Góc Của Chan

MƯỜI NĂM YÊU ANH, MỘT ĐỜI ĐỂ QUÊN – CHƯƠNG 3

7

Đây có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, tôi chủ động hỏi tiền Chu Tự Ngôn.

Anh ta cười rất vui vẻ qua điện thoại: “Vợ ơi, tiền của anh chẳng phải đều là của em sao? Thẻ của anh em cứ quẹt tùy thích là được mà.”

“Thế không giống nhau.” Tôi hiếm khi cố chấp như vậy.

“Được được, vậy để anh bảo Lâm Việt chuyển khoản cho em ngay bây giờ.”

“Chu Tự Ngôn, em không lấy không tiền của anh đâu, em cũng có một món quà muốn tặng anh.”

“Ba ngày sau, anh hãy đến phòng bảo vệ của trường cấp ba chúng mình. Tìm bác Tống bảo vệ, anh còn nhớ bác ấy chứ? Bác ấy sẽ đưa đồ cho anh.”

Chu Tự Ngôn nghe vậy liền cười: “Sao mà quên được.”

“Năm lớp 12 anh mới chuyển tới, suốt năm lớp 10 lớp 11 anh viết cho em mấy trăm bức thư tình, đều là nhờ bác ấy nhận hộ cả đấy.”

Tôi cũng cười: “Được, vậy ba ngày sau, đừng quên đến lấy nhé.”

“Không quên đâu vợ ơi, anh bắt đầu mong chờ rồi đây.”

8

Sau khi tiền Chu Tự Ngôn chuyển đến tài khoản, việc đầu tiên tôi làm là nặc danh quyên góp toàn bộ cho đoàn khảo sát của cô.

Tôi in đơn ly hôn và tất cả ảnh chụp màn hình tin nhắn ra, bỏ vào một chiếc túi niêm phong, đích thân mang đến phòng bảo vệ của trường cũ.

Sợi dây chuyền ngọc trai bị đứt và chiếc nhẫn đầu tiên anh ta tặng tôi, tôi đã tự tay đốt cháy và vứt bỏ trong xưởng thủ công.

Thứ cùng hóa thành tro bụi với chúng, còn có vô số những bức thư tình anh ta từng viết cho tôi.

Sáng ngày cuối cùng.

Tôi vẫn cùng Chu Tự Ngôn ăn sáng như thói quen, vẫn tiễn anh ta đi làm như thường lệ.

Chu Tự Ngôn có chút áy náy: “Vốn dĩ định hôm nay đưa em đi tắm suối nước nóng, vậy mà lại thất hứa rồi.”

“Không sao đâu, công việc quan trọng hơn.”

Tôi nhìn anh ta, nụ cười rất nhẹ: “Đi mau đi, đừng để lỡ việc chính.”

Chu Tự Ngôn nhìn tôi đầy dịu dàng nhưng cũng đầy hối lỗi: “Vợ ơi, lúc nào em cũng hiểu chuyện và tốt bụng như thế.”

“Những năm qua anh mải mê công việc, thời gian bên em ít quá.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, nhưng tâm trí đã trôi dạt về nơi nào xa lắm.

Là cậu thiếu niên từng ủ ấm bàn tay lạnh giá của tôi trong sương sớm mùa đông.

Là người đàn ông từng quỳ suốt một ngày trước mặt bố mẹ để được cưới tôi làm vợ.

Mười năm bầu bạn, anh ta vẫn trẻ trung và hào hoa như vậy.

Anh ta từng yêu tôi là thật.

Phản bội là thật.

Áy náy, thương xót là thật.

Nhưng việc tâm trí xao nhãng, tham luyến những kích thích dục vọng bên ngoài, cũng là thật.

Tôi biết chứ, tôi hoàn toàn có thể làm một kẻ mù, kẻ điếc, để cả đời này làm Chu phu nhân.

Sẽ không ai có thể cướp đi vị trí này của tôi.

Nhưng tôi không muốn làm Chu phu nhân của anh ta nữa.

Tôi muốn trở lại làm Lâm Bích Hàm của chính mình.

