9
Những “điểm neo” ký ức này vô cùng rõ nét.
Nhưng tôi ở ngoài hành lang và Giang Mục ở trong lớp lại xa xôi đến lạ thường, như hai đường thẳng song song vậy.
Cái khả năng vĩnh viễn chẳng thể giao nhau ấy khiến lòng tôi dâng lên một nỗi buồn không rõ căn nguyên.
[Con gái ơi đừng thẩn thờ nữa, Giang Mục đến kìa!]
[Mau theo kế hoạch mà khích tướng hắn đi, hắn chắc chắn cắn câu.]
Tôi hoàn hồn, vội vàng rút một tờ đề ra nhờ nam sinh bàn trên giảng bài giúp.
Giang Mục đi ngang qua lớp tôi, lập tức bắt gặp cảnh tôi và cậu bạn bàn trên ngồi sát sạt bên nhau.
Tôi giả vờ chăm chú nghe giảng, nhưng thực chất khóe mắt luôn chú ý đến Giang Mục.
Sau khi giảng xong bài, tôi lấy đồ ăn vặt ra cảm ơn.
Tôi mỉm cười vô tình nhìn ra cửa sổ, quả nhiên thấy sắc mặt Giang Mục tối sầm lại.
Đây là ngày thứ tám tôi không tìm Giang Mục.
Tôi cố tình đăng mấy tấm ảnh lên vòng bạn bè với những dòng trạng thái:
“Cảm ơn bạn XX đã giảng bài cho mình nha.”
“Bạn XX tốt quá, vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng.”
“Buồn quá đi, hạng thi tháng thấp thế này, muốn thi cùng trường đại học với người ta xem ra là không thể rồi.”
“Vui quá, học bá đã đồng ý tan học sẽ cùng mình học bài, chỗ nào không hiểu là có thể hỏi rồi!”
Đúng như dòng bình luận đã dự đoán, Giang Mục không thể nào làm ngơ được nữa.
Hôm nay hắn đã chủ động tìm đến.
Sau giờ tan học, hắn hiên ngang đi thẳng vào lớp tôi, ném phịch cái cặp sách lên bàn bạn cùng bàn của tôi.
Vẻ mặt hắn vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo: “Tôi kèm cô học.”
Tôi thầm cười đắc chí.
Quả nhiên là cắn câu rồi.
Giang Mục vốn có cái miệng rất độc địa.
Lúc phụ đạo cho tôi, hắn không ít lần mỉa mai chỉ số thông minh của tôi.
Ban đầu tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng sau này tôi đã tìm ra cách trị hắn.
“Không sao hết, sau này con của chúng mình giống cậu là được rồi mà.”
“Tôi nỗ lực như thế này chẳng phải là vì muốn thi cùng trường đại học với cậu sao? Nếu không được thì đỗ vào trường nào gần cậu một chút cũng tốt mà.”
“Giang Mục, cậu thông minh quá, lợi hại quá đi, đúng là người chồng tương lai mà tôi đã chấm rồi.”
Những lúc như thế, cái sự độc miệng của Giang Mục sẽ biến mất tăm.
Trên gương mặt lạnh lùng và kiêu kỳ kia hiện lên vài phần gượng gạo, vài phần xấu hổ.
“Tôi kèm cô học không phải để cô dùng thủ đoạn theo đuổi tôi đâu.”
“Cấm nói chuyện.”
“Cấm nhìn tôi.”
“Cấm…”
“Cấm cái gì cơ?” Tôi tò mò hỏi vặn lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi tôi đang vô thức cắn lấy nắp bút, yết hầu khẽ chuyển động.
Hắn đưa tay bóp nhẹ vào sau gáy tôi, xoay mặt tôi đi hướng khác.
“Cấm quyến rũ tôi.”
Tôi nghĩ có lẽ hắn đang hiểu lầm tai hại về định nghĩa của từ “quyến rũ” rồi.
10
Dưới sự trợ giúp của Giang Mục, thành tích của tôi thực sự đã thăng hạng vượt bậc.
Hai lần thi thử tôi đều lọt vào bảng vàng top 100 của khối.
Tôi cố ý dẫn dắt hắn, muốn hắn lựa chọn các trường đại học trong nước. Nhưng sau nhiều lần thử thăm dò, hắn chưa bao giờ trả lời thẳng thắn vào vấn đề.
“Đợi có điểm thi đại học rồi tính.”
Nhưng cho đến khi kỳ thi kết thúc và điểm số đã có, hắn lại nói: “Tôi sẽ ra nước ngoài.”
