Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

NGÔI SAO CỦA EM, ĐỊNH MỆNH CỦA ANH – CHƯƠNG 3

12

Nước mắt anh rơi xuống vai tôi, tôi dịu dàng vỗ vỗ đầu anh

[Bọn họ đều mắng anh là người có tiền]

[Sao họ không để ý, anh còn siêu đẹp trai nữa cơ]

Tôi: ………

Cả tối Kiều Sinh cứ quấn lấy tôi không rời.

Tôi vừa cầm điện thoại lên, anh liền bắt đầu nhõng nhẽo.

Mấy ý nghĩ nhỏ nhỏ ấy hiện rõ trên mặt anh, bị tôi nhìn thấu ngay.

Lúc tôi đi tắm, anh nhìn tôi với đôi mắt long lanh như cún con.

[Chị ơi, tắm chung không?]

Tôi liếc anh một cái.

[Không.]

Anh càng hứng thú.

[Chị nói không tức là có đó]

[…….]

Chưa được toại nguyện, anh vào phòng tắm vẫn không yên tâm, cứ quay đầu nhìn lại nói liên tục.

“Đừng nghịch điện thoại đó nha.”

Tôi gật cho xong chuyện, nhưng ngay khi cửa phòng tắm khép lại tôi đã lấy điện thoại ra.

Trên mạng là toàn bình luận chửi bới, câu nào cũng độc ác khó nghe. Có một video được đẩy lên hotsearch.

Trong video, một người đàn ông trung niên ôm một tấm ảnh đen trắng, khóc không thành tiếng.

[Tôi còn chưa báo hiếu được cho bố tôi thì ông ấy đã bị cô ta hại ch*t.]

[Kiện cáo rất khó, hình như thẩm phán còn đứng về phía cô ta vô điều kiện.]

[Cô ta còn cặp với một người đàn ông rất giàu.]

[Tôi không hiểu vì sao tôi chỉ đấu tranh cho quyền lợi của bố mình lại khó đến vậy.]

[Hóa ra phía sau có bàn tay của tiền bạc]

Tôi nhìn hết mọi thứ với vẻ mặt vô cảm.

Năm ngoái vào cuối đông, trời lạnh buốt.

Tôi nhảy xuống hồ cứu một ông lão tóc bạc.

Kéo lên thì ông ấy gần như đã không còn thở.

Tôi từng tham gia khóa sinh tồn, nên đã được học qua khóa ép tim và hô hấp nhân tạo.

Quá trình cứu trợ của tôi hoàn toàn đúng chuẩn.

Đáng tiếc khi xe cứu thương tới thì người đó đã tử vong.

Bệnh viện kiểm tra cho thấy xương sườn của ông bị gãy, nhưng nguyên nhân thực sự là chết đuối.

Con trai ông không buồn quan tâm, túm áo tôi chửi tôi là kẻ gi*t người đòi tôi bồi thường tiền.

Trong khi có nhân chứng và camera ghi hình.

Để thắng vụ kiện này phải ít nhất mất hai năm.

Tôi cứu một người, cơn ác mộng bắt đầu từ ngày đó.

Con trai ông quấy đến nhà tôi, thậm chí tới công ty gây ầm ĩ.

Tôi bị ép phải nghỉ việc. Đổi chỗ khác anh ta lại theo tới làm loạn.

Anh ta muốn dùng sức mạnh dư luận để bắt tôi bồi một khoản tiền lớn.

Mẹ tôi từng nghĩ đến việc nhượng bộ, chỉ mong tôi an ổn nhưng tôi không chấp nhận.

Ngày tháng ấy rất khó khăn, nhưng tôi không có tội.

13

Tôi đã phản bác nhiều lần.

Nhưng người khác nhìn tôi vẫn có ánh mắt khinh bỉ.

Tôi biết chỉ khi thắng kiện thì tin đồn mới được sáng tỏ, nên tôi quyết định không bận tâm nữa.

Sự việc càng ngày càng lớn. Nếu tôi không lên tiếng, tôi sợ sẽ có nhiều người khóc lóc ngày càng nhiều*

*Ý là: nếu cứ im lặng mãi thì đối phương sẽ lại khóc lóc nhiều lần.

