Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

NGÔI SAO CỦA EM, ĐỊNH MỆNH CỦA ANH – CHƯƠNG 2

5

Sáng hôm sau tôi bị cuộc thoại của mẹ đánh thức, mở mắt ra thì Kiều Sinh đã rời đi

Trên bàn là bữa sáng anh ấy đã chuẩn bị, mẹ tôi dò hỏi.

[Dạo này…con đang yêu phải không?]

Tôi uống một ngụm sữa đậu nành, hờ hững đáp: [Vâng]

Đầu dây bên kia im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ thở dài:

[Khương Khương, mẹ sợ con chịu thiệt thòi.]

Tôi hiểu, bà lo rằng Kiều Sinh giàu có như thế sau này anh ấy chán thì sẽ bỏ rơi tôi.

Cúp điện thoại, tôi lên mạng liền thấy tên tôi và Kiều Sinh vẫn nằm trên top hotsearch .

Bình luận phía dưới, đúng như dự đoán, khó nghe đến không nỡ đọc.

Tôi ăn nhanh bữa sáng, tôi gom hết đồ đạc anh để lại trong phòng trọ, gọi điện cho anh, tiếng động vọng ra từ điện thoại dường như anh đang họp.

[Dừng một chút, tôi nhận cuộc gọi quan trọng.]

Đối với người ngoài, anh luôn lạnh lùng xa cách, chỉ khi đối diện tôi anh mới khác hẳn, luôn gọi đủ kiểu biệt danh khiến tim người ta loạn nhịp.

[Khương Khương?]

[Đồ của anh em đã thu dọn rồi, tối nay sẽ nhờ người mang đến cho anh.]

Nắng xuyên qua tán cây, hắt xuống sàn nhà

[Chậc].

Anh nhàn nhã nói: [Sữa đậu nành anh nấu quên bỏ đường rồi à?]

Tôi hít sâu, mũi cay cay.

[A Sinh, chúng ta…]

Lời chưa dứt đã bị anh cắt ngang.

Giọng anh hiếm hoi mang theo lạnh lùng:

“Câu đó, em tốt nhất đừng nói.”

“Khương Khương, em đừng bao giờ nghĩ tới!”

6

Tôi đẩy cửa sổ ra, ánh nắng chiếu rọi gương mặt, nhưng chẳng sưởi ấm được trái tim đang dần lạnh lẽo của tôi

“Anh có đọc bình luận trên mạng không?”

Đầu dây bên kia im lặng, tôi biết anh đang mở máy tính đăng nhập mạng xã hội, vội bật cười ngăn cản:

“Đừng xem nữa, để em nói cho anh biết, họ bảo rằng…”

“Kiều tiên sinh như ánh trăng thanh khiết, sao có thể yêu một kẻ giết người.”

Nước mắt kìm nén rơi lã chã, không một tiếng động. Trước khi ngắt máy, tôi nghe anh gấp gáp gọi tên tôi:

“Khương Khương…”

Từ miệng anh thốt ra, hai chữ ấy luôn mang theo sự quấn quýt dịu dàng.

Tôi nhờ một cậu shipper mang đồ của anh đi, sau đó tùy tiện gom vài bộ quần áo, trở về quê.

Thấy tôi, đôi mắt mẹ sưng đỏ, chắc là đã khóc cả đêm.

Những bình luận đó, bà cũng đọc hết rồi.

Tối đến tôi mở livestream, chưa tới mười phút đã bị người ta ác ý báo cáo, buộc phải tắt sóng.

Mẹ cầm ghế ngồi ngay cửa phòng tôi, bà sợ tôi nghĩ quẩn nên không cho tôi ra ngoài

Tin nhắn trong WeChat 99+, đầy ắp những lời hỏi han quan tâm, duy chỉ có khung tin nhắn ghim trên đầu – tên Kiều Sinh – vẫn trống rỗng.

Trên Khoảnh Khắc, bài đăng mới nhất là của trợ lý Trương Dao: một tấm ảnh kèm dòng chữ —

“Anh ấy khen tôi, còn hẹn tối nay cùng đi xem phim.”

Trong ảnh, Kiều Sinh cầm ly rượu, nụ cười hờ hững vương trên khóe môi.

7

Sau vài ngày ở quê để mẹ bớt lo lắng, tôi trở lại thành phố.

Từ văn phòng luật sư đi ra, một đàn chị vẫn luôn quan tâm tôi rủ tôi đi ăn:

“Đi một chuyến đi, đều là người có địa vị cả, biết đâu có thể giúp được chuyện của em.”