Chu Tự Ngôn đột ngột bước tới ôm chầm lấy tôi: “Vợ ơi, anh yêu em lắm.”

“Chờ anh về nhé, tối nay chúng mình cùng ăn cơm.”

Tôi chẳng biết mình đã phải khó khăn đến nhường nào mới nặn ra được một nụ cười.

Khó khăn đến nhường nào mới nhịn được những lời chất vấn thừa thãi, vô nghĩa.

May sao, điện thoại của anh ta lại reo lên dồn dập như thúc mạng.

Tôi đẩy anh ta ra: “Đi mau đi, đừng để người ta phải đợi.”

Anh ta lưu luyến quay người bước đi, nhưng bước chân lại dần trở nên vội vã.

Tôi mỉm cười, quay người lên lầu.

Vẫn như mọi khi, tôi thay quần áo rồi ra vườn chăm sóc cây cỏ.

Buổi trưa, tôi ăn một bữa cơm đơn giản.

Sau giấc ngủ trưa, tôi thay bộ đồ ra ngoài.

Tiện tay xách một chiếc túi, bên trong đựng tất cả giấy tờ tùy thân và những vật dụng quan trọng của mình.

Lúc xuống lầu, người giúp việc cười hỏi tôi: “Cô chủ định đi mua sắm hay đi uống trà ạ?”

Tôi cũng mỉm cười gật đầu: “Ừm, tối nay không cần chuẩn bị cơm tối đâu.”

Anh ta tối nay sẽ không về nhà ăn cơm.

Còn tôi, cũng sẽ mãi mãi không bao giờ quay lại nữa.

9

Tài xế đưa tôi đến câu lạc bộ tôi thường lui tới rồi rời đi.

Tôi xuống xe, chiếc xe mà cô sắp xếp đã đợi sẵn ở góc phố.

Đó là xe mang biển số đặc biệt, người bình thường căn bản không thể tra ra được.

Tôi siết chặt chiếc túi trong tay, băng qua đường rồi bước lên xe.

Vừa đóng cửa xe lại thì điện thoại vang lên.

Cái tên nhấp nháy trên màn hình là Chu Tự Ngôn.

Tôi không tắt máy.

Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ, đây là cuộc gọi cuối cùng giữa tôi và anh ta.

“Vợ ơi… anh chẳng còn mặt mũi nào mà nói với em nữa.”

Giọng Chu Tự Ngôn đầy vẻ phiền muộn và hối lỗi: “Tối nay có một buổi tiếp khách rất quan trọng, anh thực sự không thể thoái thác được.”

“Anh không về ăn cơm tối với em được rồi.”

“Nhưng anh hứa, tối nay nhất định sẽ về thật sớm với em, được không?”

“Vợ ơi, em ngàn vạn lần đừng giận nhé, anh đã bảo Lâm Việt đi lấy món quà anh đặt cho em rồi.”

“Em nhìn thấy chắc chắn sẽ thích cho mà xem.”

Tôi nắm chặt điện thoại, nhìn ra con phố dài dằng dặc không thấy điểm dừng bên ngoài cửa sổ.

Phía sau sự ồn ã của dòng xe cộ tấp nập là một sự tĩnh lặng trống rỗng đến lạ kỳ.

Hình bóng vốn quẩn quanh trong tim tôi suốt mười năm qua…

Hình bóng cậu thiếu niên trong bộ đồng đẳng học sinh sọc xanh trắng…

Trong khoảnh khắc này, đã hoàn toàn tan biến khỏi lòng tôi.

Tôi biết rõ, cuối cùng mình đã không còn yêu anh ta nữa.

“Vợ ơi, sao em không nói gì thế? Có phải em giận rồi không?”

Chu Tự Ngôn ở đầu dây bên kia lo lắng hỏi khẽ.

“Thôi được rồi, để anh hủy buổi hẹn đó, không đi nữa, tối nay anh vẫn về ăn cơm với em…”

“Không cần đâu, không sao cả.”

Tôi rủ mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng trống trên ngón tay áp út.

“Anh cứ lo việc của anh đi, Trăn Trăn đã hẹn tối nay cùng ăn cơm với em rồi.”

