Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

NGÔI SAO CỦA EM, ĐỊNH MỆNH CỦA ANH – CHƯƠNG 4: END

16

Bài viết được rất nhiều người chia sẻ.

Luật sư Trần cũng chia sẻ lại, kèm chú thích: “Cho công lý chút thời gian, muộn còn hơn không.”

Cơn gió dư luận hoàn toàn xoay chiều.

Những người trước kia chỉ mắng tôi thì nay vì “công lý” lại quay ra mắng con trai ông lão.

Kiều Sinh từ bếp đi ra, đặt đĩa xuống rồi ép tôi hôn.

[Anh đẹp trai không?]

Tôi cắn nhẹ vào cằm anh, không mạnh, người hơi run.

[Đẹp ch*t đi được.]

Kiều Sinh vui sướng.

[Chị ơi, em thật ghen tị, bạn trai chị tuyệt vời quá~]

Người này… luôn thiếu đứng đắn.

Rốt cuộc tối đó anh cầu hôn tôi rất trang trọng.

Trên những toà nhà cao tầng có thể nhìn bao quát thành phố.

Ngẩng mặt, trăng treo cao như sờ được.

Kiều Sinh nói đi vệ sinh, quay về đã ôm hoa tươi.

Sau anh là những người bạn thân quen của tôi.

Màn hình lớn chiếu lại những kỉ niệm của chúng tôi.

Tôi tự hỏi, phải chăng lúc thấy tôi bị công kích dư luận mà tôi không khóc, nên anh làm trò này để khiến tôi khóc rũ rượi.

Kiều Sinh quỳ một gối, mắt anh lấp lánh như sao.

[Khương Khương.]

[Đây là một chiếc nhẫn kỳ diệu.]

[Đeo vào sẽ may mắn cả đời.]

Anh cũng luống cuống đến run tay. Gió đêm thổi qua, cuốn tan ưu phiền, mang tới niềm vui.

Tôi đưa tay, để anh đeo nhẫn cho tôi.

[Anh còn cuốn hút hơn cả ‘may mắn’.]

Tôi như đã hái được mặt trăng, tôi phải giữ nó bên mình.

Nửa năm sau, trước buổi xử. Đêm ấy, gió lạnh.

Tôi và Kiều Sinh ngồi trên ban công, quấn chăn nói chuyện. Anh kể mấy chuyện cười vô lý.

Thấy tôi không cười, anh véo má tôi.

[Đừng lo quá, cười cho anh xem một cái nào.]

Tôi liếc anh lạnh lùng. Kiều Sinh hứng thú:

[Ồ, Khương tiểu thư, là do em phục vụ chị không tốt chỗ nào sao?]

[Khương tiểu thư này, em là người số một nơi này đấy~]

[Ngoài em ra, chị không tìm ra người ghê gớm hơn em đâu]

Sau khi kết hôn giọng điệu của anh vẫn lưu manh như vậy.

Anh còn muốn quấy nữa, tôi quay mặt cười thầm.

Khi anh định bế tôi ném vào phòng, tôi nghiêm mặt ngăn anh lại.

[Hôm nay em đi khám bệnh rồi.]

Kiều Sinh nắm tay tôi tạm dừng

[Bệnh gì? Nặng không?]

Tôi suy nghĩ một chút.

[Nặng.]

Mắt Kiều Sinh lập tức cứng đờ.

[Dù nặng thì em vẫn là bà Kiều.]

[Bệnh gì cũng phải chôn vào mồ tổ nhà anh thôi.]

Tôi mỉm cười.

[Em có thai rồi.]

Bác sĩ cũng nói vậy. Rõ ràng là khó, nhưng chúc mừng — tôi đã có thai.

Biểu cảm Kiều Sinh biến đổi liên tục, rồi tay anh đặt lên bụng tôi, thốt ra:

[Mẹ ơi, tôi tạo ra kỳ tích y học sao?]

Tôi vung tay đánh anh một cái.

Hai người vừa cười vừa khóc.

Vụ kiện thắng.

Ngày hôm sau con trai ông lão kéo đến công ty Kiều Sinh gây ầm ĩ.

Đúng lúc tôi đang đứng dưới sảnh chờ anh tan ca để về cùng.

Anh ta cố tình ăn mặc xộc xệch, phía sau còn có mấy người cầm máy quay.

Gặp tôi thì té một cái quỳ xuống, khóc lóc.

[Lúc trước tôi hiểu lầm chị, việc phản tố có thể bỏ qua được không?]

[Tôi chỉ là một nông dân, một năm cũng chẳng kiếm bao nhiêu.]

[Số tiền bồi thường lớn như vậy, tôi thật không trả nổi.]

[Cô rộng lượng tha cho tôi một con đường sống đi.]

[Nếu không tôi chỉ còn cách đi ch*t thôi.]

Người xung quanh càng ngày càng đông, thì thầm với nhau. Tôi mỉm cười, nói

[Không.]

Ngày trước tôi bị anh ta ép đến mất việc, phải bỏ công việc yêu thích chuyển sang livestream, bị mạng xã hội ch*i rủa, anh ta chắc cũng không muốn để yên.

Kiều Sinh luôn nói, có anh ở đây thì đừng sợ.

Vì vậy dù ngày mai tôi có thể lại rơi vào sóng gió vì hành động này của anh ta, tôi vẫn từ chối anh ta, ngay giữa vô số ánh mắt.

