Góc Của Chan

NGƯỢC CHIỀU ĐỂ YÊU EM – CHƯƠNG 2

4

Đám fan kia không thể ngờ rằng, thần tượng của mình chính là “nam chính” trong đôi nam nữ đang ép nhau vào tường trong hẻm nhỏ.

Sau khi quan sát một vòng, họ nhanh chóng đuổi theo hướng phía trước.

Tiếng bước chân xa dần.

“Xong rồi, người đi rồi đấy.”

Chàng trai đứng thẳng người dậy, ló đầu nhìn ra đầu hẻm, xác định không có ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ta ngoan ngoãn cảm ơn: “Cảm ơn chị nhé.”

Tôi còn đang bận tâm chuyện đi mua lại ly kem sữa khác nên chỉ xua tay rồi quay người bước đi.

Đi được vài mét, tôi nghe thấy tiếng cậu ta gọi với theo.

“Chị ơi.”

Tôi quay đầu hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”

Ngón tay chàng trai móc vào kính râm đẩy xuống, lộ ra một đôi mắt đào hoa tràn đầy sức sống.

Đáy mắt sóng sánh ý cười tinh quái: “Eo của chị… nhỏ thật đấy.”

..

Trở về khách sạn, tôi kể chuyện về chàng trai kia với Trình Nhượng, cảm thán: “Giới trẻ bây giờ đều thả thính thế à?”

Trình Nhượng lườm tôi một cái: “Cô thì bao nhiêu tuổi mà nói giọng già đời thế?”

“27 rồi.”

“Thời gian trôi nhanh thật.”

Trình Nhượng bấm đốt ngón tay tính toán: “Tôi nhớ lúc mới dẫn dắt cô, cô vẫn còn là một con bé ngây ngô, chớp mắt một cái đã 12 năm trôi qua rồi.”

Đúng là nhanh thật.

Tôi vào nghề năm 15 tuổi, suốt thời gian đó đều do một tay Trình Nhượng chăm lo.

“Càng nghĩ càng thấy cô chẳng có chí tiến thủ gì cả.” Trình Nhượng vẻ mặt chê bai.

Tôi cười phụ họa: “Chị nói đúng, làm khó chị bấy lâu nay vẫn chưa từ bỏ tôi.”

Trình Nhượng điển hình là kiểu người khẩu xà tâm phật, cứ hễ có cơ hội là mỉa mai tôi, nhưng chị ấy lại là người quan tâm tôi nhất.

“Biết thế là tốt. Đừng có lúc nào cũng lơ ngơ không lo làm ăn như thế nữa, lần này về phải xốc lại tinh thần cho tôi.”

“Nghe chị hết.” Tôi liếm lớp kem sữa, vị ngọt lịm quẩn quanh đầu lưỡi, hài lòng nheo mắt cười.

Thấy tôi ngoan ngoãn, Trình Nhượng tạm tha cho tôi không càm ràm tiếp nữa.

Chị ấy chuyển sang hỏi: “Kể tôi nghe xem, đứa trẻ kia trông thế nào?”

“Tôi biết sao được, cậu ta bọc kín mít như xác ướp ấy. Phải công nhận fan của cậu ta giỏi thật, như thế mà cũng nhận ra được.”

“Tôi đại khái đoán ra là ai rồi. Lương Tây Dã, hai ngày nay cậu ta đang mở concert ở đây.”

“Ồ, không biết.” Tôi chẳng mấy hứng thú.

Cô trợ lý bên cạnh xen vào: “Chị Vãn, đến Lương Tây Dã mà chị cũng không biết sao?”

Con bé lôi điện thoại ra tìm tư liệu về Lương Tây Dã: “Cậu ấy bây giờ nổi lắm, bạn bè xung quanh em toàn là fan của cậu ấy thôi.”

Trình Nhượng thong thả nói: “Lương Tây Dã được coi là mầm non hiếm có của nội giải hai năm gần đây, ngoại hình đẹp, kỹ năng chuyên môn đầy mình, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, tương lai không thể lường trước được đâu.”

