Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

MỸ MỘNG KẾT THÚC, ĐỊA NGỤC BẮT ĐẦU – CHƯƠNG 7: END

12.

Ngày hôm đó, Quý Uyên được đón đi bởi một chiếc xe Limousine màu đen sang trọng.

Rất nhanh sau đó, trên mạng lan truyền thông tin cậu ta và Giang Kha đã hủy hôn, mọi hợp tác kinh doanh giữa hai nhà cũng chính thức đình trệ.

Bố của Quý Uyên tổ chức họp báo, trịnh trọng tuyên bố rằng cậu ta “chỉ là một đứa trẻ bị kẻ xấu lừa gạt”, và hứa sau này sẽ nghiêm khắc quản giáo.

Ông ta còn thành lập một quỹ chống bạo lực học đường, hứa hẹn sẽ ra tay giúp đỡ bất cứ ai gặp hoàn cảnh tương tự.

Ông ta dắt theo phóng viên đến nhà tôi để công khai xin lỗi, đứng trước cửa nói lời khẩn thiết, muốn giới thiệu cho mẹ tôi một công việc lương cao để bà nuôi tôi nhàn hạ hơn.

Dù suốt quá trình đó mẹ tôi chẳng hề mở cửa lấy một lần, ông ta vẫn để lại một vali đầy tiền ngay trước thềm nhà.

Tất cả những chiêu trò đó đã giúp cứu vãn hình ảnh đang dốc đầu của tập đoàn nhà họ Quý.

Còn Giang Kha, cô ta không may mắn như vậy.

Bạn học ở trường đại học đã biết hết những việc cô ta từng làm, chẳng ai thèm kết bạn, thậm chí ngôi trường đại học danh tiếng mà cô ta hằng tự hào, vốn nổi tiếng với kỷ luật nghiêm ngặt đã ra quyết định buộc cô ta thôi học.

Ngày hôm đó sau giờ lên lớp, tôi và bạn cùng phòng bước ra khỏi dãy nhà học thì thấy ngay Giang Kha đang đứng ở cửa.

Gương mặt cô ta không còn vẻ ngọt ngào ngày nào, mà nghiến răng tức tối hỏi tôi: “Tống Nghiên, rốt cuộc mày muốn cái gì nữa?”

Tôi vô cảm nhìn cô ta: “Sao thế? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, cô đã chịu không nổi rồi à?”

“Chưa nếm trải đủ tất cả những gì tôi từng trải qua, thì sao gọi là xin lỗi được?”

“Ai thèm xin lỗi mày! Mày nghĩ mày là cái thá gì chứ?!” Giang Kha định giơ tay tát tôi.

Bạn cùng phòng lập tức bước lên chắn trước mặt tôi: “Mày định làm gì? Đây là trường đại học, là xã hội có pháp luật, mày tưởng đây là hoàng cung nhà mày đấy à?” Cô bạn này tính tình rất thẳng thắn, ngay từ ngày đầu nhập học nhận ra tôi, cô ấy đã vỗ ngực cam đoan rằng có cô ấy ở đây, không ai dám bắt nạt tôi nữa.

Cô ấy hét lớn, khiến bạn học xung quanh đều ngoảnh lại nhìn.

Cuối cùng, Giang Kha bị bảo vệ áp giải ra khỏi khuôn viên trường như một kẻ điên.

Lúc chúng tôi quay về, dưới ký túc xá lại hiện diện một bóng hình quen thuộc.

Là Quý Uyên.

Những ngày qua, dường như cậu ta chẳng màng đến việc học đại học mà chỉ luôn túc trực ở đây, không nói năng gì cũng không rời đi.

Hồi chiều còn có mấy nam sinh đi ngang qua, quả bóng rổ trên tay họ “vô tình” đập thẳng vào mặt cậu ta, khiến gương mặt ấy bầm dập, sưng vù trông thật thảm hại.

Tôi nói với cô bạn cùng phòng một tiếng, rồi cuối cùng cũng chủ động bước tới, đứng đối diện với cậu ta.

