15
Đợi họ đi xa rồi, tôi quay sang nhìn Lương Tây Dã.
“Nghe thấy hết rồi chứ?” Tôi buông tay cậu ta ra, mắt cười cong cong: “Chị đây không chỉ hai mươi bảy tuổi, mà còn là người đã ly hôn, chỉ thiếu mỗi đứa con thôi đấy.”
Lương Tây Dã hạ mắt lườm tôi một cái, thấp giọng nói: “Tôi biết hết rồi, thậm chí còn biết nhiều hơn thế cơ.”
Tôi ngơ ngác hỏi: “Cậu biết cái gì?”
“Không thèm nói cho chị biết.” Lương Tây Dã hừ một tiếng đầy kiêu ngạo.
Tôi suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không hiểu làm sao cậu ta biết chuyện của tôi và Yến Thời, cũng không biết cậu ta còn biết những gì khác nữa.
Thường thì tôi không thích tốn thời gian cho những việc không có câu trả lời, nên thở dài một tiếng, thôi bỏ qua.
Lương Tây Dã đột nhiên cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi, nhếch môi cười đầy xấu xa: “Nghe chị nói thế, có vẻ chị đang khá là tự ti nhỉ?”
Tôi bật cười thành tiếng. “Chị cười cái gì?”
“Tự ti?” Tôi buồn cười hỏi lại cậu ta: “Khi cậu nói ra câu đó, điều đó đã chứng minh rằng trong lòng cậu, tôi và cậu không hề ngang hàng với nhau.”
Đối với tôi mà nói, cách nói này thật nực cười.
Mọi chuyện trong quá khứ đều đã lùi xa, trong quan hệ nam nữ, tôi chưa bao giờ vì điều đó mà cảm thấy thấp kém hay trăn trở.
Tất nhiên, đứng ở góc độ của Lương Tây Dã, điều kiện của cậu ta thực sự rất ưu việt, có sự tự tin như vậy cũng chẳng có gì sai.
Lương Tây Dã dường như không ngờ tới điều này, cậu ta biến sắc: “Tôi không có ý đó, chỉ là muốn trêu chị một chút thôi.”
“Tất cả chúng ta đều là người trưởng thành, ngủ với nhau xong thì thôi.”
Tôi không nghe cậu ta giải thích, chậm rãi nở nụ cười: “Đem điều kiện thực tế của đôi bên ra cân nhắc lợi hại, đó là việc mà những người yêu nhau mới làm.”
Tôi khoanh tay, hơi rướn người về phía cậu ta, ý cười đong đầy nơi khóe mắt: “Sao thế, cậu thật sự muốn yêu đương với tôi à?”
Lương Tây Dã bị tôi nhìn chằm chằm như vậy, ánh mắt bắt đầu hơi né tránh. Nhưng cái miệng thì vẫn cứng lắm, hậm hực mắng tôi một câu: “Tra nữ.”
Nhìn phản ứng này của cậu ta, trong lòng tôi đã hiểu ra quá nửa.
Thật là muốn mạng mà.
Cái cậu em này thực sự muốn bám lấy tôi đây này.
Trong lòng tôi chuông cảnh báo vang lên inh ỏi, hối hận, thực sự là vô cùng hối hận.
Ngàn lần không nên, vạn lần không nên để một phút bốc đồng che mờ lý trí mà “ra tay” với cậu ta.
“Trước đó thì một điều chị, hai điều chị, giờ thì thành tra nữ rồi sao?”
Tôi bất lực trêu chọc, lòng bỗng dâng lên một nỗi niềm xa xăm khó tả.
Lương Tây Dã mím môi, giọng nói u ám: “Cái ngày hôm đó, lời chị nói với trợ lý, tôi đều nghe thấy hết rồi.”
Cậu ta đột ngột nhắc lại chuyện này khiến tôi ngẩn ngơ một lúc mới phản ứng kịp, đó là những lời tôi và cô trợ lý nói bên hồ bơi.
Tôi hậu tri hậu giác hỏi lại: “Cho nên đêm đó, cậu giận là vì chuyện này?”
“Chứ còn gì nữa?” Lương Tây Dã nhe răng, nhìn tôi đầy âm hiểm: “Chỉ là ‘chơi bời’ thôi sao?”
Hình như những lời tôi nói hôm đó, tóm gọn lại đúng là ý này thật.
Tôi thản nhiên hỏi vặn lại: “Chứ còn gì nữa?”