Khi Kiều Sinh bước ra thì tôi đã bật livestream.

Hàng nghìn, hàng vạn khán giả tràn vào. Tôi nhìn những bình luận chửi Kiều Sinh, nhìn anh lo lắng đứng phía sau màn hình.

Tôi từ tốn nói:

“Tôi không phải kẻ giết người, bằng chứng đã được đăng lên Weibo, mọi người có thể đi xem.”

“Nửa năm nữa vụ kiện sẽ có kết quả.”

“Kiều Sinh là bạn trai tôi.”

“Anh ấy có tiền, nhưng pháp luật không thể bị tiền làm dao động.”

“Đây là lần cuối tôi trả lời về chuyện này.”

“Và xin những kẻ khởi xướng tin đồn hãy chuẩn bị tinh thần.”

“Tôi sẽ khởi kiện, lúc đó không chỉ dừng lại ở việc xin lỗi và bồi thường.”

Dòng chat chạy rất nhanh, tôi không còn tâm trí để nhìn nữa. Tôi ngoái qua camera liếc nhìn anh.

Trong cơn bão dư luận, anh im lặng trao cho tôi nhiều can đảm. Tôi mỉm cười, nhìn vào ống kính:

“Đừng chỉ nói anh ấy có tiền…”

“Anh ấy còn rất đẹp trai nữa.”

“Đẹp đến mức khiến tôi say đắm.”

Kiều Sinh đứng tại chỗ.

Tôi tắt livestream, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh mỉm cười

“Chị giỏi quá, em yêu chị lắm~”

“Chị lại đây, để em cho chị sờ cơ bụng 6 múi của em.”

Tôi: ……

Thật là cảm ơn nhé…

Tôi đi tới, chủ động ôm lấy anh.

Trên người anh còn thoang thoảng mùi sữa tắm, những giọt nước trên ngọn tóc rơi xuống vai tôi.

[Khương Khương.]

[Ừ?]

[Lấy anh nhé?]

[Lấy anh đi, tên em sẽ ghi trên trang đầu gia phả.]

Tôi: ???

[Trong miếu thờ, bài vị của em sẽ đặt ở vị trí trung tâm.]

Tôi: ???

Anh vừa nói xong tự cười, khe khẽ gọi tôi:

[Khương Khương]

Tôi có chút không vừa ý đáp: [Làm sao?]

[Đến giờ rồi.]

[Gì cơ?]

[Mèo độn.g d//ục rồi.]

Tôi chau mày, lắng nghe kĩ nhưng không thấy tiếng mèo nào ở dưới.

Hóa ra ‘độn.g dụ//c’ đâu phải nói về con mèo.

[Khương Khương]

[Hửm]

[Có muốn chơi trò giải đố thoát khỏi phòng kín (escape room) không?]

Chủ đề nhảy vọt khiến tôi không kịp bắt kịp.

Anh hôn ấm áp lên cổ tôi rồi lên đến vành tai.

[Khôn giải đố… chỉ cởi* thôi.]

*đồng âm

14

Sau khi kết thúc, tôi mệt đến mức chìm vào giấc ngủ.

Chẳng bao lâu sau, cơn khát khiến tôi tỉnh dậy. Tay chạm sang chỗ bên cạnh thì đã không còn hơi ấm.

Ngồi dậy, trên đầu giường có một cốc nước.

Tôi có thói quen nửa đêm dậy uống nước, từ khi có anh, cốc nước này chẳng bao giờ cạn.

Tôi cầm điện thoại xem giờ — 4h50.

Đợi một lúc thấy anh vẫn chưa trở về phòng, tôi quyết định đi xuống tìm anh.

Tới phòng khách, đèn không được bật, tôi thấy anh ngồi trên ban công.

Dưới ánh trăng nhạt, đầu ngón tay anh lóe lên như ánh sao.

Tôi cũng không bật đèn, nhẹ bước qua.

