Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
11.
Đoạn phỏng vấn ngày hôm đó vừa lên sóng đã lập tức leo thẳng lên vị trí dẫn đầu xu hướng tìm kiếm.
Dù giọng nói và hình ảnh đã được xử lý kỹ thuật, người ta vẫn nhanh chóng nhận ra Giang Kha và Quý Uyên.
Dư luận sục sôi, hàng ngàn người yêu cầu họ phải xin lỗi, công ty của hai gia đình cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Điều tệ hại hơn là Quý Uyên bắt đầu túc trực đầu ngõ nhà tôi bất kể ngày đêm.
Một buổi tối, khi mẹ tôi đi làm về, Quý Uyên túm lấy vạt áo bà, khàn giọng cầu khẩn: “Dì ơi, cho con gặp Nghiên Nghiên một lần thôi…”
Mẹ tôi nhổ toẹt vào mặt cậu ta: “Làm sao tôi có thể để Nghiên Nghiên gặp hạng súc sinh như cậu? Cút ngay, còn chắn cửa nhà tôi nữa tôi sẽ báo cảnh sát!”
Không đợi Quý Uyên kịp nói gì, bà cười lạnh: “Ồ, tôi quên mất, nhà cậu quyền thế ngút trời, cậu lại chưa thành niên, báo cảnh sát thì làm được gì cậu?”
“Dì ơi.” Quý Uyên quỳ sụp xuống ngay trước mặt bà, “Tất cả là lỗi của con, xin dì cho con gặp Tống Nghiên một lần, con muốn trực tiếp xin lỗi cậu ấy.”
“Tống Nghiên còn phải thi đại học, không giống đám các người, làm chuyện ác ôn xong vẫn có thể dùng tiền và quyền để dàn xếp ổn thỏa.” Mẹ tôi gạt tay cậu ta ra, không thèm ngoảnh đầu lại.
Về nhà, bà đưa cho tôi ly sữa nóng rồi kể lại chuyện này.
Tôi chỉ gật đầu, thản nhiên đáp: “Kệ cậu ta đi mẹ.”
Sau buổi phỏng vấn đó, tôi không đến trường nữa mà ở nhà dốc sức học tập.
Những đề thi tiếng Anh và Khoa học tổng hợp vốn là điểm yếu đã được tôi cày nát hàng trăm bộ, những đoạn văn mẫu được học thuộc lòng đến là là.
Thật sự rất mệt, nhưng tôi không thấy khổ.
Đây chính là cuộc sống cấp ba mà tôi hằng mong ước: nỗ lực hết mình và không bị ai quấy rầy.
Chỉ là, nó đến hơi muộn một chút.
Khi kết quả thi đại học được công bố, thời tiết đã bắt đầu vào hạ rực rỡ.
Điểm của tôi còn cao hơn dự kiến, thừa sức đỗ vào trường Sư phạm ở Thượng Hải mà tôi hằng mơ ước.
Có lẽ do ảnh hưởng từ dư luận sau buổi phỏng vấn, cả lớp tôi đều thi cử bết bát, điểm số thê thảm.
Không một ai thoát được.
Trong đó, Quý Uyên là người thảm nhất.
Từ một học sinh có khả năng đỗ vào những trường danh giá nhất như Thanh Hoa, Bắc Đại, cuối cùng điểm của cậu ta lẹt đẹt đến mức đỗ vào một trường hạng khá cũng khó khăn.
Nghe xong tôi cũng chẳng thấy hả hê gì.
Dù sao với gia thế của cậu ta, cùng lắm là ra nước ngoài du học.
Cuộc đời cậu ta có hàng ngàn sự lựa chọn, mỗi ngã rẽ đều có người lót sẵn thảm vàng.
Còn những người bình thường như chúng tôi, từ đầu đến cuối chỉ có một con đường duy nhất để đi.
Vậy mà, họ vẫn muốn nhẫn tâm hủy hoại nó, coi đó như một thú tiêu khiển.
Chiều hôm đó, tôi đạp xe ra ngoài và bị Quý Uyên chặn lại ở đầu ngõ.
Cậu ta gầy đi thấy rõ, sắc mặt hốc hác tột độ.
Nhìn thấy tôi, vành mắt cậu ta đỏ hoe: “Nghiên Nghiên, cuối cùng tôi cũng gặp được cậu rồi.”
Tôi vô cảm nhìn cậu ta.
Ngay trước mặt tôi, Quý Uyên cầm một con dao rọc giấy, rạch từng nhát dài lên cánh tay mình, rồi đổ cồn y tế thẳng lên những vết thương đó…
Dường như cảm thấy bấy nhiêu đau đớn vẫn chưa đủ, cậu ta còn dùng bông gòn nghiến mạnh vào vết thương, cố tình xé toạc chúng ra rộng hơn.
Cậu ta nói: “Nghiên Nghiên, tôi đến để chuộc tội.”
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Quý Uyên đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Cảnh tượng quá đỗi kỳ dị này khiến những người dân trong ngõ kéo đến xem đông nghẹt, ai nấy đều xì xào bàn tán.
“Tôi nhận ra thằng này! Hôm nọ cháu tôi vừa cho xem xong, nó cậy nhà giàu rồi bắt nạt bạn học đây mà!”
