Góc Của Chan

NGƯỢC CHIỀU ĐỂ YÊU EM – CHƯƠNG 3

6

Tôi đây là đang bị cậu ta trêu ghẹo sao?

Nhìn chàng trai da dẻ mịn màng trước mắt, tôi khẽ cong môi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Vài ngày nữa là tròn hai mươi.”

Nói rồi, cậu ta ưỡn ngực bổ sung: “Không còn nhỏ đâu.”

Tôi nheo mắt đánh giá cậu ta từ đầu đến chân, cười khẩy hỏi: “Chỗ nào không nhỏ?”

Lương Tây Dã dường như hiểu ý, vành tai lập tức đỏ bừng lên một tông, thấp giọng mắng tôi: “Chị, chị không đoan chính chút nào.”

Cậu ta tỏ vẻ thẹn thùng một hồi, làm tôi suýt thì tưởng cậu ta là một đứa trẻ thuần khiết thật.

Ai dè cậu ta nghiêng đầu, ghé môi sát vành tai tôi, thì thầm đầy xấu xa: “Đúng là không nhỏ thật, chị có muốn thử không?”

Tôi khẽ rùng mình theo bản năng, mấy cậu em bây giờ bạo thật sự.

Men rượu bốc lên, tôi rút bao thuốc trong túi ra, cúi đầu châm thuốc rồi hỏi: “Biết tôi bao nhiêu tuổi không?”

“Tình yêu không phân biệt tuổi tác.”

“Tình yêu?” Tôi bật cười, lưng tựa vào tường ngước mắt nhìn cậu ta: “Cậu nói tôi và cậu?”

Lương Tây Dã gật đầu rất nghiêm túc: “Người vừa gặp đã xiêu lòng, nếu không phải tình yêu thì là cái gì?”

Lời này lọt vào tai, tim tôi bỗng nóng ran một cách lạ thường.

Dường như nhiều năm trước, cũng có người từng nói với tôi những lời tương tự.

Thời niên thiếu, chúng ta vốn chẳng hiểu định nghĩa về việc “bồi dưỡng tình cảm”, luôn cảm thấy yêu từ cái nhìn đầu tiên chính là điểm khởi đầu của tình yêu.

Cái người mà chỉ nhìn một lần đã thấy rung động ấy, thường ngang nhiên chiếm trọn cả thanh xuân của chúng ta.

Tôi cũng từng có một thời niên thiếu như thế, chỉ là bây giờ nhớ lại, chỉ còn lại một khoảng xót xa.

“Tiếc quá.” Tôi phả một ngụm khói mỏng vào mặt cậu ta: “Chị đây chỉ tin vào ‘nhật cửu sinh tình’.”

Bốn chữ “nhật cửu sinh tình” mang quá nhiều hàm ý mờ ám, Lương Tây Dã nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, dái tai đỏ như nhỏ máu.

Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Chỉ cần chị thích, tôi đều có thể!”

“…”

Tôi nghiêng đầu, cười nhạo: “Còn nhỏ tuổi đừng có hào phóng thế, thận phải để dành mà dùng.”

Lương Tây Dã nhếch môi đầy tà khí: “Vì chị, tôi nguyện ý phá nát đời mình.”

Tôi thừa nhận, cậu em này rất biết cách thả thính.

Nhìn gương mặt này, thậm chí tôi đã có một chút nhen nhóm xao lòng.

Thế nhưng, lý trí vẫn chiếm ưu thế, tôi lặng lẽ dập tắt đốm lửa mờ ám vừa mới nảy mầm kia.

“Đi đây.” Tôi dụi tắt điếu thuốc, gạt bàn tay đang chắn bên cạnh của cậu ta ra, đẩy cửa rời đi.

Tôi vừa bước ra khỏi toilet, tay đã bị cậu ta nắm chặt từ phía sau: “Chị uống rượu rồi, để tôi đưa chị về.”

Tôi nghiêng đầu, hạ mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, ánh đèn như làm lóa mắt, hình như tôi cũng hơi say thật rồi.

“Trợ lý của tôi đang ở bên ngoài.”

Tôi dùng lực định rút tay về, nào ngờ cậu ta lại kéo ngược ra sau.

Cơn say ập đến, tôi cứ thế quay lưng rồi ngã vào lòng cậu ta.

