết, tâm thế lại trở nên bình thản hơn.

Người mà ta từng lãng phí cả thanh xuân để theo đuổi, đoạn tình cảm từng khiến ta đau đớn đến xé lòng, giờ nhìn lại, tất thảy đều không quan trọng bằng việc tôi có thể nhìn thấy ánh mặt trời sáng ngày mai hay không.

3

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ánh ban mai ngoài cửa sổ rọi lên mặt làm tôi có chút mơ hồ.

Bác sĩ nói có thể khối u đã chèn ép dây thần kinh thị giác, giờ đây tôi nhìn vật gì cũng phải mất một lúc lâu mới lấy lại tiêu điểm.

Lục Thời Dư đang tựa vào đầu giường đọc tạp chí tài chính.

Những ngày cuối tuần trước đây, tôi đều như con bạch tuộc quấn lấy anh, tay chân thế nào cũng phải có một thứ gác lên người anh.

Đó là phản ứng vô thức của cơ thể.

Lục Thời Dư cúi đầu: “Tỉnh rồi à?”

Tôi mỉm cười với anh: “Chào buổi sáng.”

Anh liếc nhìn vai tôi, ý tứ không rõ ràng: “Tối qua ngủ nghê xem ra cũng ngoan ngoãn đấy.”

Tôi vẫn mỉm cười.

Anh chợt nhíu mày: “Lúc nãy trong mơ, em nói lảm nhảm cái gì thế?”

Tôi đưa tay sờ lên mặt, thấy ướt đẫm.

Tôi đã khóc sao?

Lo lắng anh sẽ truy hỏi sâu hơn, tôi ngồi dậy, nhìn anh một cách nghiêm túc: “Em mơ thấy mình đến Na Uy, thấy tuyết và cực quang. Em thực sự rất muốn đi. Có được không anh?”

Tôi nhìn anh chằm chằm, ánh mắt mang theo chút cầu khẩn.

Lục Thời Dư phớt lờ tôi: “Không có thời gian.”

Tôi há miệng, rồi từ từ mỉm cười: “Vậy thì thôi vậy.”

Có lẽ vì phản ứng của tôi quá bình thản, anh lại quay sang nhìn tôi một lúc, rồi hững hờ lên tiếng: “Để tháng Ba năm sau đi, năm nay không sắp xếp được thời gian.”

Tôi gật đầu.

Chắc là vẫn còn kịp.

Thực ra, người tôi mơ thấy là Lục Thời Dư năm mười hai tuổi.

Anh của trước kia không phải như thế này.

Anh đã từng là một người anh trai rất tốt.

Tôi vốn tính kén ăn, cái này không thích cái kia không ưa, lại sợ bị người lớn mắng, anh luôn không chút nề hà mà ăn hết những đồ ăn thừa của tôi.

Không giống như khi lớn lên, ly nước tôi đã uống qua, anh sẽ không bao giờ chạm vào nữa.

Ngày trước tôi bị bắt nạt ở trường, bị giật tóc, bị vẽ bậy vào vở bài tập.

Anh luôn là người đầu tiên đứng ra, thay tôi trừng trị đám con trai đáng ghét đó, giải thích với giáo viên, rồi tặng cuốn vở mới của mình cho tôi.

Hồi nhỏ tính cách tôi rất nội tâm, lại sinh trưởng trong gia đình đơn thân, nếu không có sự bảo vệ của anh, có lẽ tôi đã bị bắt nạt thảm hại rồi.

Sau này mẹ tôi qua đời, tôi khóc đến mức suýt ngất đi.

Tôi nói: “Không còn ai cần em nữa rồi.”

Anh nói: “Sẽ không có chuyện không ai cần em đâu.”

Tôi lặp lại, anh cũng lặp lại.

Tôi ngồi trên đất khóc suốt một đêm, anh nén cơn đau răng dỗ dành tôi suốt một đêm.

Sáng hôm sau, một bên má anh sưng vù lên.

Thế nhưng sau đó, khi tôi nói tôi thích anh, khi tôi cởi bỏ quần áo để ngã vào lòng anh.

Anh chỉ nhìn tôi bằng khuôn mặt lạnh lùng.

Nói tôi là đồ rẻ tiền.

5

Thứ Hai đi làm, Lục Thời Dư để quên điện thoại dự phòng ở nhà, tôi vội vàng đến công ty đưa cho anh.

Trên đường đi, có người gọi điện đến.

Tôi nhìn tên danh bạ: “11”.

Thật thân mật làm sao.

Bao nhiêu năm qua, anh lúc nào cũng gọi cả họ lẫn tên tôi.

Ngô Ngu, Ngô Ngu.

Lúc mẹ tôi đặt tên, chắc hẳn bà mong tôi cả đời được bình an vô ngu (không lo âu).

Tiếc rằng, tôi chưa đầy ba mươi đã mắc ung thư não, phụ lòng mong mỏi của bà.