Không tiện từ chối, tôi bắt taxi đến nhà hàng

Nhưng trên bàn tiệc chẳng hề nhắc đến chuyện giúp đỡ, chỉ có từng ly rượu bị đẩy đến trước mặt tôi. Khi một bàn tay dơ bẩn đặt lên vai mình, đàn chị chỉ ra hiệu cho tôi nhịn.

Tôi nhịn cái con khỉ ấy

Tôi lập tức đứng bật dậy. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bị đá tung, giọng nói lười nhác nhưng lạnh lùng của Kiều Sinh vang lên:

[Ơ, tôi còn tưởng… Mấy hôm nay ồn ào như thế, cả giới này ai chẳng biết cô Khương là người của tôi rồi.]

Anh tiến đến, đầu ngón tay lạnh lẽo nắm chặt cổ tay tôi, phía sau còn có Trương Dao đi cùng.

“Ghê gớm thật đấy, Hoàng tổng, người của tôi mà ông cũng dám động vào.”

Anh cởi áo vest, khoác lên vai tôi mà chẳng thèm liếc mắt một cái. Giữa mùa hè nóng bức, hành động đó vừa buồn cười vừa ấm áp. Hoàng tổng nhìn rõ người đến, sợ hãi vội đứng dậy khom lưng xin lỗi, run rẩy tự phạt mình năm chai rượu.

Trước khi rời đi, Trương Dao mỉm cười:

“Có vẻ Kiều tổng không được vui lắm, hợp tác giữa hai bên e rằng phải xem lại rồi.”

8

Bước ra hành lang, anh ôm eo tôi kéo đi. Tôi tức giận đến mức vung tay tát anh một cái. Phía sau, Trương Dao kinh hãi kêu lên:

“A Sinh!”

Anh chỉ khẽ nhíu mày, giọng mang chút không kiên nhẫn

“Chưa thấy bao giờ à? Yêu đương thì vốn dĩ là như thế.”

Trương Dao mặt đầy hoài nghi, nhưng cũng biết điều lùi lại.

Nói rồi, anh kéo tay tôi vừa đánh anh, khẽ xoa:

“Không ăn cơm hay không ngủ đủ? Đánh chẳng đau chút nào.”

Rõ ràng tôi đã dùng hết sức, nửa gương mặt anh đỏ rực. Ngực tôi nhói lên, giọng run run:

[Anh Kiều, buổi sáng tôi nói chia tay, buổi chiều anh đã đi xem phim với người phụ nữ khác, anh không thấy như vậy là quá coi thường tôi sao?]

Anh nhíu mày:

“Em nói tiếng Trung mà sao anh chẳng hiểu chữ nào thế?”

Anh vẫn nắm chặt tay tôi, cuối cùng anh chợt bật cười như chợt ngộ ra:

[À… Em đang nói đến Khoảnh Khắc của Trương Dao đăng à?]

Nói xong, Kiều Sinh tự bật cười, tiếng cười tràn ra nơi cổ họng, vang dội trong lồng ngực.

“Bảo bối, người cô ta đang nói đến anh chàng đang cùng anh nâng ly, đó là vị luật sư giỏi nhất cả nước.”

Tôi vội mở điện thoại kiểm tra, quả thật trong ảnh có nhiều người, chỉ là mắt tôi chỉ dõi theo anh.

Tôi cúi đầu, hoảng hốt:

[Xin lỗi…]

Tôi muốn rút tay lại nhưng anh càng nắm chặt hơn:

[Dạo này bận quá nên không liên lạc với em]

[Anh đã tìm cho em một luật sư rất giỏi, nếu phát huy hết sức lực thì ngay cả luật sư bào chữa bên đối phương thể anh ta cũng có thể tống vào t.u]

[Em không phải kẻ giết người, em chỉ là một cô gái yếu đuối, nhưng lại có thể kiên cường đến mức làm anh rung động]

[Tiểu mỹ nhân đừng sợ, em còn có anh]

Giọng điệu vừa trấn an vừa trêu ghẹo:

[Đừng cởi áo khoác, lần trước anh không kiềm chế được, dấu hôn trên vai em vẫn chưa tan đâu…]

9

Anh vừa nói, vừa siết chặt tôi vào trong ngực.

Tôi chống tay lên lồng ngực anh, nghẹn ngào:

[…A Sinh.]

Lời đồn đại chưa bao giờ dứt, trong lòng tôi mãi còn vướng mắc.