Hiếm khi thấy Trình Nhượng khen ai hết lời như vậy, tôi cầm lấy điện thoại của trợ lý: “Để tôi xem nào.”

Tiện tay nhấn vào ảnh của cậu ta.

Trong bức ảnh phóng đại, chàng thiếu niên mặc sơ mi trắng quần tây đen đứng trên sân khấu, dáng người thẳng tắp, khóe miệng khẽ cười, dưới ánh đèn mờ ảo, cậu ta đẹp như một bức tranh.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, thẫn thờ hồi lâu.

“Thẩn thờ gì thế?” Trình Nhượng tò mò ghé sát lại.

Nhìn thấy bức ảnh tôi đang xem, chị ấy như sực nhớ ra điều gì, vội vàng giật lại điện thoại.

“Đừng xem nữa, đi, đi ăn cơm.”

Tôi vứt chiếc ly rỗng vào thùng rác, ngáp một cái: “Tôi buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ, cơm tối không ăn đâu.”

“Có phải cô đang…” Trình Nhượng ngập ngừng.

Tôi mỉm cười nhìn chị ấy, chờ chị nói tiếp.

Trình Nhượng thở dài, kéo trợ lý rời đi.

Giây cuối cùng trước khi cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy chị nói: “Con người ta ấy mà, đúng là không nên quá hoài niệm.”

Tôi nằm trên giường, mở trừng mắt nhìn trần nhà.

Hoài niệm sao?

Tôi không muốn thừa nhận.

Chưa từng thường xuyên nhung nhớ, chỉ là tình cờ nhớ lại mà thôi.

Tôi gọi hơn một nửa danh sách rượu của quán, dự định sẽ nếm thử từng loại một.

“Chị Vãn, em cũng muốn uống.”

“Trẻ con uống rượu cái gì, ăn hoa quả đi.”

Tôi đẩy đĩa trái cây đến trước mặt cô trợ lý.

Con bé lầm bầm: “Chị đúng là hộ đồ ăn, cứ thấy rượu là mắt sáng như đèn pha.”

Tôi chẳng buồn cãi, xoa xoa tay chọn một ly rồi bắt đầu thưởng thức.

Giữa chừng, tôi đứng dậy đi vệ sinh.

Thấy tôi đi đứng lảo đảo, trợ lý không yên tâm hỏi: “Chị Vãn, chị say rồi à, có cần em đi cùng không?”

Tôi không phục, quay đầu lườm con bé: “Tửu lượng của tôi tốt lắm đấy nhé, làm sao mà say được!”

“Rồi rồi rồi, chị là nhất!”

Tôi rất mãn nguyện, đứng ở hành lang cố gắng phân biệt nhà vệ sinh nam và nữ.

Còn chưa kịp nhìn rõ, sau lưng đã bị một lực mạnh tông trúng.

Tôi đứng không vững, loạng choạng lao thẳng vào nhà vệ sinh nam.

Một tiếng “bạch” vang lên, mặt tôi dán chặt vào tường, cơn đau ở mũi khiến tôi tỉnh táo hơn hẳn.

“Ưm…” Tôi đau đớn ôm mũi, định quay lại xem tên khốn kiếp nào vừa đụng mình.

Bất thình lình, miệng tôi bị một bàn tay bịt chặt: “Suỵt, đừng lên tiếng.”

Tôi rùng mình, giọng nói này nghe sao mà quen thế?

Chưa kịp hoàn hồn, lồng ngực thiếu niên đã dán chặt vào lưng tôi, vừa đẩy vừa ôm tôi vào trong một buồng vệ sinh.

Hơi thở của cậu ta phả sát bên má: “Có người đang đuổi theo tôi.”

Tôi hiểu rồi, là Lương Tây Dã!

Định lên tiếng nhưng miệng bị cậu ta bịt kín, tôi chỉ có thể như một con cá mòi bị ép chặt giữa cậu ta và bức tường.

Bên ngoài vọng vào tiếng nói chuyện, cảm nhận được chàng trai đang áp sát mình có chút căng thẳng, tôi nhất thời mủi lòng nên không cử động.