Một bà lão túm lấy cổ tay tôi, lo lắng hỏi: “Cháu gái, có phải nó bắt nạt cháu không?”
Tôi khẽ gật đầu.
Bà lão chẳng nói chẳng rằng, rút ngay những quả trứng vừa mới mua được ở đợt giảm giá từ túi nilon, ném thẳng vào đầu Quý Uyên.
“Phỉ phui cái hạng mày! Chuyện ác làm xong hết rồi, giờ lại đến đây đóng vai người tốt cho ai xem!”
Một người phụ nữ khác cũng bước tới, chắn ngang trước mặt tôi: “Cháu có việc thì cứ đi đi, để bọn dì ngăn nó lại, nếu nó còn quá quắt dì sẽ báo cảnh sát.”
Khoảnh khắc đó, tôi vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười.
Trong suốt những năm tháng bị nhục mạ và cô lập, tôi đã từng hàng nghìn lần ảo vọng về một người sẽ xuất hiện, đứng ra che chở và cứu tôi khỏi cảnh lầm than.
Cuối cùng người đó cũng đã xuất hiện.
Nhưng không phải là Quý Uyên, kẻ mà tôi từng ngu ngốc coi là ánh sáng.
Mà lại là những người xa lạ chưa từng quen biết.
Tôi đạp xe rời đi, ghé siêu thị mua ít đồ rồi mới quay về.
Lúc đó, Quý Uyên đã không còn ở đó nữa.
Nhưng cậu ta bắt đầu dội bom tin nhắn cho tôi, lặp đi lặp lại những lời xin lỗi đầy hèn mọn.
Cậu ta giải thích rằng Giang Kha là người bạn lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã. Sau này gia đình cậu ta chuyển đi, hai bên mất liên lạc vài năm.
Rồi vì lợi ích kinh doanh giữa hai tập đoàn, cậu ta và Giang Kha đã đính hôn.
Ngày gặp lại, Giang Kha khóc lóc kể với cậu ta rằng ở trường cô ta có một nữ sinh vẻ ngoài hiền lành nhưng lòng dạ cực kỳ thâm độc, vì đố kỵ mà lôi kéo bạn bè tẩy chay rồi đẩy cô ta xuống hồ, sau đó sợ bị lộ nên mới chuyển trường đi.
“Cô ấy bảo cậu vừa vặn chuyển đến trường của tôi, nên tôi đã đồng ý giúp cô ấy trả thù. Cô ấy còn dặn tôi rằng cậu rất giỏi ngụy biện và tẩy trắng cho bản thân, bảo tôi tuyệt đối đừng nói ra lý do thực sự, nếu không sẽ bị cậu bỏ bùa… Vì những tình nghĩa lớn lên cùng nhau, tôi đã tin cô ấy.”
Nực cười đến thế là cùng.
Cậu ta phải “yêu” Giang Kha sâu đậm đến nhường nào, mới có thể nhẫn tâm hy sinh cả bản thân để đi yêu một kẻ “tội đồ” như tôi, chỉ để trả thù cho vị hôn thê của mình?
Tôi nhếch môi, lần đầu tiên trả lời tin nhắn của Quý Uyên: “Vậy cậu thấy ‘tội’ của tôi, giờ đã chuộc xong chưa?”
Tôi không biết câu nói ấy đã phá hủy chút chính nghĩa tự huyễn cuối cùng của Quý Uyên hay đã đánh sập niềm tin cốt lõi của cậu ta.
Ngày hôm sau, cậu ta lại đứng ở đầu ngõ nhà tôi.
Trên áo quần, và trên từng tấc da thịt lộ ra ngoài của cậu ta, đều bị viết đầy những lời chửi bới dơ bẩn.
Hệt như chiếc bàn mà cậu ta từng “thiết kế” cho tôi ngày nào.
Cậu ta đứng đó như một cột mốc nhục nhã.
Những ông lão đi ngang qua thản nhiên khạc nhổ vào người cậu ta, những bà nội trợ mở cửa đổ cả xô nước rửa chân lên đầu cậu ta.
Tôi đứng bên cạnh, bật cười thành tiếng.
Thật sự là quá buồn cười mà.
Quý Uyên mím chặt môi, nhìn tôi vừa cười vừa bước tới trước mặt, tôi thì thầm: “Cậu đứng đây… thì có ích gì chứ?”
“Nếu thực lòng muốn xin lỗi, sao không dắt theo cô bạn gái của cậu đến đây?” Tôi mỉm cười nói tiếp: “Hay là cậu cũng tiểu vào mặt cô ta một lần, rồi cười hỏi cô ta xem có tận hưởng không?”
Gương mặt Quý Uyên vặn vẹo vì đau đớn, nếu ai không biết, có lẽ họ sẽ tưởng người phải chịu đựng tất cả những trò đồi bại kia là cậu ta chứ không phải tôi.
“Đừng nói nữa, Nghiên Nghiên, đừng tự ép mình phải nhớ lại những chuyện đó nữa…”
Tôi vung tay vả thẳng vào mặt cậu ta hai cái thật mạnh.
“Là tôi muốn nhớ lại, hay là đôi cẩu nam nữ các người không chịu buông tha cho tôi?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