Chuyện này thực sự không trách tôi được, tôi cứ ngỡ cậu ta cũng có ý đó, nên dưới sự thả thính điên cuồng của cậu ta, tôi đã không nhịn được mà “vồ” lấy người ta luôn.
Lương Tây Dã tức phát điên, vò nát cả mái tóc vốn được tạo kiểu cầu kỳ.
Nhưng ở chỗ này cậu ta cũng không thể thật sự nổi đóa, chỉ đành hít sâu nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
“Khương Vãn.” Cậu ta không gọi chị nữa mà gọi thẳng tên tôi, giọng vừa trầm vừa lạnh: “Thế giới này rộng lớn như vậy, chị nghĩ xem, nếu không phải cố tình thì chúng ta có thể tình cờ gặp nhau hết lần này đến lần khác sao?”
Nơi cuối hành lang cách biệt với tiếng ồn ào, ánh sáng lờ mờ, trong mắt cậu ta như đang bùng lên từng đốm lửa.
Tôi không muốn đi sâu vào ẩn ý trong lời cậu ta nói nên thu lại nụ cười, nhìn sang chỗ khác.
“Nếu chị đã chỉ muốn rong chơi nhân gian, đối phương là ai không quan trọng, vậy tại sao người đó không thể là tôi?” Lương Tây Dã cúi người, nhất quyết muốn nhìn thẳng vào mắt tôi: “Chị phóng khoáng như vậy, chắc cũng không cần lo lắng chuyện thời gian dài rồi sẽ không nỡ rời xa tôi chứ?”
Cậu ta nhướng đuôi mắt, cười đầy xấu xa: “Chị ơi, thử đi.”
16
Tôi bật cười: “Thử cái gì?”
“Thử duy trì một mối quan hệ yêu đương không bình thường với tôi. Đừng cân nhắc thực tế, cũng đừng tính chuyện tương lai. Dù sao chị cũng sẽ không rung động với tôi, chị chỉ cần lấy được niềm vui từ tôi là đủ rồi.”
Cậu ta nói ra những lời này một cách bình tĩnh và nghiêm túc, điều mà tôi không ngờ tới.
Trước giờ tôi luôn nghĩ cậu ta chỉ là một đứa em, tâm trí còn chưa chín chắn, giờ xem ra kẻ thiển cận lại chính là tôi.
Lương Tây Dã thách thức nhướng mày: “Không dám sao?”
“Hay là chị sợ yêu tôi rồi? Dù sao tôi cũng ưu tú thế này mà.”
Tôi ngước mắt, thong thả nhìn cậu ta: “Khích tôi đấy à?”
Dù sao thì vẫn còn trẻ, dù có suy nghĩ riêng đến đâu thì vẫn chưa học được cách thâm trầm kín kẽ.
Cảm xúc, ý đồ đều không giấu nổi.
Bị tôi nhìn thấu tâm tư, Lương Tây Dã cũng không cáu: “Đúng là khích chị đấy, chị dám không?”
Lại còn hăng máu nữa chứ.
Tôi ngoắc ngoắc tay bảo: “Lại đây.”
Lương Tây Dã nghiêng đầu thắc mắc, nhưng vẫn ngoan ngoãn ghé sát mặt lại.
“Chị không muốn thử, cậu biết tại sao không?” Tôi ghé sát tai cậu ta, mỉm cười thì thầm: “Một người đàn ông không chơi lại lần hai, đó gọi là đẳng cấp.”
Mặt Lương Tây Dã đen xì: “Khương Vãn!”
Tôi nhanh nhẹn lùi lại phía sau, vẫy vẫy tay: “Đi đây.”
Tiệc rượu của nhãn hàng lúc nào cũng nhàm chán, tôi gắng gượng xã giao xong, thừa dịp không ai chú ý liền lẻn ra ngoài.
Trên đường về, cô trợ lý cười hì hì dò hỏi: “Chị Vãn, có phải Lương Tây Dã tìm chị không?”
“Sao em biết?”
“Em đoán thế.”
Nghe tôi hỏi vặn lại, con bé biết mình đoán đúng liền đắc ý nhướng mày: “Em vừa lướt Weibo, thấy có người đang đẩy thuyền chị với Lương Tây Dã đấy.”
Mí mắt tôi giật giật, có chút chột dạ.
“Chính là ảnh hai người đi thảm đỏ tối nay gây bão mạng đấy ạ. Bên dưới bao nhiêu người khen hình ảnh hai người đứng cạnh nhau.”