“Chị, chị đứng còn chẳng vững nữa kìa, hay là để tôi đưa chị về đi.” Giọng nói xen lẫn tiếng cười xấu xa của cậu ta vang lên ngay bên tai.

Đưa tôi về khách sạn có nghĩa là gì?

Đêm của người trưởng thành, những câu chuyện xảy ra đều mang “sắc thái” nồng cháy.

Tôi mỉm cười đầy thú vị, đẩy cậu ta ra rồi bước đi.

7

Cô trợ lý nhỏ cầm khẩu trang và mũ chạy lại đón tôi.

Ngửi thấy mùi thuốc lá trên người tôi, đôi lông mày thanh tú nhíu lại: “Chị lại lén hút thuốc đấy à?”

Tôi mỉm cười định bụng giả lả cho qua chuyện.

“Chị Vãn, chị Trình Nhượng đã dặn rồi, không được uống rượu, không được hút thuốc, chị quên hết rồi sao?”

Con bé cứ thế lẽo đẽo theo sau tôi lải nhải không ngừng.

“Nhớ rồi, nhớ rồi.”

Tôi trả lời lấy lệ, trong lòng thầm nghĩ: Lần sau vẫn cứ làm.

Thang máy chậm rãi đi lên.

Đến trước cửa phòng tôi, cô trợ lý vẫn kiên trì không ngừng “giáo huấn”.

Tôi vịn tay nắm cửa dừng bước, vừa định nói chúc ngủ ngon với con bé thì dư quang chợt quét qua một bóng người bước ra từ thang máy, lời định nói bỗng nghẹn lại ở cổ họng.

Hành lang dài hun hút dưới ánh đèn sàn tông ấm vàng vọt, Lương Tây Dã bước đi thong thả tiến lại gần.

Chàng trai trẻ với đôi chân dài, phong thái ngạo nghễ đầy sức sống.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, cậu ta đã đứng ngay trước mặt.

“Đuổi đến tận đây cơ à?” Tôi có chút kinh ngạc.

Lương Tây Dã vô tội chớp mắt, sau đó lấy ra một tấm thẻ phòng, quẹt mở cánh cửa đối diện phòng tôi.

Ngay giây cuối cùng trước khi bước vào phòng, cậu ta nghiêng người nhìn tôi, nhướng mày một cái, vẻ xấu xa hiện lên vừa vặn: “Chị, để tôi đưa chị về có phải tốt không, dù sao cũng tiện đường mà.”

“À…” Tôi cảm thấy mình bị hớ rồi.

“Có một câu hỏi.” Lương Tây Dã khoanh tay, nụ cười đầy giễu cợt: “Lúc nãy khi tôi đòi đưa chị về, chị đã nghĩ cái gì thế?”

Tốt lắm, tôi bắt đầu thấy xấu hổ vì bị “vả mặt” rồi đấy.

Tôi chẳng buồn đếm xỉa đến cậu ta, quay sang nói chúc ngủ ngon với trợ lý thì phát hiện con bé đang nhìn Lương Tây Dã đến ngây người.

Hừ, phụ nữ đúng là loài động vật khẩu thị tâm phi.

Ban ngày còn thề thốt mãi mãi chỉ làm fan trung thành của một mình tôi, thế mà giờ thấy idol khác là chân tay bủn rủn hết cả rồi.

Nhận ra ánh mắt của tôi, cô trợ lý ngượng ngùng thu hồi tầm mắt: “Chị Vãn, em về đây, chúc chị ngủ ngon.”

Nhìn con bé đỏ mặt chạy mất hút, tôi thầm thở dài, đóng cửa vào phòng.

Tắm rửa xong đi ra, tôi vẫn thấy có gì đó sai sai.

Tôi ở đây mấy ngày rồi, chuyện một ngôi sao lớn như vậy ở ngay đối diện phòng mình mà tôi lại chẳng hề hay biết!

Lương Tây Dã giấu giếm quá giỏi.

Đang suy nghĩ mông lung thì chuông cửa vang lên.

Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy Lương Tây Dã đang mặc áo choàng tắm đứng ngoài cửa.