“Người đâu rồi?” Là giọng một người phụ nữ trung niên.

“Có phải ở trong nhà vệ sinh không?”

Một người đàn ông giọng đầy sợ hãi: “Cao tổng, bà chờ chút, để tôi vào tìm xem.”

Rất nhanh, tiếng bước chân dừng lại trước cửa buồng, tiếng gõ cửa vang lên.

“Tây Dã, cậu có ở trong đó không?”

Người đàn ông ướm hỏi: “Cao tổng đến rồi, nếu cậu ở trong thì mau ra đây đi.”

Tôi nghe thấy thiếu niên lẩm bẩm hai chữ: “Xong đời.”

“Tây Dã!”

Người đàn ông vẫn tiếp tục gọi.

Tôi vỗ vỗ vào bàn tay đang bịt miệng mình, ra hiệu cậu ta buông ra.

Lương Tây Dã có vẻ định buông xuôi, sau khi thả tay thì nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi chị nhé.”

Nể tình câu xin lỗi này, tôi quyết định cứu cậu ta thêm lần nữa.

Tôi lớn tiếng nói vọng ra ngoài: “Đại ca à, tôi không tên là Tây Dã, đừng gõ nữa.”

Người đàn ông không ngờ bên trong lại là phụ nữ, vội vàng xin lỗi: “Đắc tội, đắc tội quá, tôi nhận nhầm người.”

Tiếng bước chân xa dần sau khi người đàn ông kiểm tra hết các buồng khác.

Tôi nghe thấy ông ta bị người phụ nữ mắng nhiếc: “Trông một đứa trẻ cũng không xong, nếu nó mà gây ra chuyện gì thì ông cuốn gói cút đi cho tôi.”

Hung dữ thật đấy, hèn gì Lương Tây Dã sợ bà ta đến thế.

“Chị?” Gương mặt thiếu niên ghé sát từ sau vai tôi, âm cuối hơi cao vút đầy vẻ trêu chọc.

Khoảng cách quá gần, tôi không quay người lại được, chỉ nghiêng mặt lườm cậu ta một cái.

“Lại trốn ra ngoài chơi đấy à?”

Cái cậu đỉnh lưu này có vẻ khá phản nghịch đây!

Lương Tây Dã nhếch môi cười xấu xa: “Sao lần nào cũng bị chị tóm được thế nhỉ?”

Mũi tôi vẫn còn đau, tôi hậm hực đáp: “Tôi là khắc tinh của cậu đấy!”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

Giọng điệu chàng trai có vài phần mờ ám.

Tôi chịu không nổi, đưa tay đẩy cậu ta ra: “Khắc tinh cái đầu cậu ấy, cậu mới là khắc tinh của tôi, mũi tôi suýt thì bị cậu tông vẹo rồi.”

Lương Tây Dã cúi người lại gần, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Không vẹo.” Cậu ta nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng bóc, nụ cười trông rất hiền lành: “Ít nhất thì chứng minh được, mũi của chị là hàng thật.”

Khi cậu ta nói, hơi thở nhàn nhạt phả lên mặt tôi, hơi ngứa.

“Nói nhảm, cả người tôi từ trên xuống dưới đều là hàng thật.”

Hơi men bắt đầu bốc lên đầu, tôi có chút đứng không vững: “Giờ cậu an toàn rồi, đi ra đi.”

“Thế sao?” Lương Tây Dã chẳng những không đi mà còn nheo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Tôi lại cứ không tin lắm cơ.”

Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng thừng, đầy vẻ phóng khoáng không chút che đậy.

Nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ thấy biến thái, nhưng ở cậu ta, tôi lại chẳng thấy điểm gì đáng ghét.

Tôi hỏi: “Vậy phải làm thế nào cậu mới tin?”

“Trừ phi…” Chàng trai càng lúc càng tiến gần, một lần nữa ép tôi vào tường.

Tay cậu ta luồn vào lọn tóc của tôi chống lên tường, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, khóe môi hiện lên nụ cười phong trần: “Trừ phi, tôi tự mình kiểm chứng một chút.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!