21
Tôi ngồi trên bậu cửa sổ rất lâu, mãi đến khi điện thoại của trợ lý gọi đến mới bừng tỉnh.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi nhắn lại cho Lương Tây Dã một cái tin: “Sau này đừng leo cửa sổ nữa, mật mã cửa là XXXX.”
Thế giới này quá ồn ào, lòng người luôn đầy rẫy những toan tính lắt léo.
Khó khăn lắm mới gặp được người có tâm, lúc định phụ lòng họ thì cũng nên có chút cân nhắc.
Chi bằng cứ dũng cảm một chút, thuận theo tự nhiên, chẳng màng được mất.
Đầu năm đó, tôi quay lại với sự nghiệp phim ảnh.
Ôn Tắc Ngôn – cái gã kẹt xỉ ấy – thế mà lại chịu chi tiền đậm để lăng xê tôi, ném vào mấy dự án sản xuất lớn.
Cả năm trời tôi vùi mình trong đoàn phim, gần như không có ngày nghỉ.
Lương Tây Dã thỉnh thoảng lại đến thăm ban, cứ như đi ăn trộm vậy, lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi.
Sang năm thứ hai, các bộ phim tôi tham gia lần lượt lên sóng, cộng thêm sự hỗ trợ từ các tài nguyên thời trang, tôi nhanh chóng nổi tiếng trở lại.
Ôn Tắc Ngôn kiếm được một mớ hời, tâm trạng cực tốt, lải nhải với tôi: “Tầm nhìn của Yến tổng quả không sai, đầu tư vào cô có mức lợi nhuận cao hơn hẳn đám tân binh.”
Tôi hơi khựng lại.
Hóa ra Yến Thời mới là người đứng sau đẩy thuyền.
Nhưng điều này cũng không khó hiểu, tôi đã mờ nhạt bao nhiêu năm nay, nếu không có bàn tay hào phóng của Yến Thời thì cũng khó mà phất lên nhanh như thế.
Chỉ là khó hiểu ở chỗ, ba năm hôn nhân anh ta chẳng buồn dụng tâm với tôi, giờ lại tỏ ra ân cần thế này, thật đúng là khó hiểu.
Tôi không phải kiểu người thích làm mình làm mẩy.
Dù biết Yến Thời đổ tài nguyên cho mình, tôi cũng không liên lạc lại với anh ta.
Anh ta cho tôi tài nguyên, tôi nỗ lực trả lại lợi nhuận, tính sao thì đây cũng là một mối làm ăn tốt.
Yến Thời là một thương nhân thành đạt, anh ta hiểu điều đó hơn tôi.
Đôi khi gặp nhau trong các sự kiện công khai, giữa chúng tôi ngoài những lời hỏi thăm xã giao thì chẳng còn gì khác.
Anh ta sống rất tốt, tôi cũng ổn, mọi người đều đang nỗ lực sống cuộc đời của riêng mình.
Năm thứ ba kể từ khi nổi tiếng trở lại, Lương Tây Dã bắt đầu con đường chuyển mình, nỗ lực thoát khỏi cái mác “ngôi sao lưu lượng”.
Cả hai đều quá bận rộn, xa nhau thì nhiều gần nhau thì ít, nhưng vẫn chưa cắt đứt.
Cuối năm đó, cậu ta quay lại thành phố phương Nam năm xưa để chuẩn bị cho một buổi concert.
Cô trợ lý nhỏ xoa xoa tay tìm tôi: “Chị Vãn ơi, con dân không săn được vé, muốn ôm đùi chị ạ.”
“Chị cũng không có vé.” Tôi xòe tay, tỏ ý bất lực.
Lần này Lương Tây Dã làm việc rất bí mật.
Mấy lần gặp nhau cậu ta chẳng hề nhắc gì đến chuyện concert, tôi toàn biết qua các nguồn tin khác.
Có lẽ là… cậu ta không muốn tôi đi?
Nghĩ vậy, tôi cũng thản nhiên chấp nhận.