Kiều Sinh nhanh chóng phát hiện, ngồi dưới đất, cách cửa kính cười nhìn tôi.

[Sao em lại thức rồi?]

[Xem ra là tại anh chưa ‘cố gắng hết sức’]

Anh đẹp, nụ cười cũng đẹp. Nhưng mắt anh đỏ hoe, cố kìm nén cảm xúc để trêu chọc tôi.

Lại tiến gần, tôi thấy dưới đất đầy đầu lọc thuốc.

[Đừng ra đây, toàn mùi thuốc]

Tôi ngồi xếp bằng, qua cửa kính nhìn anh đối diện.

[Anh đang buồn chuyện gì vậy?]

Tôi vẽ đường nét khuôn mặt anh trên kính bằng đầu ngón tay. Anh vẫn cười.

[Buồn?]

[Anh rất vui ấy chứ!]

Tôi mím môi nhìn anh.

Trong khoảnh khắc anh chớp mắt, tôi lên tiếng:

[Anh thấy hồ sơ bệnh án của em rồi phải không?]

[Thật ra hồ sơ bệnh án lan truyền trên mạng là thật.]

[Em thực sự rất khó để mang thai.]

Cuối đông năm ngoái, tôi nhảy xuống hồ cứu người.

Người không cứu được, còn tôi thì bị bệnh đầy mình.

Bị lùng sục thông tin là chuyện dễ hiểu trong cơn bão tiêu cực ấy.

Tôi nói xong, thấy rõ Kiều Sinh lặng người.

Tim tôi thắt lại, nhưng mặt vẫn mỉm cười bình thản.

Không được yêu là chuyện bình thường.

Được yêu mà không lâu dài cũng là chuyện bình thường.

Khi bác sĩ nói tôi khó mang thai, tôi nghĩ thôi được, không sao.

Đời người có vài chục năm, cô đơn là điều không tránh khỏi.

Nhưng anh là Kiều Sinh, là người tôi rất thích.

Anh rất tốt, còn tôi thì chẳng có gì tốt.

Thế nên mới nói, cảm giác ấy thật sự ngột ngạt đến nghẹt thở

15

Mặt Kiều Sinh phóng to trước mắt tôi. Qua cửa kính, anh hôn lên kính.

[Ừ, khó chịu.]

[Bảo bối của anh là tuyệt vời nhất trên đời.]

[Chỉ là chịu khổ hơi nhiều thôi.]

Tôi sững sờ nhìn anh. Tôi đã nghĩ… anh sẽ chê tôi.

Người như anh đáng lẽ phải có một cô gái xinh đẹp, thú vị và hoàn hảo.

Nhưng anh lại khóc, nhẹ nhàng gọi tôi là Khương Khương.

Người từng làm mưa làm gió trên thương trường, lại hay rơi nước mắt trước mặt tôi.

[Anh có chê em không?]

Tôi vừa hỏi, anh hiểu ý ngay.

[Không chê.]

[Khương Khương đừng sợ, sau này gặp ai anh sẽ nói là do anh không được]

[Tiểu Khương Khương nhút nhát, em phải gan dạ lên để lấy anh đấy nhé~]

Kiều Sinh quá tốt, còn tôi chỉ là một kẻ nhát gan lại yếu đuối

Mùi thuốc trên người anh tan hết, anh mới vào nhà ôm tôi, hí hửng kéo tôi về phòng.

Năm phút, hai bộ mặt khác nhau.

[Cô Khương, chúng ta tiếp tục đi ‘giải đố để thoát khỏi phòng kín’ nhé]

Tôi: ……….

[Anh còn dở trò lưu manh nữa là em báo cảnh sát bắt anh đấy nhé!]

[Ôi, sợ quá, vậy tiếp tục nha]

Tôi: …….

Sợ anh làm loạn thật, tôi chống ngực anh.

[Thế anh ngủ ở ngoài đi.]

Kiều Sinh giả vờ suy nghĩ, đáp nghiêm túc:

[Ngủ ở ngoài? Haha, được anh ngủ với em.]

[……]

Anh không thật sự làm loạn, ôm eo tôi ngủ.