Còn đang do dự không biết có nên mở cửa hay không, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu chọc của cậu ta đã truyền vào: “Chị, muốn xem thì cứ mở cửa ra mà xem cho đàng hoàng.”

Sơ hở quá.

Cánh cửa này tôi vốn chẳng định mở đâu.

“Chị này, chị có mang theo thuốc cảm không?” Giọng Lương Tây Dã mềm nhũn đi: “Tôi bị sốt rồi, không tiện đi mua.”

Nghe giọng cậu ta khàn đặc, đúng là có dấu hiệu bị cảm thật.

Thế là tôi mủi lòng, mở cửa ra.

Tôi mặc kệ cậu ta, tự mình đi vào trong, bới từ trong chiếc vali đang mở tung trên sàn nhà ra một cái hộp.

Cô trợ lý nhỏ vô cùng chu đáo, mấy loại thuốc ứng cứu hàng ngày này cô ấy luôn chuẩn bị sẵn cho tôi.

Tôi cũng lười tìm xem cái nào là thuốc cảm, quay người đưa thẳng cả hộp vào lòng Lương Tây Dã: “Cầm lấy, tự mà tìm.”

Lương Tây Dã vừa gội đầu xong, mái tóc mái lưa thưa hơi ướt rủ xuống trán, đôi mắt đào hoa dài hẹp ướt át nhìn tôi: “Chị ơi, chị định nhẫn tâm thế thật sao?”

Tôi: “???”

Dù tôi thấy lời cậu ta nói thật hoang đường, tôi vốn chẳng có nghĩa vụ phải chăm sóc cậu ta, nhưng chẳng hiểu sao chân tay cứ như bị bỏ bùa mà đi đun nước, rồi tìm thuốc cảm từ trong hộp ra, nhìn cậu ta uống xong xuôi mới coi như xong việc.

“Chị thật tốt.” Lương Tây Dã liếm môi, đưa lại ly nước cho tôi.

Quỷ tha ma bắt, tôi thế mà lại thấy hành động liếm môi của cậu ta quyến rũ vô cùng.

Tôi đổ lỗi cho việc này là do sau khi rời xa Yến Thời, tôi quá trống trải, nên mới có những ảo giác hỗn loạn bậy bạ này.

Đang định đuổi người, Lương Tây Dã khẽ nắm lấy tay tôi: “Chị ơi, đêm nay tôi có thể ngủ lại đây không, tôi nằm dưới đất cũng được?”

8

Tôi cúi đầu nhìn cậu ta, trong đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của chàng thiếu niên chứa đầy những tia sáng vụn vỡ, dập dềnh chút ý đồ xấu xa.

Thật khó để không nghĩ đến những chuyện đen tối.

Tôi gỡ tay cậu ta ra, đẩy người ra ngoài: “Về ngủ đi.”

“Ồ.” Lương Tây Dã lộ ra vẻ mặt thất vọng, hai tay dang rộng chống lên hai bên khung cửa, cúi đầu nhìn tôi: “Vậy chị ơi, chị có thể đến xem concert của tôi không?”

Nhìn thấy sự mong đợi trong đôi mắt đen láy như vì sao của cậu ta, tôi bỗng chốc ngẩn ngơ.

Trong ký ức của tôi, cũng từng có một chàng trai nhiệt thành mời tôi đến xem buổi concert của anh ấy.

Lúc đó, anh đã tỏa sáng rực rỡ, còn tôi vẫn cứ lững thững thong thả, không có khao khát cháy bỏng gì với việc nổi tiếng, cũng chẳng mấy hứng thú với ánh hào quang đầy mê hoặc của showbiz.

Điều duy nhất khiến tôi đuổi theo, chỉ có chàng trai của tôi.

Tôi đã khao khát được xem concert của anh biết bao, được ngồi dưới hàng ghế khán giả, giống như những người hâm mộ yêu mến anh, tạo cho anh một biển màu ứng viện, vì anh mà hò hét, vì anh mà lệ nhòa.

Chỉ tiếc là, buổi concert đó mãi mãi không diễn ra.

Sự lụi tàn của anh rầm rộ bao nhiêu, thì cũng nhanh chóng tan biến bấy nhiêu giữa chốn ăn chơi phù hoa này.

“Không săn được vé.” Tôi thu lại cảm xúc, tùy tiện lấy lệ một câu rồi định đóng cửa.