Nghĩ lại thì gia đình tôi vốn có gen u bướu, mẹ tôi, dì tôi và bà cố đều qua đời vì ung thư, lúc ra đi đều còn rất trẻ.

Đến công ty, Triệu Y chặn tôi lại, xa cách mà lịch sự: “Tổng giám đốc đang họp, mời cô đợi một lát.”

Triệu Y là bạn cùng lớp đại học của anh, sau khi tốt nghiệp thì trở thành thư ký của anh.

Mọi việc lớn nhỏ của Lục Thời Dư đều do cô ta xử lý.

Thời gian hai người ở bên nhau mỗi ngày còn nhiều hơn tôi và Lục Thời Dư.

Điều tôi để tâm là, họ từng hẹn hò thời đại học.

Tuy thời gian không dài, nhưng đó luôn là cái gai trong lòng tôi.

Trong vòng bạn bè chung, ai cũng nghĩ tôi là kẻ tùy hứng và hay gây chuyện trước mặt anh, giống như kẻ bảo vệ thức ăn, không cho phép bất kỳ cô gái nào lại gần anh.

Nhưng việc sa thải Triệu Y, tôi chưa bao giờ dám nhắc tới.

Anh đã chia tay Triệu Y một cách miễn cưỡng thế nào, đến giờ tôi vẫn nhớ như in.

Lúc đó Lục Thời Dư suy sụp vô cùng, anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy: “Có phải em chỉ biết dùng bố mẹ để ép buộc tôi không?” Giọng anh khản đặc, tôi thậm chí cảm thấy trong mắt anh có ánh lệ.

Yêu sâu đậm đến thế sao?

Lần đó, tôi đã ngẩn người rất lâu.

Tính anh vốn trầm mặc, tôi chưa bao giờ thấy anh quan tâm đến ai như vậy.

Nếu là tôi trước kia, có lẽ tôi sẽ tự ái mà cố chấp đợi cho đến khi cuộc họp kết thúc để Lục Thời Dư ra ngoài, rồi cố tình diễn cảnh ân ái trước mặt Triệu Y. Nhưng lần này, tôi đưa chiếc điện thoại dự phòng vào tay Triệu Y, dặn cô ta đưa lại cho anh sau khi họp xong.

Khẽ gật đầu với cô ta, tôi quay người rời đi.

Trên mặt Triệu Y thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

6

Bố mẹ Lục Thời Dư sau khi nghỉ hưu đã dọn về căn nhà cũ yên tĩnh.

Mỗi tháng tôi đều về thăm họ, nhưng Lục Thời Dư lại chẳng mấy mặn mà. “Bố mẹ anh lúc nào cũng thương em hơn cả anh.”

Anh vừa đọc hợp đồng vừa hững hờ nói: “Em đi là được rồi.”

Mẹ tôi mang thai ngoài ý muốn, tôi không biết bố mình là ai.

Mẹ của Lục Thời Dư và mẹ tôi là bạn thân, sau khi mẹ mất, chính họ đã nuôi nấng tôi khôn lớn.

Tôi rất biết ơn họ, luôn cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn.

Thậm chí có thể nói là nịnh nọt.

Nịnh nọt dì, nịnh nọt chú, và nịnh nọt cả Lục Thời Dư.

Mối quan hệ giữa Lục Thời Dư và bố mẹ anh không tốt, phần lớn là do sự hiện diện của tôi.

Anh không biết rằng, thực tế tôi mới là kẻ ăn nhờ ở đậu.

Năm đó bố mẹ Lục không đồng ý cho anh ở bên Triệu Y là vì phát hiện lúc đó cô ta đang được bao nuôi.

Bằng chứng ảnh chụp bày ra trước mặt Lục Thời Dư, nhưng anh chẳng hề bận tâm.

“Cô ấy có nỗi khổ tâm riêng,” anh nói.

Thế là dì tức giận chỉ tay vào tôi: “Thay vì để con tìm những đứa không ra gì bên ngoài, thà tìm con bé A Ngu này, ít nhất nó cũng là một đứa con gái trong sạch!”

Lục Thời Dư cười nhạt: “Bố mẹ thích thì tự đi mà cưới về nhà.”

Dứt khỏi dòng ký ức, tôi dỗ dành anh: “Chúng ta cùng đi, họ sẽ vui hơn.”

Lục Thời Dư vẫn giữ giọng điệu cũ: “Mọi người vui là được rồi.”

Tôi thỏa hiệp.

Nhìn anh một lúc, tôi đứng dậy cầm túi xách: “Trong bếp có cơm đấy, anh nhớ ăn nhé.”

Anh không ngẩng đầu lên: “Được, đi đường cẩn thận.”

Để đi đến căn nhà cũ phải lái xe mất ba tiếng đồng hồ.

Cái miệng tôi vốn dẻo, chỉ vài ba câu đã khiến hai bác cười đến không khép được miệng.

Tôi giúp dì xới đất bón phân, gieo hạt củ cải, rồi dựng xong cả giàn đậu Hà Lan.