Tôi thấy nóng, anh hạ điều hòa. Vẫn nóng.

Kiều Sinh gắt: [Em có ngủ không đấy?]

Ngủ — ai ngốc mới không ngủ, lưng đau muốn ch*t.

Trời sáng, lúc tôi tỉnh dậy là buổi trưa.

Điện thoại im phăng phắc, cho đến khi mở ra mới biết anh đã chuyển sang chế độ im lặng.

May mà anh tắt âm, bằng không với hơn 99 tin nhắn chưa đọc tôi đã tỉnh từ lâu.

Tôi lơ mơ cho đến khi thấy tin nhắn của Kiều Kiều:

[Chị và anh trai em phải hạnh phúc nhé~]

[Em nói sao nửa đêm anh ấy lại nhắn hỏi em cách mua hotsearch]

[Hóa ra là đi tỏ tình.]

Tôi vội mở Weibo

Kiều Sinh tối qua ru tôi ngủ xong, sau đó viết một bài không ngắn cũng không đai, nhưng khiến tôi rất cảm động

[Tôi thật sự rất thích Khương Khương

Khương Khương

Haha.

Mỗi lần cãi nhau với cô ấy, tôi chỉ cần vừa gọi tên cô ấy nũng nịu một chút thôi thì cô ấy đã tha thứ cho tôi rồi

Nên lần nào cũng là tôi dỗ dành cô ấy trước.

Hừ.

Chẳng giữ được chút thể diện nào cả.

Nhưng mà… có thể diện thì lấy đâu ra vợ?

Thể diện để làm gì chứ.

Khương Khương của tôi đúng là một cô gái rất nhát gan.

Cô ấy hiếm khi nói yêu tôi.

Nhưng tôi biết, không có tôi thì cô ấy sẽ không ổn.

Có lần nửa đêm cô ấy gặp ác mộng, khóc dữ lắm.

Nhưng chỉ cần tôi ôm cô ấy vào lòng, nước mắt liền ngừng lại.

Haha, tôi giỏi quá đi chứ

Gần đây Khương Khương bị người ta mắng, Tôi đau lòng ch*t đi được.

Tôi đã khóc mấy lần rồi, thế mà cô ấy lại chưa từng rơi một giọt nước mắt nào

Cô ấy cũng mạnh mẽ lắm chứ, cô nhát gan của tôi

Khương Khương đôi khi cũng chẳng dễ chịu gì.

Trong tình cảm thì tự ti, yếu đuối, gặp chuyện lại hay lùi bước, không giỏi bày tỏ lòng mình.

Tôi nghĩ, cô ấy ngốc quá.

Nhưng rồi lại nghĩ tiếp…

Trong cái thời đại này, “thích” hay “yêu” chẳng có gì hiếm.

Lời thề non hẹn biển có thể dễ dàng buông ra.

Chỉ cần hét to hơn một chút “đến chết cũng không thay đổi”, thì lập tức được coi là chân thành.

Thế nên, một cô nhát gan như Khương Khương mới trở thành kẻ lạc nhịp.

Nhưng ngay cả một kẻ nhát gan… cũng có quyền được yêu thương.

Khi kỵ sĩ giương kiếm bảo vệ công chúa yếu mềm, ý nghĩa của nó mới thật sự trọn vẹn.

Khương Khương công chúa đã ngủ rồi.

Còn tôi, kỵ sĩ này, vẫn đang nghĩ cách để che chở cho cô ấy.

Tôi bỏ tiền ra để gỡ hết những bài viết có hình bệnh án của cô ấy.

Sự tồn tại của phụ nữ không phải chỉ để sinh con.

Xin đừng lấy điều đó ra để công kích cô ấy nữa.

Tôi cũng đã thuê cả một luật sư thật giỏi để giúp cô ấy.

Cô ấy là người đã cứu người, cô ấy không hề sai.

Nếu các người vẫn không chịu tin…

Vậy thì chửi tôi đi.

Tôi có áo giáp, Tôi chịu được.

Đừng làm tổn thương cô ấy nữa]

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!