Bởi là kẻ tín đồ, sao có thể nỡ kéo đấng thần minh của mình xuống vực sâu?

Tôi hít một hơi, cố kìm nén nước mắt.

[Không đáng…]

Có lẽ, chỉ bởi năm xưa khi gia đình anh lâm cảnh khốn cùng, cha tôi đã đưa tay giúp đỡ, nên anh mới đối xử đặc biệt với tôi

Cũng có lẽ, vì hai năm anh ở nhờ trong nhà, tôi là người duy nhất có thể khiến anh nở nụ cười.

Thế nên, ngày anh trở về, khi nhìn thấy tôi, câu nói đầu tiên anh nói lại là:

“Em có muốn thử yêu anh không?”

Tôi vẫn luôn tự ti, lại mang trên lưng vụ kiện chưa có hồi kết.

Thế nhưng hôm ấy, dưới bầu trời sao thăm thẳm, ánh sáng trong mắt anh đã kéo tôi lại gần.

Đó cũng là lần hiếm hoi, sự tự tin lấn át mặc cảm, để tôi tự nhủ: [Mình xứng đáng].

Thật ra tôi đã thích anh từ rất lâu, từ cái nhìn đầu tiên của năm ấy.

Từ một thiếu niên phong lưu, đầy khí thế, anh đã trở thành vị tinh anh trong giói tài chính đầy chín chắn và trầm ổn.

Thế nhưng, những ngày ở bên nhau, tự ti lại chiếm phần nhiều.

“Tôi xứng đáng” dần biến thành “tôi vốn chẳng xứng.”

Anh cảm nhận được sự giằng xé của tôi, vòng tay ôm càng chặt.

“Ngoan nào, đừng động, để anh ôm em một lát.”

Cằm anh khẽ tựa vào vai tôi, hơi thở nóng rực phủ lên cổ tôi

Nóng bỏng, mê hoặc.

[..A Sinh, chúng ta chia tay đi.]

Giọng tôi run rẩy đến nỗi chính mình cũng sợ hãi.

Anh cắn mạnh lên cổ tôi, đầu răng cọ xát khiến da rát buốt.

[Anh chiều em rồi, hết lần này tới lần khác bắt anh nghe mấy lời này]

Nước mắt tôi vỡ òa, chẳng còn cách nào ngăn lại.

“Vậy… coi như… chơi đùa thôi, được không?”

Lời van nài nghẹn ngào.

Vòng tay anh thoáng cứng lại, rồi áp sát môi bên tai tôi, bật cười thấp giọng:

“Chơi à?”

“Khương Khương, anh rất biết chơi đùa, em chơi đùa với anh thêm vài năm đi.”

Tôi: …

Con người này, rõ ràng đang nói chuyện nghiêm túc, thế mà một chốc đã lạc sang đường khác.

10

[Ngài Kiều, em đang nói chuyện nghiêm túc đấy!]

Nụ cười trên môi anh càng đậm.

[Ngài Kiều?]

[Được thôi, em cứ gọi như vậy đi, rồi sẽ có ngày phải nếm chút khổ sở. Đến lúc đó, nếu không gọi anh là anh trai cả trăm ngàn lần, thì có khóc thế nào cũng vô ích.]

Anh lại bắt đầu nói mấy lời ám muội.

Nước mắt tôi vì thế cũng dừng, hậm hực giẫm mạnh lên chân anh.

Anh chẳng giận, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi:

[Khương Khương, em chỉ giỏi bắt nạt anh thôi đúng không?]

Tôi trừng mắt:

“Anh có thể nghiêm túc một lần không?”

Anh bóp nhẹ gương mặt tôi, cúi xuống hôn, giọng trầm khàn đầy mê hoặc:

[Có thể.]

[Em tự ti, nhạy cảm đúng không? Không thích nói, không thích giải thích đúng không?]

[Anh thì ngược lại. Anh không tự ti, không nhạy cảm. Anh chỉ thấy nếu mất đi em, bầu trời cũng sẽ sụp đổ.]

[Anh rất thích nói, một khi mở miệng là dông dài chẳng dứt. Vậy để anh nói, em chỉ cần nghe thôi.]

Từng chữ, từng câu, chạm thẳng vào tim tôi.

Khóe mắt tôi đỏ lên, khiến anh hoảng hốt:

[Đừng khóc nữa, trái tim nhỏ bé này của anh sắp đau ch.e/t rồi]

Không cảm động là dối lòng, nhưng tôi cố chấp đáp:

“Mấy lời này anh nói trơn tru quá rồi.”