“Muốn xin lỗi, muốn bù đắp cho tôi sao?” Tôi nói: “Lòng thành của cậu tôi đã thấy rồi. Tiếp theo, đến lượt Giang Kha.”

“Cậu hãy để cô ta nếm trải mọi nỗi đau mà tôi từng gánh chịu. Làm được điều đó, tôi sẽ tha thứ cho cậu.”

Quý Uyên ngẩng đầu lên, bờ môi run rẩy nhìn tôi.

Cái nắng gắt của buổi trưa thiêu đỏ bừng khuôn mặt cậu ta.

Cậu ta nhìn vào mắt tôi, dường như muốn tìm kiếm một chút gợn sóng nào đó trong đôi mắt vốn đã tĩnh lặng như mặt hồ không đáy này, để làm bằng chứng cho chút hy vọng ngu xuẩn và nực cười trong lòng mình.

Thế là, tôi chiều lòng cậu ta, bồi thêm nhát đao cuối cùng: “Quý Uyên này, hồi chúng mình yêu nhau, tôi đã từng thật lòng thích cậu đấy.”

Kể từ ngày đó, Quý Uyên biến mất khỏi dưới lầu ký túc xá của tôi.

Cùng biến mất với cậu ta còn có Giang Kha, người vừa mới đặt chân đến Thượng Hải và còn chưa kịp rời đi.

Nửa tháng sau, cảnh sát tìm thấy Giang Kha trong một căn nhà cũ nát nằm sâu trong ngõ nhỏ.

Cô ta gầy sọp đến mức hốc mắt lõm sâu, toàn thân tàn tạ, trong mái tóc còn bám dính vài con nhện chết.

Cô ta đã hôn mê sâu.

Sau khi được đưa đi cấp cứu, bác sĩ thậm chí còn tìm thấy rất nhiều vật thể kỳ quái, kinh tởm trong dạ dày cô ta.

Cảnh sát tìm đến tôi, hỏi gần đây có gặp Quý Uyên không.

“Không gặp.” tôi đáp.

Họ nói hành vi của Quý Uyên đã cấu thành tội phạm, dù có là người vị thành niên thì cũng không ai cứu nổi cậu ta nữa.

Nói xong, viên cảnh sát khựng lại, nhíu mày nhìn tôi: “Cháu cười cái gì thế?”

Tôi mỉm cười lắc đầu: “Chú cảnh sát ơi, cháu chỉ đột nhiên nhớ tới một chuyện vui thôi ạ.”

13.

Lần cuối cùng tôi gặp Giang Kha là vào kỳ nghỉ lúc về thăm nhà.

Vì khu nhà cũ sắp bị dỡ bỏ, hàng xóm láng giềng đã chuyển đi gần hết, mẹ tôi cũng đã thuê nhà mới và chuẩn bị dọn đồ.

Buổi chiều hôm đó, khi đang nấu cơm, mẹ phát hiện còn sót vài món đồ chưa mang sang.

Tôi quay về căn nhà cũ để lấy, vừa mới bước vào cửa thì một lực mạnh giáng thẳng xuống sau gáy.

Tôi loạng choạng ngã gục xuống đất rồi lịm đi.

Khi tỉnh lại, hai tay tôi đã bị trói chặt sau lưng, hơi thở nồng nặc mùi xăng.

Tôi nén cơn đau thấu xương ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt điên dại của Giang Kha.

Cô ta đá mạnh vào người tôi, gào lên: “Mày đã dùng thủ đoạn gì? Quý Uyên yêu tao như thế, sao nó có thể vì mày mà hành hạ tao đến mức này?!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Câu đó cô nên tự hỏi chính mình mới phải.”

Nếu không phải vì cô ta, cả đời này tôi cũng chẳng thèm có bất kỳ liên hệ nào với Quý Uyên.