Lương Tây Dã láu cá nháy mắt một cái: “Tôi có này.”

Cậu ta thật sự rút từ túi áo choàng tắm ra một xấp vé, đưa cho tôi xem như đang khoe báu vật: “Cả một xấp luôn này. Nếu chị đi một mình thấy buồn thì cứ mời thêm vài người nữa.”

Tôi ngẩn người ra một chút, rồi dở khóc dở cười: “Chuẩn bị kỹ lưỡng đấy nhỉ.”

“Tất nhiên rồi.” Lương Tây Dã đắc ý nhướng mày, rồi lại thì thầm đầy ám muội: “Trái tim chị vừa lạnh vừa cứng, nếu tôi không nghiêm túc một chút, sao có thể chiếm được lòng chị đây?”

Hơi thở ấm áp của cậu ta lướt qua gò má tôi, tê tê ngứa ngáy.

Tôi khẽ cong môi cười thầm, rồi dứt khoát đóng sầm cửa, nhốt cậu ta ở bên ngoài.

Sáng hôm sau, tôi ném xấp vé concert trước mặt cô trợ lý.

Con bé sướng phát điên, nhảy cẫng lên: “Oa! Chị Vãn, chị giỏi quá đi mất.”

Nó mân mê xấp vé không nỡ rời tay, rồi ôm khư khư trước ngực.

Nhìn bộ dạng cuồng si đó, tôi không nhịn được mà trêu chọc: “Chẳng phải đã hứa làm fan trung thành cả đời của tôi sao?”

“Chị Vãn, em thề đấy.” Con bé không giấu nổi vẻ vui sướng trên mặt, vẫn rất chân thành nói với tôi: “Chị luôn là số một, còn Lương Tây Dã ấy mà, chẳng phải em ‘yêu ai yêu cả đường đi’ sao?”

Nó tinh nghịch nháy mắt với tôi, không khí mờ ám lập tức bao trùm.

Trình Nhượng đứng bên cạnh liếc tôi một cái: “Đêm qua… trôi qua vui vẻ chứ?”

Tôi nhìn sang cô trợ lý, con bé lảng tránh ánh mắt, nhỏ giọng: “Em hết cách rồi, không khai ra là chị Trình Nhượng đuổi việc em mất.”

Sợ tôi giận, nó đáng thương bổ sung thêm: “Chị Vãn, không phải em sợ mất việc đâu, là em không nỡ rời xa chị thôi.”

“Hừ.” Tôi bị chọc cho tức cười: “Thế tôi có nên tỏ ra cảm động một chút không?”

“Đừng có đánh trống lảng.” Trình Nhượng lườm tôi: “Mau khai mau.”

Tôi tựa lưng vào ghế, khuỷu tay chống lên thành vịn, cúi đầu nhìn xéo Trình Nhượng: “Chị muốn biết gì? Chi tiết? Hay là kết quả?”

Trình Nhượng bị tôi nhìn cho phát ngại, vỗ bộp vào tay tôi một cái: “Đừng có trưng cái bộ mặt chết dẫm đó ra. Tôi cảnh cáo cô nhé, nếu cô thật sự để xảy ra scandal với cái loại đỉnh lưu như Lương Tây Dã, fan của cậu ta sẽ xé xác cô ra đấy.”

Chị ấy xòe tay ra: “Công ty không bảo vệ nổi cô đâu. Vả lại cô cũng biết rồi đấy, lão sếp Ôn Tắc Ngôn kẹt sỉ lắm.”

Ài, làm nghệ sĩ dưới trướng Ôn Tắc Ngôn bấy lâu nay, tôi thừa hiểu lão ta sẽ không bao giờ chịu bỏ tiền ra để đánh trận chiến truyền thông giúp tôi đâu.

“Ừm.” Tôi thong thả cười đáp: “Tôi làm người vẫn có giới hạn của mình mà.”

Trình Nhượng cười lạnh: “Giới hạn ấy à, trước sức hút hormone mãnh liệt như sao kim va vào trái đất thì chẳng đáng một xu.”

“Tin tôi đi.” Tôi vẻ mặt chân thành: “Tôi sẽ không làm hại bất kỳ ’em nhỏ’ nào đâu.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!