Anh khựng lại, sau đó bật cười.

Nắm tay tôi, giọng điệu trẻ con:

“Đến lượt em dỗ anh rồi.”

“Mấy hôm rồi không gặp, em hành hạ anh quá đấy.”

Tôi không mở miệng, anh cũng không buông, cứ chờ tôi lên tiếng.

Xa xa, Trương Dao đứng nhìn đồng hồ, vẻ mặt sốt ruột.

Bất đắc dĩ, tôi thở dài, nắm tay anh, gọi khẽ:

“Anh trai…”

Hai chữ đơn giản lại khiến anh vui vẻ đến cười rạng rỡ.

“Cho anh trai hôn thêm cái nữa nhé?”

Tôi khẽ đẩy anh ra, từ chối yêu cầu quá trớn ấy, rồi bước về phía Trương Dao.

Anh đi sau, giọng đầy ấm ức:

“Gọi anh trai ngọt xớt thế mà đến lúc anh trai xin hôn một cái thì lại không cho.”

Tôi: ……

Có ai mua không? Tôi muốn bán gấp một người bạn trai, giá rẻ thôi, vì cái miệng toàn nói mấy lời trêu ghẹo.

11

Luật sư mà anh tìm quả thật là một trong những người giỏi nhất trong giới, chuyên nghiệp đến mức tôi chưa từng nghĩ sẽ mời được.

Nếu không nhờ anh, với chút tiền dành dụm ít ỏi của tôi, e rằng chẳng bao giờ có khả năng.

Tôi đưa luôn số của luật sư cũ cho anh.

[Cứ yên tâm, tất cả cứ giao cho tôi.]

Nói xong, anh ta thuận tay rót nước cho Trương Dao.

Cô ấy khẽ cảm ơn, anh ta chỉ mỉm cười, rồi quay lại nhìn tôi:

[Tôi sẽ dốc toàn lực, không để người tốt phải chịu oan ức.]

[Cảm ơn, luật sư Trần.]

Kiều Sinh nâng ly rượu, muốn cùng anh ta uống cạn

Tôi cũng định kính một ly, nhưng không cẩn thận làm rơi, chén va vào đĩa vang lên loảng xoảng, mặt đỏ bừng.

Anh nhanh tay hơn tôi, lấy khăn giấy lau.

[Bảo bối, anh chỉ uống ly này thôi, sau này không uống nữa, em đừng giận nhé.]

Tôi: ????

Thật sự muốn cạn lời

Lau tay cho tôi xong, anh mới quay sang nâng ly với luật sư Trần, mỉm cười:

“Xin lỗi, gia giáo nhà hơi nghiêm. Lòng kính trong tôi gửi trong ly rượu này. Sau này nếu có chuyện gì, cứ tìm tôi.”

Luật sư Trần chỉnh lại kính, nhẹ giọng:

“Không ngờ, cô Khương lại có bản lĩnh thế.”

Anh ta nửa đùa nửa thật, không nói hết, nhưng ai cũng hiểu:

— Bản lĩnh có thể khiến Kiều Sinh ngoan ngoãn cúi đầu.

Mặt tôi đỏ bừng, còn chưa kịp giải thích thì Kiều Sinh đã nhanh miệng:

“Tất nhiên rồi. Đây là tổ tông nhà tôi. Cô ấy ho một tiếng, dù có nghiện thuốc tôi cũng phải bỏ thuốc ngay.”

Dưới gầm bàn, tôi giẫm anh một cái.

Anh nhướng mày, tỏa ra như không có chuyện gì.

Sau đó, anh lại ghé sát tôi, giọng nhỏ nhưng vẫn đầy sự phong lưu:

“Khương Khương, mấy trò tì/nh th/ú này, để về nhà rồi chơi.”

Tôi: ?????

Tôi thực sự muốn chửi thề. Tôi đá anh, chứ không phải lấy chân trêu anh!

Suốt bữa tiệc, anh chỉ uống duy nhất ly rượu ấy.

Thế mà khi đưa tôi về phòng trọ, anh lại ôm tôi khóc to.

Miệng còn gọi đó là “say rượu làm loạn.”

Đúng lúc này, hot search mà anh đã bỏ tiền chặn xuống, lại bùng lên lần nữa.

Người mắng tôi ít hơn, nhưng mũi nhọn chuyển sang anh..

Anh ôm tôi khóc

[Phiền chết đi..]

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!