Tôi hẹn gặp hắn, vừa sốt sắng vừa nắm chặt lấy tay hắn: “Tại sao chứ?”
“Cậu đi rồi, tôi nhớ cậu thì phải làm sao?”
Hắn rút tay ra, những ngón tay khẽ co lại đầy vẻ không tự nhiên.
Giọng nói hờ hững: “Gia đình sắp xếp rồi.”
Tôi đờ người ra tại chỗ.
Nếu hắn vẫn đi theo đúng cốt truyện trong sách, sau này vẫn sẽ dây dưa với nam nữ chính, ảnh hưởng đến việc cứu rỗi khiến thế giới sụp đổ, vậy chẳng phải tôi lại phải lặp lại cơn ác mộng lớp 12 này sao?
“Cậu đừng đi có được không?”
Tôi nhìn Giang Mục, nghĩ đến cái cảnh phải quay lại vòng lặp lớp 12 khốn khổ kia là nước mắt chực trào ra.
Ai mà hiểu được chứ, đời tôi sao mà khổ thế này.
Giang Mục chăm chú nhìn vào mắt tôi, bất chợt hỏi: “Tại sao cô lại thích tôi?”
Tôi sững sờ.
Đại não trống rỗng.
Tôi bắt đầu lục tìm lại tất cả những bộ phim thần tượng và tiểu thuyết ngôn tình từng xem để sắp xếp ngôn từ: “Chẳng có tại sao cả, thích thì là thích thôi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã bị cậu thu hút rồi. Ngày nào tôi cũng nghĩ về cậu, thấy cậu là tôi vui, tôi muốn ở bên cậu mãi mãi.”
Tôi cứ ngỡ màn tỏ tình chân thành này sẽ khiến Giang Mục cảm động.
Thế nhưng ánh mắt hắn lại tối sầm xuống.
Đôi đồng tử đen kịt định thần nhìn xoáy vào tôi, mang lại một cảm giác rợn tóc gáy kỳ lạ.
Tôi cẩn thận nhớ lại những lời mình vừa nói, rõ ràng là không sai chỗ nào mà.
“Thích, mãi mãi.”
Giang Mục khẽ cười: “Làm sao cô chắc chắn được mình có thể yêu một người mãi mãi, mãi mãi không đổi thay?”
Tôi đánh liều đối mặt với áp lực từ ánh mắt của hắn mà đáp: “Tương lai chúng mình kết hôn rồi mà.”
“Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình. Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi đã chọn cậu thì nhất định sẽ luôn hướng về cậu.”
“Kẻ đa tình thì mãi đa tình, người trường tình thì luôn trường tình…”
Giang Mục lặp lại câu nói đó một lần.
“Tôi nhớ lần đầu tiên gặp mặt, lúc cô đánh tôi, cô có nói tương lai tôi sẽ chết, còn là tự sát nữa.”
“Tôi rất hiểu bản thân mình, tôi sẽ không bao giờ làm ra cái hành động tự sát nhu nhược đó. Tôi chỉ hủy diệt những kẻ có lỗi với mình, hủy diệt những thứ khiến tôi không vui mà thôi.”
“Khương Ninh, cô luôn miệng nói với tôi tương lai tốt đẹp đến nhường nào, vậy một kẻ như tôi tại sao lại phải tự sát?”
Hơi thở của tôi nghẹn lại.
Tôi nỗ lực kiềm chế biểu cảm trên gương mặt mình.
Tại sao ư?
Làm sao tôi trả lời được đây!
Ngay từ đầu những lời đó đâu có dành cho hắn đâu.
Quả nhiên, nói dối một lần thì phải dùng hàng nghìn lời nói dối khác để bù đắp.
Gió mùa hè oi ả đến phát bực.
Đứng dưới bóng cây trong công viên, mồ hôi tôi vã ra như tắm, nhưng sống lưng lại cảm thấy lạnh lẽo.
Giang Mục tiến lên một bước ép sát, tôi theo bản năng lùi lại.
Hắn cứ tiến, tôi cứ lùi, cho đến khi lưng tôi chạm cứng vào thân cây phía sau.
Giang Mục rủ mắt nhìn tôi, vòng tay bao vây lấy tôi vào lòng.
“Nói đi.”
✨ Đọc truyện mỏi mắt rồi có thể ghé góc shopee này xem đồ xinh nha, Chan cảm ơn nhiều! 👇
Ghé Gian Hàng Shopee Xinh Xắn
💌 Một chút niềm vui nho nhỏ thôi, là Chan sẵn sàng làm cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