“Mày không biết đâu, nó nhốt tao ở đó, nó đã làm những gì với tao… Tao không bao giờ có thể sống như một người bình thường được nữa! Đều tại mày, tất cả là lỗi của mày!”

Gương mặt cô ta trở nên vặn vẹo, cô ta lấy từ trong túi ra một chiếc bật lửa, ném thẳng xuống sàn nhà đầy xăng.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu đốt đến mức nhãn cầu tôi nóng rát.

“Tống Nghiên, đi chết đi!”

Giang Kha quay người định chạy ra ngoài, nhưng ngay khi gần đến cửa, một bóng đen từ bên ngoài bỗng lao vào, hất văng cô ta vào đống lửa bên cạnh.

Đó chính là Quý Uyên, kẻ đã lẩn trốn hơn một tháng qua.

Cậu ta tiến lại gần, dùng dao nhỏ cắt đứt dây trói cho tôi, khẽ nói: “Nghiên Nghiên, đi mau.”

Tôi không nhìn cậu ta lấy một cái, dứt khoát bước thẳng ra cửa.

Phía sau lưng, giọng Quý Uyên khản đặc: “Những ngày qua tôi trốn chui trốn lủi bên ngoài, đã nếm trải rất nhiều đau khổ. Nhưng dù có cộng tất cả lại, cũng chẳng bằng một phần mười nỗi tuyệt vọng của cậu ngày đó…”

“Nghiên Nghiên, tôi biết mình sai rồi. Tôi sẽ chuộc tội… bằng mạng của tôi, và cả mạng của Giang Kha.”

Tôi không ngoảnh lại, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.

Đằng sau vang lên tiếng thét thất thanh của Giang Kha, tiếp sau đó là một tiếng rơi nặng nề xuống đất.

Đêm đó, ngọn lửa hung hãn nhuộm đỏ cả một góc trời.

Khi xe cứu hỏa đến dập tắt đám cháy, họ chỉ tìm thấy hai người bên trong.

Xác của Giang Kha, và một Quý Uyên bị bỏng đến mức không còn miếng da thịt nào nguyên vẹn, chỉ còn thoi thóp hơi tàn.

Bố mẹ của Giang Kha và Quý Uyên gần như phát điên, yêu cầu cảnh sát xử lý tôi.

Nhưng kết quả điều tra chứng minh xăng và bật lửa đều do Giang Kha mua, hoàn toàn không liên quan đến tôi.

Quý Uyên được đưa vào viện, nhưng dù có cấp cứu thế nào cũng không ngăn được vết thương bị thối rữa.

Cuối cùng, cậu ta trút hơi thở cuối cùng trên giường bệnh trong tình trạng mưng mủ khắp người.

Tôi chưa bao giờ đến nhìn cậu ta lấy một lần.

Ngược lại, Mạnh Thanh Hoa có gửi cho tôi một tin nhắn: “Nghe nói Giang Kha và Quý Uyên đều chết rồi.”

“Ừ.”

“Nghiên Nghiên, anh còn có thể làm bạn với em nữa không?”

Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ xóa bạn tốt.

Nhưng, có lẽ thực sự tồn tại một loại nhân quả kỳ lạ nào đó.

Vài ngày sau khi tôi xóa liên lạc, tôi thấy tin tức về Mạnh Thanh Hoa trên báo.

Trên đường đạp xe đi làm thêm gia sư, anh ta bị một chiếc xe tông phải, mắt va vào góc bồn hoa.

Từ đó về sau, anh ta vĩnh viễn không còn thấy được ánh sáng nữa.

Tôi im lặng giây lát, rồi tắt bản tin đó đi.

Chuyện của ngày hôm qua, không thể níu giữ.

Những gánh nặng từng đeo bám cuộc đời tôi, ép tôi đến nghẹt thở, cuối cùng cũng được rũ bỏ hoàn toàn vào khoảnh khắc này.

Những ngày tháng về sau, nhất định sẽ là một cuộc đời bình phàm nhưng tuyệt vời nhất, cuộc đời trong mơ của tôi.

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!