[Tôi sẽ không tha thứ cho anh.]

Nói xong, phía sau vang lên giọng Kiều Sinh:

[Trời ơi, con gái nhà ai mà đẹp thế]

Tôi quay lại, thấy anh cười to.

[Ối giời ơi, là của tôi, là vợ tôi đấy, haha.]

Kiều Sinh kéo tôi ra khỏi đám đông, trên xe hôn mặt tôi.

[Tròn trịa trắng trẻo, gan cũng lớn lên nhiều rồi nhỉ.]

[Anh cuối cùng cũng nuôi được cô gái nhát gan Khương Khương trưởng thành rồi.]

Ừ, nuôi tốt rồi. Tôi không còn chỉ là một cô gái nhút nhát cam lòng chịu khổ nữa.

17

Góc nhìn của Kiều Sinh.

Ngày đầu về nước đã gặp Khương Khương.

Trời ơi, số tôi thật may.

May mà hôm nay tôi ăn mặc bảnh bao, không thì tôi cũng không dám hỏi cô ấy có muốn hẹn hò không.

Tôi tưởng cô ấy đã quên tôi, ít nhất chửi tôi một câu “đồ ngốc”.

Nào ngờ cô ấy không vậy, cô ấy mỉm cười nói: [Vậy thì…thử đi.]

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, thật ra suýt nữa tôi lái xe về nhà thắp cho tổ tiên vài nén nhang.

Khương Khương có lẽ không biết, tôi thích cô ấy nhiều năm rồi.

Khi gia đình tan vỡ, suýt ngủ ngoài đường, bố cô ấy đã cho tôi và Kiều Kiều về nhà ở nhờ.

Khương Khương rụt rè, núp sau lưng mẹ giới thiệu: [Tôi là Khương Khương, con gái Khương Tử Nha]

Tên cô ấy được lặp lại, giống tên em gái tôi, nghe thân mật.

Khương Khương rất nhát gan, một con chó hoang chạy qua cũng làm cô hét toáng.

Vậy mà cô bé nhát gan đó, trên con đường tối ngoằn ngoèo dắt tay tôi và Kiều Kiều nói “đừng sợ”.

Vì hoàn cảnh gia đình, tôi và Kiều Kiều không thích nói nhiều.

Khương Khương về nhà sau giờ học, tay ôm một cuốn sách hài.

Vì tính cách, cô ấy nói nhỏ, nhưng luôn kể chuyện thật sinh động, cố làm tôi và em tôi cười.

Ngày tôi quyết định đi nước ngoài, tôi nghe cô khóc trong phòng qua cánh cửa.

Thương cảm tràn lên tim. Nhưng tôi không thể lúc nào cũng bắt em gái sống nhờ nhà người khác.

Tôi muốn cho em gái cuộc sống tốt hơn.

Lăn lộn trong giới kinh doanh, khi gặp phải trục trặc tôi phải uống rượu đến mức chảy máu dạ dày.

Suýt nữa vì sơ ý tôi suýt vào tù.

Tôi lén nhìn cô, núp ở góc quan sát.

Tương lai mịt mờ, thậm chí có thể là thất bại, tôi tự nhủ rằng đừng làm khổ cô, dù thích thế nào cũng không dám nói.

Khi kiếm được đồng tiền đầu tiên, tám mươi phần trăm tôi gửi cho bố mẹ của cô ấy.

Năm bận rộn nhất, công việc phát triển, tôi không còn thời gian quay về lén nhìn cô nữa.

Còn cô, cô vẫn như trước, vẫn là một cô gái nhát gan.

Bị ức hiếp thì chỉ biết khóc.

Tôi nghĩ mình phải nuôi cô cho tốt.

Giống như với Kiều Kiều vậy, khi bị ức hiếp thì giơ ly rượu lên đánh lại.

Thật ra tôi không thích nói chuyện

Chỉ đơn giản là rất thích nhìn thấy cô cười, nên mới cố gắng nói nhiều hơn

Sau này tôi phát hiện việc trêu chọc người mình thích thật sự rất vui.

Khi cô đỏ mặt, tôi trong lòng sôi sục muốn lao đến cắn một cái.

Thế là sau khi về nước tôi chuyên tâm làm một tên lưu manh nhỏ.

Ở bên nhau một tháng, cô nhắn hỏi:

[Tối nay ăn gì?]

Tôi liền trả lời: [Xin hỏi tôi có vinh hạnh được cắn em một cái không?]

Rồi vinh dự bị block. Cô bé này lại giận dỗi với tôi rồi.

Biết cô vì cứu người mà vướng kiện, tôi lặng lẽ trách mình.

Lời người ta như lưỡi dao nhọn, đâm vào mà chẳng để lại vết.

Khương Khương của tôi — vừa mới khá lên được một chút thôi, lại bị mắng đến nỗi chẳng còn ra hình dáng gì nữa.

Kết quả cô ấy không khóc, còn tôi thì khóc mấy lần.

Thật thương cô ấy. Khương Khương nhát gan đến cả đến cả việc cãi lại cũng không giỏi.

Giải quyết xong mọi chuyện, tôi liền vội vàng cầu hôn cô.

Không thể chờ thêm giây nào.

Tôi mong ngày cô giới thiệu mình, sẽ nói câu: [Xin chào, tôi là Khương Khương, vợ của Kiều Sinh.]

(HOÀN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!