Mồ hôi vã ra như tắm, tôi vô tình ngủ thiếp đi trên chiếc bàn đá ngoài vườn rau từ lúc nào không hay.

Lúc tỉnh dậy trời đã hoàng hôn, trên người khoác chiếc áo của chú, cánh tay thì bị muỗi đốt mấy nốt đỏ.

Ánh chiều tà rực cháy như lửa, mang theo hơi ấm cuối ngày.

Ăn cơm xong, tôi chuẩn bị rời đi.

Dì gửi gắm tôi chăm sóc Lục Thời Dư cho tốt.

Tôi vâng lời.

Chú lại bảo: “Cháu cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, sắc mặt trông có vẻ hơi tiều tụy đấy.”

Đôi khi, nước mắt người ta lại dễ dàng rơi xuống chỉ vì một câu quan tâm bâng quơ như thế.

Tôi nén nỗi cay nồng nơi sống mũi, cười nói: “Lần sau cháu không thức khuya nữa đâu ạ.”

Trên đường về, tôi chợt nhận ra, có lẽ sau này mình không thể tự lái xe được nữa.

Những cơn đau đầu bắt đầu phát tác ngày một thường xuyên hơn.

7

La Trì là bác sĩ điều trị chính của tôi.

Anh khuyên tôi nên nhập viện, vì giai đoạn sau tần suất đau đầu sẽ ngày càng cao, thậm chí có người còn xuất hiện triệu chứng động kinh liên tục.

Tôi lắc đầu: “Nếu đến mức đó, chắc tôi đã tự giải thoát cho mình rồi. Anh cũng biết mà, tôi là đứa sợ khổ nhất.”

Anh cau mày nhìn tôi một lúc, cuối cùng chỉ biết thở dài.

Tôi không dám lái xe, chính anh là người đưa tôi về.

Trên đường đi, La Trì nhìn tôi qua gương chiếu hậu: “Cậu ta vẫn chưa biết sao?”

“Cậu ta” ở đây, hiển nhiên là nói về Lục Thời Dư.

Tôi “ừ” một tiếng: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào.”

Anh im lặng hồi lâu: “Tôi khó mà tưởng tượng nổi phản ứng của cậu ta.”

Tôi bật cười: “Chắc là anh ấy sẽ thấy may mắn vì nửa đời sau đã được tự do.”

Điều mà Lục Thời Dư hối hận nhất đời này, có lẽ chính là việc đã chạm vào tôi năm đại học thứ hai.

Nếu không, anh đã chẳng bị tôi, bị cả bố mẹ anh bám riết lấy yêu cầu phải chịu trách nhiệm với tôi.

La Trì liếc tôi một cái, lắc đầu: “Lúc đó tôi lừa cậu ta là em uống say rồi đồng ý ở bên tôi, vừa hay trên tay tôi lại cầm chiếc áo em mặc tối hôm trước. Cậu ta hiểu lầm chúng ta có chuyện gì đó nên mới tức điên lên.”

Tôi nói: “Anh ấy tức giận là vì bố mẹ ép anh ấy phải chia tay với Triệu Y.”

La Trì chậc lưỡi: “Tùy hai người muốn nói sao thì nói.”

Trời dần tối, đi qua quảng trường thể thao, một nhóm thanh niên đầy sức sống đang đổ mồ hôi trên sân bóng rổ.

Mắt tôi thoáng chút thẫn thờ.

“Dừng xe một lát đi.” Tôi nói với La Trì, “Tôi chưa muốn về, chẳng phải anh biết chơi bóng sao? Tôi muốn xem anh chơi.”

“Tôi?” La Trì do dự, “Tôi chỉ biết chơi bóng bàn thôi, bóng rổ thì bao nhiêu năm rồi chưa chạm vào.”

Dưới sự nài nỉ của tôi, La Trì xắn tay áo, bấm bụng ra sân.

Anh tay dài chân dài, trừ lúc đầu hơi lúng túng, về sau chơi cũng không đến nỗi nào.

Một cú ném ba điểm đẹp mắt khiến tôi không kìm được mà reo hò.

La Trì lau mồ hôi trên trán, đắc ý quay đầu nhìn tôi.

Nhưng ở phía không xa, tôi nhìn thấy một dáng hình quen thuộc.

Anh mặc sơ mi và quần tây, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, gương mặt lạnh nhạt nhìn về phía sân bóng.

Tôi biết, ở mặt ngoài cánh tay anh có một vết sẹo dài, dữ tợn.

Đó là vết thương để lại sau vụ tai nạn xe hơi khi anh cố cứu tôi.

Vết thương dài hai mươi centimet, gãy xương, phải bắt đinh cố định.

Kể từ đó, do tổn thương thần kinh dẫn đến rối loạn chức năng vận động ngón tay, anh không còn chơi được bóng chày hay bóng rổ mà anh từng rất thích nữa.

Thậm chí đến một ly nước, anh cũng cầm không vững.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!