Dù sao lúc bắt đầu tôi và cậu ta cũng chẳng quy định khi nào thì kết thúc, ai có lựa chọn mới thì tự khắc rời đi.
Không níu kéo, không can thiệp, đó nên là thỏa thuận ngầm giữa chúng tôi.
“Chị Vãn, chị cứ hỏi Lương Tây Dã một câu đi mà, em khát khao lắm rồi.”
Trợ lý ôm cánh tay tôi lắc lấy lắc để.
Không chịu nổi sự nhõng nhẽo của con bé, tôi đi hỏi Lương Tây Dã.
Cậu ta nhắn lại một câu: “Tối tôi mang qua cho chị, nhưng mà, chị không được đi.”
Dù tôi cũng chẳng định đi, nhưng nghe cậu ta nói thẳng tuột ra như thế vẫn làm tôi tức đến bật cười.
Xem đi, mấy “cậu em” đúng là chẳng đáng tin chút nào.
Sau chuyện đó, tôi cũng tự giác lạnh nhạt với cậu ta, cậu ta vẫn nhăn nhở cười đùa nhưng tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện concert nữa.
Vào ngày diễn ra concert, đúng lúc tôi được nghỉ phép, tôi vùi mình trong nhà ngủ bù cả ngày trời.
Buổi tối bò dậy tìm đồ ăn thì điện thoại bắt đầu bị oanh tạc liên hồi.
Trong đống cuộc gọi gọi đến không ngớt, tôi bắt máy cuộc của trợ lý: “Chị Vãn, mau lên Weibo đi, nổ tung rồi!”
Đầu dây bên kia là hiện trường concert, tiếng la hét vang dội như muốn vỡ trận, con bé vội vàng cúp máy.
Vừa xong thì Trình Nhượng gọi đến, lần đầu tiên chị ấy kích động đến thế, gào lên: “Khương Vãn, cô gây họa lớn rồi, mau về công ty ngay cho tôi!”
“Cạch” một cái, lại cúp máy.
Tôi tự nhủ, mình đã sống khiêm tốn thế này, mấy năm nay chẳng có lấy một cái scandal, thì có thể có chuyện gì lớn được?
Đầu tiên tôi bật chế độ máy bay để chặn đống cuộc gọi, sau đó thong thả mở Weibo lên.
Weibo của tôi nổ tung thật rồi.
Hàng triệu người dùng tràn vào khiến ứng dụng sập luôn, không tài nào dùng nổi.
Phải mất đến mười mấy phút, tôi mới mò vào được hot search.
Vừa nhìn một cái, cả người tôi đã ngây dại.
Hot search gần như bị cái tên Lương Tây Dã chiếm trọn, và đương nhiên, có cả tôi nữa!!!
Tôi bấm vào video nguồn cơn của mọi chuyện.
Đó là tại buổi concert của Lương Tây Dã, lúc sắp kết thúc, cậu đứng trên sân khấu với mái tóc mái lưa thưa ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt lấp lánh như chứa cả vạn vì sao.
Cậu mỉm cười bình thản tuyên bố: “Tôi muốn kết hôn rồi. Có lẽ các bạn sẽ thấy bất ngờ, nhưng tôi đã nung nấu ý định này vài năm nay rồi.”
Dưới khán đài, tiếng la hét vang dội như sấm dậy.
Những fan cuồng gào thét đến lạc cả giọng: “Lương Tây Dã, anh điên rồi!”
“Tôi không điên.”
Cậu khẽ mỉm cười: “Là tôi đang cầu hôn cô ấy, cô ấy vẫn chưa đồng ý, mong các bạn đừng tấn công cô ấy.”
Cuối cùng, cậu cúi đầu thật sâu: “Đây là quyết định của cá nhân tôi. Tôi muốn đường đường chính chính chia sẻ tình yêu của mình với cả thế giới. Dù tương lai có ra sao, tôi cũng đã sẵn sàng đón nhận tất cả.”
“Tôi chắc chắn rằng, cả đời này, chính là cô ấy.”