Con bé bịt miệng cười: “Có cảm giác như một nữ minh tinh kiêu kỳ rực rỡ và chú sói con cao ngạo của cô ấy vậy.”
Nó vui đến không chịu nổi, tôi nhìn nó hỏi: “Buồn cười lắm à?”
Cô bé sờ sờ mũi, không dám cười nữa.
“Tôi cũng thấy buồn cười.” Tôi chỉ giả bộ nghiêm túc để trêu nó thôi.
“Đúng không? Hai người thực sự rất đẹp đôi.”
Niềm đam mê đẩy thuyền của con bé dâng cao: “Tên CP các fan cũng nghĩ hộ luôn rồi, gọi là ‘Lương Khương’ (Gừng Lạnh) đấy.”
Lương Khương.
Đúng là họ cũng nghĩ ra được.
Tôi mỉm cười không thành tiếng, “Lương Khương CP” sao?
Ngày xưa, còn có cả “Song Khương CP” nữa cơ.
Dòng suy nghĩ chợt dừng lại ở đó, tôi đột ngột hỏi: “Em có biết tại sao tôi lại lên nhầm ‘thuyền tặc’ của Lương Tây Dã không?”
“Chị Vãn, tại sao ạ?”
“Bởi vì trên người cậu ta, đâu đâu cũng là những hình bóng mà tôi quen thuộc.”
Cuộc đời của Lương Tây Dã đang tỏa sáng rực rỡ, đó cũng nên là cuộc đời của người ấy mới phải.
Chỉ tiếc là, anh ấy đã không thể trụ vững đến cùng.
Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ, trong đầu thoáng hiện qua đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Lương Tây Dã.
Khi cậu ta nhìn tôi, rất dễ khiến tôi liên tưởng đến một câu: Sự cố chấp của con thiêu thân lao vào lửa, không sợ hãi mà vô cùng chân thành.
Thực ra, cậu ta và người trong ký ức của tôi chẳng hề giống nhau.
Điểm chung duy nhất có lẽ là ánh hào quang mà ánh đèn sân khấu ban tặng, và sự rực cháy khi đứng trên sân khấu theo đuổi ước mơ.
Còn tính cách thì khác biệt một trời một vực.
Ánh đèn neon ngoài cửa xe nhấp nháy làm tôi hoa mắt, mọi thứ trước mắt dần trở nên trắng xóa và hư ảo.
Khương Phỉ Thạch là người dịu dàng nhất mà tôi từng gặp.
Sự dịu dàng khắc tận xương tủy, chỉ cần nhìn một cái là có thể khiến người ta dễ dàng chìm đắm trong làn gió xuân đầy tình ý.
Nhà tôi có tiền, nhưng thanh xuân của tôi lại nghèo đến xơ xác.
Cái nghèo này không phải về vật chất, mà là sự thiếu hụt trong tâm hồn.
Cho nên khi gặp một người như Khương Phỉ Thạch, tôi gần như không có bất kỳ sức đề kháng nào mà lún sâu vào “thành trì dịu dàng” của anh ấy.
Tất cả những từ ngữ dùng để miêu tả mối tình đầu đẹp đẽ đều có thể tìm thấy trên người tôi và anh ấy.
Hai con người mới vào nghề, vô danh tiểu tốt, trong những năm tháng không ai để ý, chúng tôi đã lặng lẽ yêu nhau, dìu dắt nhau cùng tiến về phía trước.
Không có tiếng vỗ tay, không có hoa tươi, nhưng những tình ý ấy nồng đậm mà thầm lặng.
17
Tôi thường hay nghĩ, nếu hai chúng tôi cứ mãi vô danh như thế, có lẽ đã có thể cứ thế mà đi tiếp.
Kết hôn sinh con, nắm tay nhau đến già.
Chỉ tiếc là, số phận luôn đầy rẫy những bất ngờ, và đồng thời cũng đòi hỏi sự trả giá.
Sự nổi tiếng đột ngột của Khương Phỉ Thạch giống như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, tạo nên những gợn sóng không dứt.
Anh nhận được hoa tươi và ánh hào quang, nhưng cũng phải nhận những đòn tấn công quá sức chịu đựng.
Những ngày đó, anh càng nổi tiếng bao nhiêu thì lại càng lo âu bất ổn bấy nhiêu.