“Vậy anh sẽ cố gắng về sớm nhé, được không?”

“Nếu muộn quá thì anh cứ ở lại chỗ công ty đi, đừng chạy đi chạy lại cho mệt.”

“Muộn mấy anh cũng sẽ về.”

Tôi không nói gì thêm, Chu Tự Ngôn dặn dò vài câu nữa rồi vội vã cúp máy.

Tôi cất điện thoại vào túi, trong nhịp xóc nhẹ của chiếc xe, tôi từ từ nhắm mắt lại.

10

Chu Tự Ngôn ngậm điếu thuốc, đứng bên cửa sổ hành lang.

Bên ngoài trời tối đen như mực, đêm đã về khuya.

Lâm Bích Hàm trước đây sức khỏe không tốt nên sinh hoạt luôn rất điều độ.

Giờ này, chắc cô ấy đã ngủ rồi.

Khi Đào Nguyện với đôi mắt đỏ hoe bước ra khỏi phòng kiểm tra, Chu Tự Ngôn đã dụi tắt điếu thuốc.

Anh ta nhìn cô ta một cái, lạnh lùng hỏi: “Kết quả kiểm tra thế nào?”

“Có xuất huyết nhẹ, bác sĩ khuyên tháng này tốt nhất nên nằm tĩnh dưỡng nhiều.”

“Vậy thì em tạm thời đừng đến trường nữa, ở nhà mà nghỉ ngơi đi.”

“Ông xã… vậy anh sẽ ở bên em chứ?” Đào Nguyện tỏ vẻ đáng thương, ôm lấy cánh tay anh ta.

Chu Tự Ngôn nhíu mày rút tay ra: “Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tôi kiểu khốn khiếp đó.”

“Ở đây không có người em mới gọi thế mà…”

“Được rồi, tôi bảo tài xế đưa em về.”

“Anh không đi cùng em sao? Hôm nay em thấy rất khó chịu, em sợ lại bị ra máu…”

“Bác sĩ chẳng phải đã kê đơn thuốc rồi sao? Em uống thuốc rồi nghỉ ngơi cho tốt.”

Chu Tự Ngôn đi thẳng về phía thang máy: “Tôi cũng có phải bác sĩ đâu, ở lại đó cũng chẳng ích gì.”

Đào Nguyện cắn môi, lại không kìm được muốn khóc.

Nhưng sợ Chu Tự Ngôn phiền, cô ta chỉ đành cố nhịn nước mắt, đi theo anh ta vào thang máy.

“Chu Tự Ngôn…” Lúc sắp lên xe, Đào Nguyện thật sự không nhịn được, lại quay người gọi anh ta.

Chu Tự Ngôn nhấc tay nhìn đồng hồ, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Lại chuyện gì nữa?”

“Ngày mai anh có đến không?”

“Bác sĩ không phải đã nói tháng này không được quan hệ sao.”

Chu Tự Ngôn nhếch mép: “Tìm em cũng bằng thừa.”

“Tháng này tôi phải ở bên vợ tôi cho tử tế, em tốt nhất nên biết điều một chút.”

Đào Nguyện vừa giận vừa tủi, nước mắt lã chã rơi.

Chu Tự Ngôn vì nể cái thai trong bụng cô ta nên cũng dỗ dành vài câu: “Lo dưỡng thai đi, khi nào rảnh tôi sẽ qua thăm.”

Đào Nguyện nhìn anh ta lên xe rời đi mà không một lần ngoái đầu lại.

Nước mắt đông cứng lạnh ngắt trên mặt, chân răng không biết đã nghiến chặt đến đau nhức từ lúc nào.

Cô ta không hiểu nổi, cô ta vừa trẻ vừa đẹp, có điểm nào không bằng người vợ bệnh tật dặt dẹo kia của anh ta chứ.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, cô ta lại hận đến tận xương tủy.

Nhưng cô ta lại không nỡ bỏ Chu Tự Ngôn, cũng không nỡ bỏ tất cả những gì anh ta mang lại cho mình.

Chỉ đành cắn răng nhẫn nhục.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!