Tôi lặng lẽ xem hết video, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Mình sắp bị bạo lực mạng rồi, và Lương Tây Dã tiêu đời rồi.
Trình Nhượng không gọi được điện thoại cho tôi, đành nhắn qua WeChat gào thét: [Cô đang ở đâu? Tôi cho tài xế đến đón cô ngay.]
Nghĩ đến bộ dạng nhảy dựng lên vì tức giận của chị ấy, tôi tự nhiên thấy buồn cười, chậm rãi gõ ra một dòng chữ: [Đừng hoảng, tôi đi kết hôn cái đã.]
Thoát khỏi khung chat với chị ấy, tôi mở hộp thoại với Lương Tây Dã, im lặng hồi lâu.
Cậu lại là người lên tiếng trước, trêu chọc: “Tôi thấy ‘đối phương đang nhập văn bản’ cả buổi trời rồi, chị định khi nào mới gửi qua đây?”
Tôi nhếch môi cười.
Có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ còn lại ba chữ: “Kết hôn đi.”
PHIÊN NGOẠI: LƯƠNG KHƯƠNG
Cháu là một “tinh nhị đại” (con của ngôi sao) chính hiệu, Lương Khương.
Bố cháu là Lương Tây Dã, từng là nam minh tinh lưu lượng hàng đầu.
Hồi đỉnh cao sự nghiệp, bố công khai cầu hôn mẹ cháu khiến sự nghiệp tụt dốc không phanh, nhưng sau đó bố đã chuyển hình thành công, nhiều năm liền giữ vững vị trí sao hạng A.
Mẹ cháu là Khương Vãn, mấy năm gần đây mẹ hiếm khi xuất hiện kinh doanh, nhưng giang hồ vẫn còn lưu truyền giai thoại về mẹ.
Mẹ từng là đại mỹ nhân rực rỡ một thời, phong thái đúng chuẩn nữ vương lạnh lùng kiêu sa.
Về chuyện tình của bố mẹ cháu, giang hồ đồn đại đã lâu.
Có người đến tận bây giờ vẫn nghiến răng nghiến lợi, có người lại “đẩy thuyền” điên cuồng.
Cháu chẳng biết thật giả được mấy phần, cháu chỉ biết là mình lớn lên trong đống “cơm chó”của hai người thôi.
Nghe nói, bố cháu phải chạy theo đuôi mẹ tận năm sáu năm mới rước được người về dinh, nên cưng chiều như báu vật.
Bà nội bảo, hồi mẹ ba mươi ba tuổi mang thai cháu, bố lo mẹ không chịu nổi vất vả nên đã từng có ý định… bỏ cháu đi.
Nghe xem, đây có phải là bố ruột không cơ chứ?
Nếu không có mẹ kiên trì thì làm gì có cháu trên đời này.
Lúc mẹ sinh cháu bị băng huyết, suýt chút nữa là không qua khỏi.
Thế nên suốt một thời gian dài, bố nhìn cháu như kẻ thù truyền kiếp, chẳng thèm bế cháu lấy một lần.
Nhưng mà, ở cái nhà này, cháu vẫn sống rất tự tại.
Tính cách mẹ cháu nhạt nhòa, đối với chuyện gì cũng bình thản.
Mẹ chẳng mấy khi quản thúc cháu, mà thích kết bạn với cháu hơn.
Có lần cháu nghịch ngợm bị bà nội tẩn cho một trận, mẹ còn phải đứng ra nói đỡ cho cháu.
Bà nội tức đến mức không thốt nên lời, mắng mẹ: “Cái đứa trẻ này đúng là tùy tiện giống hệt cô, lười nhác chẳng chịu tiến thủ. Nói hay thì là không tranh với đời, nói khó nghe thì đúng là con ‘cá mặn’ không lật mình nổi.”
Lúc đó mẹ cháu sẽ rất khiêm tốn tiếp thu, nhưng bố cháu thì không chịu đâu nhé.
Bố bênh vực vợ, bật lại bà nội ngay: “Con thích cô ấy như thế đấy, mẹ đừng có mà bắt nạt người của con.”