Trước mặt mọi người thì nhảy múa ca hát, sau lưng lại trầm uất cáu kỉnh, mất ngủ trắng đêm ròng rã.
Tôi biết anh ấy đã bệnh rồi, tôi muốn giúp anh, nhưng lại hoàn toàn bất lực.
Khi đó, anh là cây rụng tiền của những nhà tư bản.
Chẳng ai quan tâm cây rụng tiền có vui hay không, họ chỉ không ngừng rung lắc nó, để những gì rơi xuống từ cành lá đều là tiền bạc.
Showbiz là một đấu trường danh lợi lạnh lùng, được trang hoàng bằng vẻ hào nhoáng lệ thường.
Tôi và Khương Phỉ Thạch đều là những nô lệ tầng thấp nhất của đấu trường ấy.
Năm anh hai mươi hai tuổi, anh đã trao cho tôi một lời hứa: “A Vãn, đợi anh qua sinh nhật này là đủ tuổi kết hôn hợp pháp rồi, chúng mình đi đăng ký nhé.”
Lúc đó tôi còn cười nhạo anh: “Kết hôn sớm thế, anh không thấy tiếc sao?”
Phải biết rằng sự nghiệp của anh đang thăng hoa, kết hôn vào lúc này, nếu để bên ngoài biết được, tiền đồ chắc chắn sẽ trắc trở khôn lường.
Anh cười dịu dàng: “Chẳng có gì quan trọng bằng em cả.”
Người đàn ông này quá tốt, tốt đến cực hạn, lúc nào cũng nghĩ cho người khác.
Anh sợ vì anh quá nổi tiếng mà tôi sẽ mất đi cảm giác an toàn, sợ tôi phải chịu uất ức.
Thế nên anh đã kiên quyết muốn một mình đứng ra, chắn hết mọi giông bão bên ngoài cuộc đời tôi.
Chúng tôi hân hoan chờ đợi tương lai, nào ngờ tương lai ấy lại xa vời đến thế.
Ngày sinh nhật tuổi hai mươi hai của anh, tôi ra khỏi nhà từ sớm để đi mua bánh kem.
Sáng hôm đó nắng vàng rực rỡ, thời tiết rất đẹp, tôi xách hộp bánh mà bước chân vui sướng như muốn bay lên.
Vừa rẽ qua góc phố, ngước mắt lên liền thấy trên màn hình lớn của trung tâm thương mại đối diện đang phát một bản tin: Nghệ sĩ đang hot Khương Phỉ Thạch đã tự sát qua đời tại một phòng khách sạn vào rạng sáng nay.
Thế nào gọi là sét đánh ngang tai?
Ngày hôm đó, tôi đã thực sự nghe thấy tiếng trời đất sụp đổ.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi chưa bao giờ muốn quay đầu nghĩ lại xem hai năm sau khi anh đi tôi đã sống sót như thế nào, không dám nghĩ đến.
Anh dịu dàng đến cực điểm, ngay cả cái chết cũng không một tiếng động, chẳng làm phiền đến ai.
Về anh, tôi chẳng giữ lại được gì, chỉ có duy nhất một bức thư tuyệt mệnh gửi cho tôi.
Trong thời đại internet phát triển, anh vẫn chọn cách dịu dàng nhất, dùng thư tay để gửi gắm tình ý vào lòng bàn tay tôi.
Trong thư chỉ có vài dòng chữ: “Mong em mở thư với niềm vui, công chúa nhỏ của anh. Anh chắc chắn rằng anh rất yêu em, nhưng hình như, anh đã đánh mất sức lực để yêu một người mất rồi. Xin lỗi em.”
Tôi nhìn bản tin ấy rồi cười, cười rồi lại khóc.
Mối tình này hiếm có người biết đến, tôi một mình đi qua đoạn đường ấy, không có ai để tâm sự, cũng chẳng muốn nói ra.
Tôi tự nhủ mình luôn là một cô gái kiên cường và dũng cảm, nếu anh đã chọn bỏ rơi tôi, vậy thì tôi cũng quên đi thôi.
Tôi chưa bao giờ nhắc lại về anh với bất kỳ ai nữa.
Chỉ là sau này, giữa biển người mênh mông, những người đàn ông từng để lại dấu vết trong đời tôi đều mang bóng dáng của anh.
Đó là sự lựa chọn của tiềm thức, tôi thực sự không cố ý, chỉ là nó đã trở thành một thói quen.
Những người tôi yêu sau này, đều giống anh.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