Đỉnh cao chưa?
Chưa hết đâu, kết hôn mười mấy năm rồi mà bố vẫn gọi mẹ là “chị ơi”.
Câu cửa miệng bố hay dùng để dạy bảo cháu là: “Con liệu hồn mà giữ chừng mực, đừng có làm mẹ con giận, không thì con đừng có vác mặt về nhà nữa.”
Bố không chịu nổi việc mẹ phải chịu chút uất ức nào, dù chỉ là một tí tẹo thôi cũng không được!
Sống mười mấy năm trời, thế giới hai người của họ vẫn nồng cháy như thuở ban đầu.
Sau khi bắt cháu ăn “cơm chó” mấy năm, thấy cháu lớn hơn một chút là họ đã tính chuyện gạt cháu sang một bên rồi.
Lý do bố đưa ra cho cháu là: “Không thuận tiện.”
Bố vung tiền mua một căn biệt thự ngay cạnh nhà, ném bà nội và cháu sang đó, rồi ở bên kia cùng mẹ tận hưởng cuộc sống ngọt ngào của hai người.
Mỗi lần họ sang thăm cháu, cháu đều có cảm giác như họ đang đi thăm họ hàng xa vậy.
Đúng thế, cháu là sự cố ngoài ý muốn, họ mới là chân ái của đời nhau!
Nhưng cháu cũng rất có chí tiến thủ nhé, thành tích học tập cực tốt, kỹ năng gì cũng học rất nhanh.
Có lần cháu thi đứng nhất quận, cầm bảng thành tích hớn hở chạy về nhà định khoe với bố mẹ.
Ngờ đâu vừa vào đến phòng khách, cháu đã nghe thấy những âm thanh “nồng cháy” truyền ra từ trên lầu.
Giữa ban ngày ban mặt đấy, ai mà tin nổi chứ?
Cháu đỏ mặt tía tai, lặng lẽ chuồn lẹ.
Hóa ra cái câu “không thuận tiện” của bố là ý này, đúng là không thuận tiện thật.
Gần đây, bố lại lên kế hoạch đưa mẹ đi chơi xa.
Cháu mong đợi vạn phần, ghé sát lại hỏi: “Bố ơi, cho con đi với, con có thể xách túi cho hai người mà.”
“Ra chỗ khác chơi.” Bố chê cháu vướng mắt, từ chối cực kỳ dứt khoát.
Tôi tội nghiệp quay sang nhìn mẹ, mẹ dịu dàng xoa đầu cháu: “Bố con quyết định là được.”
“…”
Trái tim cháu đã hoàn toàn tê liệt, trơ mắt nhìn hai người họ thảo luận kế hoạch du lịch như thể chốn không người.
“Đi miền Nam đi, thời tiết bắt đầu lạnh rồi.” Bố cháu vừa nói vừa vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn của mẹ: “Chị sợ lạnh mà.”
Mẹ tôi gật đầu: “Được, nghe theo ý chồng.”
“Vậy chúng ta đi Tam Á.” Bố cháu bắt đầu hồi tưởng quá khứ đầy thâm tình: “Chị ơi, chị còn nhớ lần đầu tiên chúng mình gặp nhau không?”
“Nhớ chứ.”
“Lúc đó anh đã nói gì nhỉ?”
“Anh nói…” Mẹ tôi mỉm cười duyên dáng: “Chị ơi, eo chị nhỏ thật đấy.”
“Chị ơi, giờ eo chị vẫn nhỏ xíu thế này này.”
Bố tôi bắt đầu “động tay động chân” luôn rồi.
Trời đã vào đông, lúc tôi chạy khỏi nhà, gió lạnh cứ thế thổi vù vù vào mặt.
Ăn “cơm chó” bao nhiêu năm nay, trái tim cháu giờ cũng nguội ngắt như cơn gió này vậy.
Hai người cứ việc vui vẻ đi, còn con thế nào cũng được.
《HOÀN》
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